/> “Phong, anh tỉnh rồi sao?” Thì ra là tên sói háo sắc này đã tỉnh từ lâu rồi. Doãn Tinh hối hận nghĩ.
“Nơi đó của anh trong cơ thể em đang sưng lên nên làm cho anh tỉnh lại.”
Giống như Phong Dực mong đợi , hai gò má của Doãn Tinh đỏ bừng lên, cô cúi đầu xuống không dám nhìn anh nữa. “Phong, anh thật đáng ghét!”
“Không phải em yêu cái cách anh đáng ghét này sao?”
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà, Phong Dực bắt đầu nhích người, Doãn Tinh không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ.
“Tinh, muốn thêm một lần nữa không?” Phong Dực dụ dỗ.
Toàn thân Doãn Tinh lại một lần nữa ửng đỏ, cô chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
“Em muốn tới phòng tắm!”
Phong Dực rút vật đang dâng cao ra, Doãn Tinh thừa dịp đó kéo chăn bông cuốn quanh thân thể chạy vào nhà tắm.
Nụ cười mờ ám của Phong Dực truyền tới sau lưng cô. “Tinh, anh không ngại tắm uyên ương cùng em đâu.”
Sau khi đóng cửa lại, Doãn Tinh cẩn thận khóa chốt, sau đó lớn tiếng quát: “Nhưng em ngại!”
Tiếng cười của Phong Dực từ lồng ngực truyền ra khiến cả căn phòng đều chấn động vì tiếng cười của anh.
Doãn Tinh mắc cỡ chết đi được!
***
Mulberry Vous Veinard hiện giờ là Nữ Hoàng thời trang của Pháp, là một nhân vật hết sức quan trọng, bản thân cô hội tụ giữa tài hoa và sự sắc bén, mặc dù trước kia vì lời nguyền gia tộc mà mất dũng khí yêu người khác, ngại tiếp xúc với người khác, thậm chí vì lời nguyền này mà suýt chút nữa mất đi người cô yêu thương nhất, nhưng may mắn vẫn đến với cô, để cô kết hôn với Quốc vương Lan Terry và hai người đã mãi mãi có nhau.
Giờ đây cô và Lan Terry có một cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào, có thêm hai cô con gái, tình cảm của cô và Lan Terry ngọt như mật, bất chợt nghĩ tới bốn người vệ sĩ vì bảo vệ cô mà giờ này vẫn cô đơn, vậy nên cô hy vọng bọn họ cũng có thể tìm thấy hạnh phúc của mình, vậy nên mới nghĩ ra ý tưởng làm mối cho họ.
Cô cẩn thận tìm cách, bắt tay tổ chức cuộc thi tuyển chọn lần này, tìm ra bốn cô gái xinh đẹp lại có năng lực thiết kế trở thành bạn đời của bốn vệ sĩ kia.
Cô rất hài lòng về bốn cô gái mà chính mình đã tuyển chọn, chỉ là có một chút tiếc nuối, cô gái mang dòng máu Châu Á tên là Doãn Tinh, nghe Moy nói cô vốn là một nhà văn ngôn tình Đài Loan, điều kiện bản thân không tồi, cô vốn muốn kết hợp cô ấy với Phong Dực, nhưng mà…
Đôi mắt tràn đầy trí tuệ và năng lực hiện lên một tia sáng. Đây tất cả đều là âm mưu của thầy Moy, cô chỉ là kết hợp một chút, hy vọng đúng như lời thầy Moy nói, Phong Dực nhất định sẽ tìm đến cô.
Trên gương mặt của Mulberry hiện lên một nụ cười, nhìn cửa phòng làm việc của mình, nghĩ xem sao giờ này mà Phong Dực vẫn chưa tới tìm cô.
“Mình thật không ngờ Phong lại tràn dầy tinh lực như vậy, bọn họ đã ở trong phòng hơn một ngày đêm rồi. Lạy chúa, nhất định Doãn Tinh đáng thương bị anh ta bắt nạt chết rồi.”
Mulberry không khỏi thông cảm với Doãn Tinh.
“Vợ yêu, sao em lại cau mày vậy?”
Quốc vương Lan Terry không tìm thấy vợ yêu trong phòng, vội vội vàng vàng chạy tới phòng làm việc của cô.
“Terry, không phải em đã bảo anh đi ăn cơm trước rồi sao, em còn có việc……Ưm……..”
Lan Terry mặc kệ chống cự của vợ yêu, anh đưa đầu lưỡi nóng bỏng vào miệng cô như nắng hạn gặp mưa rào.
“Terry…….”
Mặc dù bọn họ đã có hai đứa con, nhưng lửa tình của họ vẫn còn mặn nồng rực cháy.
Hai người chỉ cần gặp nhau là không ngừng nhiệt tình.
