ọc viện tuyệt nhiên không hề tầm thường, thường ở trong phòng học hàn huyên tới tận sáng, cô nam quả nữ trong một phòng, ai biết bản thiết kế của cô có phải của người khác hay không?”
“Tuyết Vi, sao cô có thể bịa đặt như vậy? Mọi người đều là thảo luận về ý tưởng, hoàn cảnh sáng tạo cởi mở, chúng tôi thảo luận với nhau, chúng tôi…..”
“Doãn Tinh, cô dám nói cô không đi tìm nam sinh trong học viện hỏi anh ta về kinh nghiệm tình dục không? Còn hỏi bọn họ về số lần, đại khái cùng phụ nữ làm mấy lần, lần thứ nhất bao lâu, dùng phương pháp gì?”
“Đủ rồi! Tiểu Vi!” Phong Dực tức giận mắng Tiểu Vi liên tục nói ra những lời lẽ khó nghe, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Doãn Tinh, “Doãn Tinh, những gì Tiểu Vi nói là sự thật sao?”
Doãn Tinh cúi đầu xuống, không dám đối diện với đôi mắt tràn đầy lửa giận của Phong Dực. Cho dù bây giờ cô có trăm miệng cũng không thể bào chữa được nữa. Cô cắn răng gật đầu.
“Phong, đừng vì loại phụ nữ này mà tức giận nữa, chúng ta đi tìm thầy Moy đi.” Tuyết Vi cố ý lấy tay vuốt vuốt lồng ngực phập phồng của Phong Dực, cười vô cùng xán lạn.
Doãn Tinh không nhìn vẻ mặt Phong Dực, cho đến khi anh và Tuyết Vi rời đi, cô mới bật khóc nức nở.
Cô có đi tìm người bạn học trước kia của A Triệt, cô nghĩ rằng anh ta biết cô là nhà văn, cho nên mới hỏi anh ta. Cuộc sống một mình ở Pháp khó khăn như vậy, nếu gọi điện hỏi A Triệt thật sự rất tốn kém, vì vậy cô mới hỏi anh ta và kinh nghiệm của một số người khác.
Doãn Tinh thật không ngờ lòng người khó dò, sao bạn của A Triệt lại có thể bán đứng cô.
***
“Tiểu Đồng, tại sao anh lại đem chuyện tôi hỏi anh đi nói lung tung chứ?” Doãn Tinh thực sự không chịu đựng nổi, sau bữa tối, cô liền kéo Tiểu Đồng tới phòng sách báo cũ hỏi cho ra lẽ.
Tiểu Đồng cũng đến từ Đài Loan như cô, hơn nữa anh ta còn được A Triệt giao phó chăm sóc cô, cô không hiểu tại sao anh ta lại muốn bán đứng mình.
“Doãn Tinh, thế này là sao, sao cô lại kéo tôi tới đây?” Tiểu Đồng chết cũng không thừa nhận anh là vì muốn cùng Tuyết Vi tình một đêm cho nên mới đem bí mật của Doãn Tinh nói với Tuyết Vi.
Mặc dù anh cảm thấy thật có lỗi với Doãn Tinh cũng như bạn tốt A Triệt, nhưng mà anh cũng phải nghĩ cho bản thân mình.
“Tiểu Đồng, chúng ta là đồng hương vừa là bạn bè còn là bạn học, tại sao anh không thể nghĩ cho tôi một chút? Tại sao lại bán đứng tôi? Có thể cho tôi biết lý do tại sao anh bán đứng tôi được không?”
“Vì Tuyết Vi……” Bị Doãn Tinh ép hỏi, Tiểu Đồng đành nói ra.
“Chỉ vì hạnh phúc của anh, anh….”
“Doãn Tinh, thật xin lỗi, tôi…….” Tiểu Đồng sợ hãi nhìn Doãn Tinh. Anh biết hiện giờ Doãn Tinh nhất định rất tức giận, anh cúi đầu không dám nói thêm lời nào nữa.
Máu trong người Doãn Tinh trở lên lạnh ngắt, con người đen hiện lên một tia đau khổ.
“Tiểu Đồng, hiện giờ tôi trở thành trò cười của cả học viện, tất cả mọi người đều biết chuyện của tôi, nhưng tôi nào có quyến rũ người đàn ông nào, tại sao bọn họ nhất định phải tổn thương tôi như vậy? Đáng giận nhất chính là anh….Tôi xem anh là bạn bè, làm sao anh có thể giống bọn họ phỉ bán tôi?”
