Nam phải không, giận nhau chứ gì? Hôm qua là một cơ hội rõ tốt, tớ có thể nhân lúc ấy say mà hôn ấy, nhưng mà lại không dám, ôi, tớ rõ là quân tử, nếu làm việc nhân lúc người ta thất thế thì tớ chẳng làm, tớ phải chờ đến một ngày ấy…”.
“Chẳng có ngày đó đâu”. Miệng lưỡi đã trở về với tôi, tôi lại kiêu ngạo nói “Đừng có mơ!”.
“Đừng có cứng mồm! Ấy với tớ hứa hôn trong bụng mẹ đấy nhá”.
“Xì!”.
Cậu ta cười ha ha và phết bơ cho tôi:
“Xem Sở Giang Nam nhà ấy nuôi ấy thế nào này! Thế này mà gọi là yêu à? Nhìn rõ là gầy gò, cứ như là nạn dân của Somalia ấy”.
Cậu ta đã nói như vậy, tim tôi đau nhói, suýt nữa lại khóc. Cái tình yêu đầy sóng gió của tôi, đã phải trải qua bao chông gai xa cách, cuối cùng thì thế nào đây? Ôi!
“Tớ đi đây”. Tôi nói: “Còn phải đi học nữa”.
“Tớ đưa đi nhé”.
“Thôi, tớ quen chen chúc trên xe bus với tàu điện rồi, không quen ngồi xe riêng. Ấy để cho tớ sống tự do đi, cảm ơn ấy hôm qua chưa làm gì tớ, Bí Ngô à, rồi ấy sẽ tìm thấy tình yêu của mình”.
“Tình yêu của tớ là ấy”.
“Thôi thôi, mới sáng ra đừng có nhầm nhọt, tớ đi đây”.
Ra khỏi đó, tôi liền mở điện thoại. Tin nhắn ập tới, toàn là của Sở Giang Nam.
“Em muốn làm anh lo chết phải không? Em đi đâu rồi?”.
“Em đi đâu thế?”.
“Tại sao em lại mất tích thế? Tim anh đau lắm, đau lắm!”.
“Em đừng có chạy lung tung nhé, em không biết đường mà”.
…
Trái tim tôi lại mềm nhũn, tôi trả lời anh bằng một câu: “Em khỏe”.
Anh gọi lại ngay lập tức cho tôi, tiếng chuông này là anh đặt cho tôi: “Anh chỉ yêu em, chỉ yêu em, yêu em, yêu em, yêu chết thôi!”.
Mỗi lần anh gọi tới, những người xung quanh tôi lại cười ha hả, tôi cũng đỏ mặt cười theo, “yêu em, yêu em, yêu chết thôi”, thật là, quá phô trương, chẳng ý tứ gì cả! Nhưng lần này, tôi không cười nổi.
“Sao?’. Tôi bình tĩnh nói: “Có việc gì?”.
“Em đi đâu vậy?”.
“Đến chỗ Bí Ngô”.
“Em đến chỗ Bí Ngô? Em làm anh lo đến chết, anh tìm em suốt đêm, tưởng em bị làm sao!”.
“Anh còn biết lo cho tôi à? Anh đi mà ôm ấp hôn hít Khả Liên ấy! Đừng có tưởng là con gái trên thế giới này đều là đồ ngu! Nói cho anh biết nhá, Sở Giang Nam, tôi ghét nhất cái thể loại bắt cá hai tay, tôi đã biết anh thích Khả Liên từ lâu rồi, nó lẳng lơ hơn tôi, giỏi hơn tôi, xinh hơn tôi, tôi có là cái gì đâu?”.
“Không phải đâu, không phải! Tối qua Khả Liên cãi nhau với Sách Nhan rất nghiêm trọng, Sách Nhan nói muốn chết nữa, nếu không có Khả Liên bên cạnh thì không sống được nữa nên Khả Liên mới điên cuồng chạy ào ra ngoài, cuối cùng va phải anh. Anh nghĩ, Khả Liên lúc đó đang rất điên dại, ai nhìn thấy lúc ấy cũng sẽ ôm cô ấy thôi, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra!”.