Lúc này áo của Mulberry đã bị cởi ra, bàn tay Lan Terry gấp gáp trêu đùa hai bầu ngực cô.
Cả căn phòng tràn đầy tiếng thở dốc.
Lan Terry kéo quần lót của Mulberry xuống, bàn tay thăm dò vào chỗ tư mật, đầu ngón trở trêu chọc đài hoa, ngón giữa tà mị chọc vào hoa huyệt ra vào một hồi.
“Terry, dừng lại… Dừng lại đi…..Em còn có chuyện phải nói với Phong, chúng ta không thể….” Lan Terry vừa chạm vào, Mulberry không ngừng bị kích thích.
Nếu không phải Phong Dực có thể đi vào bất cứ lúc nào, Mulberry cũng rất muốn cùng Lan Terry đi tới cực lạc.
“Bé yêu, anh không nhịn được, nhất định em phải dập lửa giúp anh, anh…..Cho anh…”
Lan Terry vừa thở dốc vừa cởi quần của mình xuống, sau đó lấy ra vật đang dâng trào trực tiếp đâm thẳng vào bên trong cô, mang theo tất cả tình yêu cuồng nhiệt của anh.
“Terry, không……Á……Ưm…….”
Mulberry không nhịn được rên rỉ theo chuyển động ra vào của Lan Terry.
Âm thanh dâm đãng xen lẫn dục vọng của hai người khiến khuôn mặt tuấn tú của Phong Dực vừa không gõ cửa mà xông thẳng vào thoáng qua một nét ranh mãnh, trên môi ẩn hiện một nụ cười xấu xa.
“E hèm! Quốc vương, cô chủ, thật xin lỗi!”
Quả nhiên Phong Dực đến tìm Mulberry, nhưng anh quá vội vàng cho nên quên mất phong độ của thường ngày.
Nhìn thấy sự việc phát sinh trong phòng làm việc anh mới ý thức được sự đường đột của mình, cho nên trước khi ra ngoài anh đóng cửa lại sau đó đứng bên ngoài chờ.
Một lát sau, Lan Terry quần áo chỉnh tề ra ngoài, nhìn Phong Dực đang đứng ngoài cửa, anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Phong vệ sĩ, thù này không báo không phải quân tử, sau này khi nào cậu bận “chuyện quan trọng” tôi nhất định sẽ tìm cậu thương lượng, thương lượng. Đúng rồi, đừng có mượn bà xã của tôi quá lâu đấy!”
“Vâng, Quốc vương.” Phong Dực buồn cười đến sắp không chịu nổi, nhưng anh biết rõ tính khí của Lan Terry, trừ khi bên cạnh Mulberry, bằng không ai cũng phải chuẩn bị tâm tư để anh ta trút giận.
Thấy Lan Terry đi xa, Phong Dực mới thở ra một hơi, gõ cửa đi vào phòng làm việc của Mulberry.
Anh lơ đãng liếc mắt nhìn hai gò má ửng đỏ của Mulberry, sau đó ngồi xuống phía đối diện cô.
“Cô chủ, quấy rầy cô rồi, nhưng tôi có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với cô, chuyện này cô không ra mặt không được.”
“Phong, không phiền, có chuyện gì anh cứ nói đi.”
Mulberry nhìn Phong Dực, vì muốn che giấu hai gò má nóng bừng nên cô cúi đầu ra vẻ bận rộn.
“Cô chủ, liệu tôi có thể từ chối người mà cô chọn đã chọn làm vợ tương lai cho tôi không? Tôi chỉ muốn Doãn Tinh, cô gái đến từ Châu Á.” Phong Dực nói thẳng suy nghĩ của mình.
“Phong, tại sao? Tại sao muốn đổi vợ tôi chọn? Tuyết Vi không tốt sao? Anh không tin tưởng vào con mắt của tôi sao? Huống chi Tuyết Vi đã cùng anh…..”
Phong Dực vội vàng cắt ngang lời nói của Mulberry, “Cô chủ, không giấu gì cô, ba năm trước tôi và Doãn Tinh đã từng quen nhau, chúng tôi…..Cô ấy là người duy nhất mặc bộ lễ phục Tử Luyến.”
“Thì ra cô ấy chính là người phụ nữ may mắn đó. Nhưng tại sao hai người lại giống như không quen biết nhau? Hơn nữa tại sao cô ấy xuất hiện ở chỗ này? Hơn nữa tại sao anh không đi tìm cô ấy? Tôi nhớ Tử Luyến chính là tác phẩm của anh ba năm trước đó thôi?” Mulberry tò mò nhìn Phong Dực.
Phong Dực mang vẻ mặt cô đơn nhìn Mulberry, trong mắt hiện lên một tia buồn bã.
