n ngạo mạn tuỳ ý, trong mắt lại có thể toát lên vẻ tự ti và chán nản vì bị vứt bỏ.
Giống như chuyện tôi hâm mộ Lưu Tuệ hoàn mỹ vĩ đại, lại thấy bản thân kém cỏi, loại cảm giác tuyệt vọng này thật khó chịu. Anh không có gì sai, ngược lại cũng hoàn hảo, vì sao anh lại có tình cảm sâu đậm với tôi như thế.
Anh châm thêm một điếu thuốc, khói thuốc lượn quanh, ánh mắt anh trở nên xa xăm thâm thuý, giống như rất lâu trước. Môi anh trắng bệch, khuôn mặt cũng tái nhợt “Anh mới chuyển đến trường, ngay tại vườn trường nhìn thấy em. Em đứng ở quầy bán đồ ăn vặt, quấn quýt lấy ba mẹ đòi mua này nọ, thật giống một cô công chúa nhỏ. Anh biết ba anh cũng mới làm xong thủ tục, tốn không ít tiền, ông sẽ không cho anh… mua gì nữa, khi đó không biết anh bị ma xui quỷ khiến thế nào lại nghĩ muốn được như em. Anh cố chấp đứng ở trước cửa hàng bán quà vặt, muốn ba anh khai ân, kết quả ba không thèm để ý đến anh, sau đó bỏ đi. Anh giống một người ngốc đứng ở đó, em lại đột nhiên đưa đến trước mặt anh một món đồ, em nói anh thích thì cầm đi, về sau… trả tiền cũng được, ba bạn đã đi rồi, mau đuổi theo.” Trên mặt Trần Diệu Thiên gợi lên ý cười thản nhiên, cả người bỗng có chút chói sáng.
“Sau đó anh được phân đến lớp em, liếc mắt anh đã nhận ra em, có điều anh lại không có tiền trả cho em, mỗi lần thấy em anh đều lảng đi, đồ vật em đưa anh vẫn giữ trong túi, anh còn không dám dùng nữa. Anh bắt đầu đi nhặt đồ đồng nát sau giờ học, nhiều lần đi học về muộn bị ba anh mắng, có khi còn bị đánh, có điều dần dần anh cũng kiếm được tiền. Khi anh nhặt đồng nát được nửa tháng, cuối cùng cũng kiếm được hai tệ năm hào. Anh vui mừng đợi đến tan học đưa tiền cho em. Nhưng em vẻ mặt mờ mịt nhìn anh hỏi “Bạn học, sao bạn lại cho mình tiền?” Cặp mắt trong suốt của em, mỗi lần em nheo mắt cười với bạn học anh lại trộm nhìn. Khi đó em trong mắt anh thật kỳ lạ, em một chút đều không biết. Anh tức giận đến mức ném tiền vào em sau đó hét lên, đây là trả cho bạn.”
Nhớ lại những điều Trần Diệu Thiên nói, tôi mơ hồ nhận ra mọi chuyện đúng như thế. Tôi lúc ấy còn nghĩ thầm, cậu học sinh mới chuyển trường này thật đáng sợ.
“Anh trở nên vô cùng ghét em, đối nghịch với em. Hơn nữa anh muốn nhìn thấy bộ dạng đau lòng của em, giống như anh đã từng vậy, em không có gì giỏi hơn anh. Sau đó lại phát hiện, em rất thích ngẩn người nhìn Lí Minh Ngôn, anh lại càng thêm ghét em. Ha ha, kỳ thật đó là ghen tỵ, bởi vì em chưa từng nhìn anh như thế. Cho dù cho anh đồ dùng học tập nhưng cũng chỉ như là bố thí mà thôi, chớp mắt đã quên. Có điều, tuy rằng anh ghét em, bắt nạt em nhưng lại không quen nhìn người khác bắt nạt em.”
“Sau lần hôn em, anh cuối cùng cũng biết được mình muốn hôn lên mặt em, mềm mềm trắng nõn, còn đôi tay nhỏ bé của em, nắm cũng rất thoải mái. Anh cảm thấy ý tưởng này thật không bình thường, vì thế anh đi tìm một cô bạn khác làm thử, nhưng làm thử thế nào đều không có cảm giác kích động giống như làm với em.”