“Tôi không quan tâm!”.
“Thôi mà, thôi mà! Đừng ghen nữa, cứ như là đã ăn cả hũ giấm[1] ấy! Nếu mà thích Khả Liên, thì anh đang làm gì đây? Em cũng biết những gì cô ấy đã làm mà, cô ấy và Sách Nhan yêu đồng tính, anh sao yêu cô ấy được! Em ngốc ạ, toàn làm anh lo lắng thôi, anh vừa yêu vừa ghét em ấy. Đừng giận nữa, cả đêm qua anh không ngủ, mắt anh đỏ lừ rồi này. Không thấy anh đáng thương à? Anh tìm em suốt đêm đó, em lại còn chạy đến với Bí Ngô, em bảo anh phải nghĩ sao đây?”.
[1] Người Trung Quốc ví ghen với ăn giấm.
“Anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, tôi không quan tâm”.
“Anh xin em, đừng cãi nhau nữa, từ hôm qua đến giờ anh còn chưa ăn gì đâu, mua cho anh bát mì bò được không?”.
“Em còn phải đi học”. Giọng tôi đã mềm hơn. Ôi, đúng là oan gia!
Tôi mua túi bánh bao và mì bò, bắt taxi về cái tổ chim của chúng tôi ở dưới đất, vừa trông thấy anh, tim tôi bỗng đau thắt.
Anh không ngủ cả đêm, mặt sạm đi, râu cũng mọc lia chia, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã cũ đến mức ố vàng và đang tự giặt quần bò.
“Sở Giang Nam…”. Tôi gọi khẽ.
“Đây, anh giặt xong thì ăn”.
Tôi ôm lấy anh từ phía sau, nước mắt lại đầm đìa. Anh đã phải chịu nhiều áp lực quá, anh rất giỏi, nhưng mãi chưa có tiếng tăm gì, một bài hát bán chẳng được mấy trăm tệ, anh đã từ bỏ quá nhiều thứ vì âm nhạc, chính nghĩa, lương thiện, bao dung, còn tôi lại giở trò trẻ con, cãi nhau với anh, nếu như Khả Liên va vào tôi thì tôi cũng sẽ ôm lấy nó thôi mà.
“Đừng khóc nữa, ngốc, là anh sai rồi”.
“Là em sai”.
Chúng tôi lại tranh nhau nhận lỗi, cuối cùng hôn nhau thắm thiết, nụ hôn lẫn với nước mắt, xen với mùi hôi trong miệng vào sáng sớm, anh nói:
“Anh chưa đánh răng đâu!”.
“Chẳng cần đánh!”. Tôi nói: “Em thích thế”.
Anh bắt đầu ăn, còn tôi thì giặt quần hộ anh.
Tôi lại trốn học, chỉ cần được ở cạnh Sở Giang Nam thôi, chỉ cần được ở cạnh anh, mỗi giây mỗi phút đều khiến cho tôi hạnh phúc, trốn tiết cũng chẳng có gì to tát.
Ôi, đó là tình yêu của thời thanh xuân!
2
Sách Nhan xuất viện.
Sau một tháng, chị ta đã thải ra gần hết kim trong người, còn một cây cuối cùng thì đâm quá sâu nên vẫn găm lại trong người.
Bác sĩ nói phải phẫu thuật, nhưng Sách Nhan từ chối, chị ta muốn nó cứ đâm sâu trong cơ thể mình. Chị ta lúc nào cũng thích làm theo ý mình, mặt chị ta trở nên trắng bệch bất thường, người gầy đi đến mức chẳng còn nổi bốn mươi lăm cân. Chúng tôi đón chị ta về nhà, chị ta nhìn căn phòng nhỏ màu xanh và nói:
“Căn phòng này có mùi của Khả Liên, tôi không ở đâu, mà tôi cũng sắp ra nước ngoài rồi, căn phòng này hai người ở đi”.
“Không, không”. Tôi nói: “Bọn em không cần”.
