rất lưu loát, nhưng chân đã mềm. Anh đi vào toilet, muốn tắm một trận, mồ hôi loang lổ trên người khiến anh cảm thấy thật không tốt, kích thích anh nhớ lại cảnh tượng máu chảy đầy người mẹ hôm đó.
Lúc này rất an tĩnh, điều này khiến anh chú ý, Dương dừng lại.
Anh nhặt về một người có thể đã dùng loại ma túy không bình thường, cho nên phản ứng cũng khác biệt, dù hôn mê cũng rất không yên ổn, cơ thể hoặc giãy giụa hoặc co quắp, tóm lại chưa có lúc ngừng nghỉ.
Nhưng bây giờ lại an tĩnh.
Dương vội vàng mở đèn trên tường lên, thấy người đó vẫn còn bị trói. Dương thở ra một hơi, tiếp đó rất buồn bực vò đầu, cô trốn hay không liên quan canh cái rắm, khẩn trương cái gì?
“Làm phiền anh, xin cho tôi một ly nước.” Trong không gian vang lên một âm thanh không thuộc về anh.
Dương nghi ngờ nháy mắt mấy cái, cuối cùng cố định tầm mắt ở tầng dưới giường. Vì phòng ngừa nảy sinh hoại tử, dây nịt cũng không cột quá chặt, có đầy đủ không gian cho cô lật người, nhưng đôi tay lại bị còng tay còng chặt. Trải qua ba tháng giày vò, hoại tử không có nảy sinh, người đã trở nên gầy trơ xương.
Đúng là cô đang nói chuyện, âm thanh đứt quãng, hơn nữa rất khó nghe. Gương mặt đã hoàn toàn không nhìn ra diện mạo ngày đó, da cũng thành màu tro tàn, lớp da mỏng dính vào đầu, phô bày hình dáng xương cốt rõ ràng, không khá hơn xác ướp khô bao nhiêu.
Dương lại cảm thấy mình giống như đang nằm mơ, từ cơn ác mộng lúc nhỏ chuyển đến cơn ác mộng giả tưởng, xác ướp đang nói chuyện trước mặt anh. Anh gật đầu liên tục, nói: “Cô chờ một chút!”
“Phải là nước muối ấm.” Người trên giường còn nói, động tác hất cằm của cô rất cứng rắn, khiến Dương cảm thấy xương cốt của cô cũng đang vang dội lách cách.
“Tốt.” Dương quên sạch mong muối đi tắm của mình, vội vàng tìm cái ly rót nước, xông về phòng ngủ.
Thây khô dựa vào sự giúp đỡ của anh hơi nhấp mấy cái miệng nhỏ liền ra hiệu ngừng, sau đó nói: “Làm phiền anh lấy túi đi tiểu giùm.”
“A…” Dương mới nhớ tới cô nằm trên giường hồi lâu, căn bản dựa vào dịch dinh dưỡng duy trì, căn bản sẽ không thiếu nước, sao câu nói đầu tiên lại là muốn uống nước? Hơn nữa còn bảo một người đàn ông như anh giúp cô lấy túi tiểu, cô không cảm thấy xấu hổ sao? Dù là tình thế vội vã bị bó tay, ít nhất cũng không nên nói lạnh nhạt như thế chứ.
“Cô rất khát?” Anh không nhịn được hỏi.
Cô từ từ nói: “Dạ dày trống quá lâu, phải uống chút muối mới thích ứng.”
Dương cảm thấy cô càng thêm giống thây khô rồi, bất luận là muốn nước, hay là lời nói vừa rồi, cô cũng không có bất kỳ biểu lộ gì.
“Tại sao cô hít thuốc phiện?” Dương hỏi.
Cô gái hơi lật người, anh cư nhiên cảm thấy cô đang trừng anh. Thật là một kẻ nghiện thuốc cả gan làm loạn, chẳng lẽ cô không biết “Đang ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu” sao?
“Anh có thể gọi tôi là Lý, nhưng tốt nhất không nên hỏi tôi chuyện hít thuốc phiện.” Cô nói.
Thời tiết trở nên lạnh, lại từ từ ấm lại, từng tờ lịch được gỡ xuống. Khổ sở còn đang tiếp tục, trạng thái tinh thần của cô gái lại càng ngày càng tốt.