“Sau khi chuyển trường, một thời gian dài anh luôn nhớ đến em, không biết có bạn nam nào bắt nạt em hay không, anh rất muốn trở về, nhưng không phải để bắt nạt em, mà là bảo vệ em. Nhưng anh không làm được… Học xong cấp ba anh không học tiếp, đi theo cha học nghiệp buôn bán. Tình cảm qua vài năm cũng chìm dần, cứ tưởng đã chết sâu trong tim. Khi anh trong người đã bắt đầu có tiền, mẹ anh tìm đến, mẹ nói ba không phải là ba ruột của anh, anh là con của mẹ và người đàn ông khác sinh ra, mẹ còn nói người đàn ông kia có rất nhiều tiền, có thể cho anh một cuộc sống nhung lụa. Anh đem toàn bộ tiền mẹ đưa đập vào mặt người ấy, làm cho mẹ anh tức giận. Cũng không bao lâu, người đàn ông kia chết, ông nội lại tìm đến. Ông nói giá rất cao, nói muốn đưa anh về nhận tổ tiên. Anh cảm thấy những người này thật vô tình vô nghĩa, có điều ba anh bị bệnh cần tiền, rất nhiều tiền, cho nên anh đồng ý… Nhưng cuối cùng ba anh vẫn chết. Năm đó ông vì đổi tiền, cả thận cũng bán đi, thời điểm đó anh có rất nhiều tiền cũng không cứu được ông… Anh còn không được nhìn mặt ông lần cuối, khi đó anh còn đang bận kí giấy tờ, con muốn nghĩ đến chuyện kinh doanh, một khi kiếm được tiền sẽ đưa cha ra nước ngoài an dưỡng tuổi già…”
Giọng nói của Trần Diệu Thiên nghẹn nào, anh ngẩng mặt, hít mấy hơi thuốc, cố gắng khống chế hốc mắt đang ẩm ướt.
“Không biết em có tin không? Nhiều năm như vậy nhưng thật sự trong lòng anh chỉ có em. Có đôi khi trong lòng trống rỗng lại càng nhớ em hơn. Anh trở lại nơi này đầu tư chính là muốn gặp lại em. Anh hi vọng một ngày kia em sẽ nhìn đến anh, thật muốn em cũng sùng bái anh như sùng bái Lí Minh Ngôn kia. Anh rất muốn tìm được em, nhưng cũng sợ tìm được em. Anh sợ cái tình cảnh “cảnh còn người mất”, anh lại sợ cảm giác sẽ bị tan vỡ. Anh vẫn mâu thuẫn như thế qua nhiều năm, cho đến một ngày em thật sự xuất hiện trước mặt anh…” Anh hơi dừng lại, tầm mắt nhìn về phía tôi “Qua nhiều năm nhưng em vẫn vậy, mỗi tiếng nói, cử dộng, ngôn hành cử chỉ toàn bộ đều không khác trong trí nhớ của anh là mấy. Anh cảm thấy tình yêu của anh lại trở lại. Mặc kệ em thẹn thùng, trợn mắt hay giận giữ anh đều thích, chỉ hận không thể đem nuốt em vào trong bụng mà thôi.”
Ánh mắt nóng rực của anh nhìn tôi khiến tôi run rẩy.
Tôi cảm thấy ánh mắt anh càng lúc càng sâu, càng lúc càng sâu…
Đang nghĩ muốn rời đi anh đột nhiên trở mình, đem áp tôi xuống dưới giường.
Anh mạnh mẽ đè lên người tôi, trong mắt là một loại áp lực không rõ ràng có điều vô cùng cuồng nhiệt. Tay anh khẽ lướt qua mặt tôi, cổ tay đột nhiên dùng sức, một tiếng xoet thanh thuý, quần áo của tôi đã bị anh xé rách.
Anh thô lỗ đẩy nội y của tôi ra, cả người tôi không ngừng run rẩy….
Ánh mắt anh dừng trên người tôi liên tục biến đổi, đột nhiên anh nở nụ cười sáng lạn, giống như vừa trút được một gánh nặng. Anh không quan tâm đến sự chống cự giãy sụa của tôi, bàn tay tuỳ ý để trước ngực tôi, ánh mắt tà ác lại ôn nhu, anh khẽ nói “Quả nhiên là Tiểu Trư ngoan. Anh biết, em sẽ không để Lí Minh Ngôn làm như thế này với em. Có điều anh không thể đợi. Nếu đợi thêm nữa, không chừng em sẽ bị người đàn ông khác ăn mất. Anh sẽ muốn giết người mất.”