“Đây là căn phòng sáng tác tôi tặng cho Giang Nam, hãy hiểu cho nỗi lòng của tôi, Giang Nam nhất định sẽ nổi tiếng, giọng của cậu rất khá. Tôi nghĩ, tôi chưa từng nghe thấy giọng hát hay thế bao giờ. Quan trọng nhất là cậu có một phong độ thoải mái phi thường, phong độ này không phải nam ca sĩ nào cũng có, tài năng của cậu không kém bất cứ người làm âm nhạc nào, đừng có ở dưới đất nữa, nhìn mặt cậu bủng lắm”.
“Cảm ơn chị!”. Tôi và Giang Nam cùng nói.
Trải qua bao cơn sống chết, Sách Nhan đã muốn ra đi, di cư đến Canada. Bố mẹ chị ta đã chuyển tới đó lâu rồi, chị ta không nỡ rời xa đám chiến hữu ở Trung Quốc, hơn nữa sau đó còn có Khả Liên, chị ta thấy Khả Liên giống như món quà mà Thượng đế ban tặng, nên chỉ muốn ở cạnh Khả Liên mà thôi.
Dù cả thế giới có phủ định, không thừa nhận chị ta, chỉ cần thích là chị ta làm.
Có lý do nào xác đáng hơn việc làm điều mình thích?
Nhân vật nữ Juliet trong bộ phim Lam có hỏi một cô gái điếm trẻ tuổi rằng: Tại sao em lại muốn làm đĩ?
Câu trả lời của cô ta rất đơn giản: Em thích thế.
Em thích, thế là đủ.
Giống như chị ta thích Khải Liên, tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, yêu vô cùng. Sự sexy, sự chân thành, sự cá tính, sự phóng túng, sự ngang tàng của nó… tất tần tật, chị ta đều thích.
Nhưng giờ đây, Khả Liên không còn thích chị ta nữa, mà đi thích một gã đàn ông tên Mã Tiểu Vĩ, chị ta níu kéo đến chết cũng không nổi, chị ta đã nhận ra, Khả Liên đã điên rồi, đã trúng phải bùa mê rồi, chị ta vẫn giữ lại cây kim cuối cùng trong người mình, đâm chính mình, cây kim đó chính là Khả Liên.
Sách Nhan nói: “Em có biết không, sau khi đã trải qua tất cả sóng gió, rồi em mới nhận ra, trên thế giới này, quả thực có một người đang chờ đợi em, sau khi yêu rất nhiều người rồi em mới nhận ra, mọi tình yêu trên đời này đều là giả tạo cả, chỉ có một người mới yêu mình thật lòng, cảm giác của chị với Khả Liên chính là cảm giác đó, nhưng Khả Liên không cần chị nữa, không cần chị nữa…”.
Tôi và Giang Nam im lặng.
Nhận chìa khóa xong, chúng tôi gọi cho Khả Liên, hẹn nó ra ngoài.
Đây là lần tiếp xúc đầu tiên của tôi và Khả Liên từ sau khi đến Bắc Kinh. Đã từng là bạn thân của nhau, ngày nào cũng ở cạnh nhau, tôi còn nhớ tôi ở bên khi nó khóc, còn nhớ, nó hay bất ngờ xuất hiện làm cho tôi giật mình chơi, còn nhớ việc chúng tôi cùng nhau đi tìm Giang Nam, nhớ từng chi tiết giữa chúng tôi. Rất nhiều việc đã khắc ghi trong tâm can mà tôi không thể quên được, không thể quên, tôi nghĩ, chúng tôi giống nhau lắm, giống ở cái tính ngựa non háu đá, nhưng cũng nhạy cảm và yếu đuối, trọng tình cảm, nên khi nhìn thấy nó, tôi cảm thấy rất đau lòng.
Nó gầy đi nhiều.
Nó không nhìn tôi.
Nó đang hận tôi.
Đúng, nó đang rất hận. Vì nó nghĩ tôi cướp Sở Giang Nam của nó, nhưng nó nên biết, tình yêu không phải cướp mà được, tình yêu thuộc về ai thì sẽ là của người đó.