Lần đầu tiên làm nhiệm vụ, Dương bị thương trở về. Xương quai xanh ở vai phải bị thủng một lỗ to, máu chảy không ngừng. Vì phòng ngừa bị người ta truy ra tung tích, anh dùng túi ny lon chận chặt vết thương, máu rót ngược vào lồng ngực, áp bức phổi, hô hấp càng ngày càng khó khăn.
Dùng sức mở cửa, dùng hết hơi sức gọi điện thoại cho Brad, nhưng còn chưa kịp bấm nút gọi, anh đã lọt vào hôn mê. Lần này có lẽ sẽ chết. Anh có một cảm giác rất dễ dàng được giải thoát…
“Nơi này là nơi nào?” Dương mạnh mẽ thức tỉnh, sau đó cảm thấy cả người đầy mồ hôi lạnh, lồng ngực bên phải rất đau, toàn thân nóng rực, vẫn còn sốt nhẹ. Anh nhớ lại việc mình bị thương, bị dòng máu chảy ngược vào lồng ngực áp bức hít thở không thông, bởi vì mất máu quá nhiều mà hôn mê.
Anh quan sát không gian không thuộc về mình, có lẽ bởi vì cảm giác xa lạ này khiến anh cho dù ở trong hôn mê cũng bị giựt mình tỉnh lại.
Nơi này là nhà Brad, nhưng anh nhớ điện thoại vẫn chưa gọi… Vết thương đã được xử lý, băng bó rất chắc.
Brad vội vã vào phòng ngủ: “Cậu nằm xuống, không muốn miệng vết thương nứt ra thì nằm yên không được động cho tôi.”
“Sao tôi lại đến được nhà cậu?”
“Vị khách trong nhà cậu gọi điện thoại, là anh ta xử lý khẩn cấp cho cậu.” Brad đẩy ngã Dương, “Sau đó Carl giải phẫu cho cậu, bây giờ là ngày thứ ba sau khi phẫu thuật.”
“Khách trọ? Anh? Tôi không có khách trọ. Trong phòng chỉ có một người đàn ông là tôi.”
“Ah? Thế cái tên có bộ dáng như nạn dân là ai? Mặc cái áo sơ mi trắng rộng, giống như là trộm y phục người khác để mặc.”
“…”
Dương không để ý sự ngăn cản của Brad, cố ý để bảo anh dẫn mình về nhà. Anh không biết vì sao sao tâm tình của mình vội vã như vậy, tại sao muốn nhìn thấy kỳ tích trong suy nghĩ như thế.
Anh suy yếu tựa vào trên người Brad, tìm kiếm cái chìa khóa mở cửa. Lý chỉ mặc một cái áo sơ mi của anh – cô cũng chỉ có thể tìm y phục để mặc từ tủ quần áo của anh – không mặc quần đi từ phòng sách vào toilet. Trong tay cô cầm một hộp sữa tươi lấy từ tủ lạnh ra, miệng thì ngậm ống hút.
Giống như bộ xương đang đi lại. Dương nghĩ. Việc này rất khác thường, người hơn nửa năm không có xuống đất không thông qua trị liệu thì không thể nào tùy ý hành động, hơn nữa cô còn bị trói ở trên giường.
Lý nhả ống hút, lộ ra một mỉm cười y hệt xương cốt: “Vì thoát khỏi những dây nịt kia, tôi đã phá hủy giường của anh, nhưng đó là vì giúp anh gọi điện thoại tìm người, tôi không phải phụ trách bồi thường… Thân thể của tôi hình như hơi kỳ quái, thức ăn trong cái tủ lạnh to hai cửa của anh bị tôi dùng hết rồi, tôi sẽ trả tiền ăn cho anh.”
Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ tiếp, chợt nói một câu không dính dấp gì: “Anh về rồi.”
Dương ngây ngốc ngẩn người.
“Ừ, tôi đã trở về.” Anh trả lời.
Lý nâng hộp sữa bò vẫy vẫy bọn họ, tiếp tục đi vào toilet.
Mà Dương thì từ từ trợt xuống ngồi dưới đất, anh ôm đầu của mình, che mắt, cúi đầu cười.