“Doãn Tinh, Tuyết Vi nói đúng, cô và Phong vệ sĩ căn bản không xứng đôi, người ta là vệ sĩ của Nữ Hoàng thời trang, mà cô là cái gì? Tôi làm như vậy là muốn giúp cô thôi. Tuyết Vi từ nhỏ đã thích Phong Dực, cô đừng hy vọng tranh giành Phong Dực với Tuyết Vi nữa, Phong vệ sĩ đối với cô nhất định không thật lòng. A Triệt vẫn thường khuyên cô nên trở về Đài Loan, chẳng lẽ cô không biết A Triệt rất thích cô sao? Tôi tin A Triệt mới là người đàn ông phù hợp với cô, tôi làm như vậy cũng là vì A Triệt là bạn tốt của tôi mà thôi!”
“Tiểu Đồng, anh thật là đàn bà!” Doãn Tinh bị Tiểu Đồng chọc giận không biết phải nói gì.
Thôi, dù sao Tiểu Đồng cũng là bạn tốt của A Triệt, ai bảo cô phụ lòng A Triệt nhiều như vậy, trong ba năm cô ở Pháp đều do A Triệt giúp đỡ cô, còn nhiều chuyện phải lo nghĩ, cô không muốn nổi giận với Tiểu Đồng thêm nữa.
“Bỏ đi, Tiểu Đồng, tôi không so đo với anh nữa, mong rằng từ nay về sau anh đừng hại tôi nữa.” Doãn Tinh trợn mắt nhìn Tiểu Đồng rồi xoay người muốn đi, nhưng lại nhìn thấy một đôi mắt màu xanh dương, cô chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt dọa người của Phong Dực như vậy, cô lập tức đọc ra được sự căm hận trong đôi mắt anh.
“Phong…….”
“Tiểu Vi nói mỗi ngày em đều cùng người đàn ông Châu Á này hẹn hò đúng không?”
“Em…….” Cô có gặp Tiểu Đồng, nhưng không phải là hẹn hò. Ánh mắt Doãn Tinh nhìn về phía Tiểu Đồng, hy vọng anh nói thay mấy câu.
Tiểu Đồng vừa nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Phong Dực, không hề nói gì đã nhanh chóng rời đi.
“Tiểu Đồng, anh…….”
“Khỏi phải gọi, người tình của em đã đi rồi.” Trong ngực tức giận, giọng nói âm trầm của Phong Dực vang lên trên đỉnh đầu cô.
“Tiểu Đồng không phải người tình của em, Phong Dực, tại sao anh không chịu tin em?” Doãn Tinh căm phẫn ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt lạnh băng của Phong Dực.
Phong Dực trầm mặc nhìn cô, muốn nhìn xem trên gương mặt xinh đẹp đáng yêu kia đâu là thật đâu là giả.
“Hy vọng về sau em có thể khống chế hành động của mình một chút, anh không thích người phụ nữ của mình gần gũi người đàn ông khác.” Trái tim của Phong Dực vì yêu cô mà chua xót, anh quyết định cho cô thêm một cơ hội nữa.
Doãn Tinh thở phào nhẹ nhõm, nét mặt của Phong Dực cũng dần hòa hoãn, cô biết anh tạm thời chấp nhận lời giải thích của cô, mặc dù chỉ là miễn cưỡng, nhưng chỉ cần anh cho cô cơ hội chứng minh là tốt rồi.
“Phong, em biết gần đây trong học viện có quá nhiều lời đồn đại không hay về em, em…..Cho em một cơ hội được không? Em sẽ chứng minh trong sạch của mình.” Doãn Tinh cầu khẩn, cô chờ Phong Dực ba năm, cô không thể để mất đi cơ hội có được anh nữa.
Tầm mắt giao nhau, Phong Dực rung động vì ánh mắt buồn bã của cô.
Anh chăm chú nhìn vào đôi mắt cô, giống như muốn nhìn thấu tâm hồn cô, muốn biết rốt cuộc cô là một người con gái như thế nào, rốt cuộc đâu mới thật sự là cô.
Ánh nhìn nghiên cứu của Phong Dực khiến Doãn Tinh rùng mình một cái.
Anh căn bản không tin tưởng cô, cô phải làm thế nào mới có thể hóa giải hiểu lầm của anh đây?