“Cô chủ, ba năm trước cô ấy tìm tôi vì muốn tìm hiểu về kinh nghiệm tình dục, cho nên đã trao đời con gái cho tôi, nhưng cô ấy không biết rằng tôi vừa gặp đã yêu cô ấy. Cái tôi muốn là trái tim của cô ấy, tôi chỉ muốn một đời ở bên cạnh cô ấy, không chỉ là thể xác, nhưng hiện giờ còn chưa xác định được tâm ý của cô ấy, tôi sẽ không nói cho cô ấy biết sự thật. Suốt ba năm qua bóng dáng của cô ấy đã hành hạ tôi đủ rồi, tôi không biết tại sao cô ấy xuất hiện ở đây, nhưng tôi nhất định không để cô ấy đi nữa.” Phong Dực vừa khẳng định vừa nhìn Mulberry.
Mulberry chớp chớp đôi mắt to tròn trong veo như nước nhìn Phong Dực. Cô vẫn luôn coi anh như một người anh trai, biết được trong lòng anh đã có người thương lòng cô cũng cảm thấy vui lây.
“Phong, ba năm trước anh không nên để cô ấy đi, lăng phí ba năm vô ích của anh rồi.”
“Cô chủ, bây giờ vẫn còn kịp!” Phong Dực không nói ra lúc ấy mình vì Mulberry nên anh mới bỏ lại Doãn Tinh, bởi vì anh biết nếu Mulberry biết chuyện này có liên quan tới mình, cô nhất định sẽ tự trách bản thân, cho nên anh không nên nhắc tới.
“Phong, anh để tôi suy nghĩ một chút!” Mulberry cố ý cau mày nhìn Phong Dực.
“Cô chủ, tôi không thể làm tổn thương Tiểu Vi, tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào.”
“Nhưng nếu Tuyết Vi không muốn tiếp nhận bất kỳ bồi thường nào thì sao đây?” Đây chính là vấn đề liên quan đến tôn nghiêm của một người phụ nữ. Huống chi ai cũng biết rằng Tuyết Vi có tình ý với anh, cô ấy cố gắng nhiều như vậy tất cả chỉ vì muốn làm vợ của anh. Ba năm trước khi bộ Tử Luyến đoạt giải thưởng lớn, vô tình tôi nghe thấy bộ Tử Luyến đó là dành cho vợ tương lai của anh, hôm nay nếu như anh làm tổn thương cô ấy, tôi sợ công tước Farrow nhất định sẽ không tha thứ cho anh.”
Tuyết Vi là con gái độc nhất của công tước Farrow, mà công tước Farow vô cùng yêu thương Tuyết Vi, việc này tất cả mọi người đều biết.
“Cô chủ, rất xin lỗi vì đã khiến cô chủ lo lắng, tôi sẽ tự mình đi giải thích với Tiểu Vi, tôi tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền toái cho cô chủ.” Anh biết Tiểu Vi có ý với anh, anh cũng biết công khai hủy bỏ hôn ước này có rất nhiều khó khăn, nhưng vì Doãn Tinh anh quyết định thử một lần.
“Phong, anh khẳng định tâm ý của mình, nhưng anh biết tâm tình của Doãn Tinh sao? Cô ấy chịu làm chủ nhân của Tử Luyến sao? Tôi nghe thầy Moy nói Doãn Tinh vì muốn viết tiểu thuyết nên đã tìm rất nhiều sinh viên nam để thực hành, hôm nay cô ấy tìm anh, liệu có giống như muốn tìm anh vui vẻ như năm đó, mà anh lại tình nguyện vì cô ấy đi đắc tội với công tước Farrow, như vậy có phải là quá hao công tổn sức hay không?”
Cô không phải cố ý muốn phá hủy mối nhân duyên này, tất cả đều tại thầy Moy, ai bảo ông ấy nóng lòng, huống chi cô cũng không muốn mất đi một nhân tài như Doãn Tinh, bọn họ sợ Phong Dực không cách nào làm cho Doãn Tinh ở lại, cho nên mới nghĩ ra kế sách này.
“Cô chủ, cô nói Doãn Tinh từng tìm sinh viên nam trong học viện để thực hành?” Trong lòng Phong Dực dâng lên một phần chua xót.
“Tôi chỉ là nghe nói. Đúng rồi, Phong, coi như anh đã quyết định, vậy mau đi nói rõ với Tuyết Vi đi, Tuyết Vi là cô gái hiểu lý lẽ, tôi tin rằng cô ấy nhất định sẽ chúc phúc cho anh.”
Phong Dực nhìn ra được Mulberry cố tình lảng tránh vấn đề của Doãn Tinh.
“Cô chủ, tôi sẽ đi hỏi rõ tâm ý của Doãn Tinh.” Người phụ nữ mà anh muốn, không có chuyện anh không giữ được.
Doãn Tinh là người phụ nữ anh muốn, anh nhất định không để cô trong phạm vi của anh còn có thời gian đi tìm người đàn ông khác.