Những ký ức thuở xưa ơi, chúng tôi ngày xưa đều ngây thơ quá, giống như hai vì sao xanh trên bầu trời đêm, vì hiểu nhau mà ở cạnh nhau, rồi lại vì hiểu lầm mà xa nhau.
Nhưng, Khả Liên ạ, cuối cùng mày vẫn là nỗi đau trong tim tao.
Tôi im lặng nhìn nó, tôi đã chọn một quán rượu ở Hậu Hải. Sau đó Sở Giang Nam lấy ra chiếc chìa khóa mà Sách Nhan đưa cho chúng tôi.
“Chị ấy sắp đi rồi, di cư tới Canada”. Sở Giang Nam nói.
Khả Liên im lặng.
“Chị ấy sắp đi rồi”. Tôi nói lại lần nữa.
Khả Liên cúi đầu xuống, rồi lại ngẩng lên, trong chớp mắt, mặt nó toàn nước:
“Tôi có lỗi với cô ấy”.
“Trong người chị ấy vẫn còn một cây kim”. Sở Giang Nam nói.
Sắc mặt của Khả Liên biến đổi rất nhanh:
“Trong tim tôi cũng có một cây kim, một cây kim vô hình, còn đau đớn hơn của cô ta. Tôi nghĩ, hai người hiểu điều đó nhất”.
Khi Khả Liên hét lên, mặt nó méo đi, tôi nhìn nó, lòng tôi tràn ngập nỗi đau. Nó đã không thể quên chuyện đó, thực ra mục đích chúng tôi gặp nó chỉ là muốn nó cùng đi tiễn Sách Nhan.
“Không đi đâu”. Nó nói: “Tôi không muốn gặp cô ta nữa, người cũ không nên gặp lại nhau”.
“Nhưng lần này Sách Nhan đi thì sẽ không quay lại nữa, cả đời này chắc cũng không gặp được nữa!”.
“Thì đằng nào cũng không gặp, tôi sẽ đi Vũ Hán, không ngáng đường hai người nữa đâu. Cảm ơn lòng tốt của cả hai, nhưng đến đây thôi nhé. Còn nữa, tiện thì nói thêm, không những không muốn đi gặp cô ta, tôi còn không muốn gặp lại cả hai người nữa, tốt nhất, cả đời này đừng gặp lại nhau nữa”.
Nói xong, nó xách ba lô lên vai và bỏ đi. Tôi và Sở Giang Nam nhìn nhau, thất vọng vô cùng, ấm ức vô cùng.
Khả Liên ơi, bao giờ chúng ta mới lại được như ngày xưa?
Giang Nam như hiểu được tâm sự của tôi:
“Bắc Bắc, có một số việc, có một số người, qua rồi thì sẽ trôi đi mãi mãi, không bao giờ quay lại nữa”.
Tôi khe khẽ lắc đầu, không, những người những việc bạn đã trải qua, người bạn đã từng yêu và từng thương của thuở thanh xuân, rồi sẽ trở thành nốt ruồi son trong cuộc đời bạn.
Khi nói như thế, tim tôi đau lắm. Tôi cảm thấy có một ngày tôi và Khả Liên sẽ gặp lại nhau và sẽ không xa nhau như thế này nữa. Lúc này đây, nó đang chìm đắm trong tình yêu xa xôi mà không tự thoát ra được, còn tôi và Sở Giang Nam thì chuẩn bị chuyển tới căn nhà của Sách Nhan, tôi có nằm mơ cũng không thể tin nổi căn nhà đẹp đẽ đó sẽ thuộc về tôi. Khi tự tay tôi quét bụi, lại còn đặt thêm ít cây xanh vào góc phòng, tim tôi như nở ra những bông hoa nhỏ, giống như tôi là nữ chủ nhân của căn nhà, những giỏ lan văn trúc, những cây đa cảnh, những bông hoa nhỏ không biết tên, làm cho căn phòng trở nên ấm áp.
Tôi thay rèm cửa thành màu trắng hoa xanh, khi gió thổi trong đêm, Giang Nam nói, nhìn giống như giấc mộng, giống như bầu trời sao của Arles – thành phố của Van Gogh.