Dường như cảm nhận được cái nhìn chăm chú của cô, Đại Đổng từ từ thu lại nụ cười mỉm, yết hầu cử động một chút, Chu Lạc thấy vậy bỗng nhiên cảm giác râm ran, men rượu đã ngấm, cảm thấy đỏ mặt vì ý nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu mình, phải cắn chặt môi mới không buột miệng nói ra.
“Làm thế nào đây? Thật muốn hôn quá!”
Chu Lạc hoảng sợ, cô cứ nghĩ rằng mình đã không tự khống chế được mà buột miệng nói ra, nhưng ngay lập tức lại phát hiện ra: Không đúng - đó là giọng của Đại Đổng!
Còn chưa kịp trả lời, Chu Lạc liền cảm thấy khoảng trống trước mặt tối sầm lại, sau đó đôi môi bị một thứ mềm mềm gắn chặt lên đó.
Ban đầu chỉ mang tính thăm dò một chút, hai người đều vô cùng ngượng ngùng, thậm chí có chút rối loạn. Nhưng rất nhanh chóng, những đứa trẻ thiên tài đã phát hiện ra đôi môi của đối phương lại mềm mại như vậy, ngọt ngào như vậy. Với tinh thần của những nhà khoa học, họ đều không kiềm chế được, tiếp tục thăm dò, xoay chuyển, nghiên cứu, tìm tòi căn nguyên của sự ngọt ngào đó sâu thêm một lần nữa.
Toàn thân Chu Lạc mềm nhũn như vừa bị điện giật, xương cốt thì giống bị ngâm dấm, đã không thể chống đỡ được cơ thể nữa rồi liền ngã ra ghế. Giây phút mất thăng bằng đó khiến cô hụt đi chút cảm giác an toàn, tiện tay ôm chặt lấy phần eo của người đàn ông đang kề sát bên cô.
Chiếc ghế sô pha không được coi là mềm mại, thứ mềm mại chính là cơ thể của người con gái, không chỉ mềm, mà còn thơm, là một mùi hương nữ tính riêng biệt, khi tiếp xúc ở cự ly gần, không nơi nào không luồn lách vào, dường như có thể làm rối loạn tinh thần con người. Mà cái ôm đó của Chu Lạc, không khác gì một thứ kích thích, Đại Đổng cảm thấy có sợi dây nào đó trong đầu mình vừa đứt, khả năng tự khống chế cũng hoàn toàn sụp đổ.
Nằm đè lên người cô như vậy, cách hai lớp áo mỏng, Đại Đổng có thể cảm nhận rõ rệt những đường cong của cơ thể ở phía dưới. Cậu tự nói với bản thân mình, nếu là quân tử thì cần phải đứng dậy ngay lập tức, đồng thời không được tưởng tượng nữa.
Nhưng giờ này, giây phút này, Đại Đổng rất khó ép bản thân mình làm quân tử. Bởi vì cậu biết rằng, cô gái xinh đẹp dưới cơ thể mình kia, cũng thích mình. Trên khuôn mặt cô có vẻ xấu hổ, có vẻ căng thẳng, nhưng không có vẻ từ chối. Vậy là, Đại Đổng không cưỡng ép bản thân nữa, cậu không chỉ không đứng dậy, cũng không có cách nào khống chế được những suy nghĩ lung tung đang nhanh chóng lan tỏa trong đầu, thậm chí còn muốn tiến thêm một bước nữa để cảm thụ.
Tuổi của hai người, cộng gộp lại đã hơn năm mươi, mặc dù không có kinh nghiệm, nhưng cũng không có nghĩa là chẳng thể làm được. Đại Đổng men theo khóe môi của Chu Lạc, đến gò má, xuống dưới cằm, dùng đôi môi mình để thăm dò theo bản năng, càng lúc càng kích động, càng lúc càng không thể chịu đựng nổi, khuôn mặt tuấn tú với nước da trắng ngần của Đại Đổng hơi đỏ ửng lên. Cậu không biết, hóa ra làn da của Chu Lạc nhìn q không chỉ trắng ngần nhẵn nhụi mà khi chạm phải nó lại trơn mịn khác thường, dùng môi, dùng mặt để tiếp xúc, lại càng trơn mịn tới mức không thể tưởng tượng nổi, đến cả tơ lụa cũng khó mà địch được, chúng chỉ bằng một phần vạn làn da của cô thôi.
So sánh mà nói, cảm giác chạm phải lớp áo sơ mi của Chu Lạc lại thô ráp đến mức khiến người ta không thể nào chịu nổi. Chiếc áo sơ mi kiểu công sở bằng chất vải sợi vô cùng vừa vặn với cơ thể, đóng tới khuy áo thứ hai, giấu giếm một chút xuân sắc, nhưng trong mắt Đại Đổng lúc này, khuôn ngực đầy đặn đang phập phồng theo nhịp thở kia thật vô cùng mê hoặc.
Cảm giác lành lạnh nơi bầu ngực, mặt Chu Lạc đỏ tới nỗi có thể xuất huyết được. Tại sao cô lại cảm thấy Đại Đổng rất hiền lành, rất trẻ con cơ chứ? Nào ngờ cậu cũng có mặt lưu manh như thế!
Ngăn lại theo bản năng, tuy nhiên cánh tay đưa ra lại mềm nhũn như bông, chẳng có chút sức lực nào cả, không giống sự chống cự, mà lại giống như đang vuốt ve đối phương. Cảm nhận được sự đụng chạm của Chu Lạc, Đại Đổng ngẩng mặt lên nhìn cô, mái tóc lòa xòa rủ xuống che kín vầng trán cậu, ánh mắt trong trẻo không th kém ngày thường, rực sáng đến kinh ngạc, còn mang theo một chút cuống nhiệt nữa. Nhìn thấy biểu hiện căng thẳng của Chu Lạc, Đại Đổng mỉm cười vỗ về cô, không muốn bộc lộ thực sự rằng mình cũng đang căng thẳng.
Nhưng dù là một nụ cười đang căng thẳng, trong mắt Chu Lạc, nụ cười đó vô cùng mê hoặc, cô liền say thêm vài phần. Hóa ra chẳng phải chỉ riêng bản thân gặp tiếng sét ái tình, đồng thời cũng không phải là yêu đơn phương, nụ hôn và những cử chỉ vuốt ve của cậu, khiến cô có cảm giác được khao khát, mà tất cả những điều này, vừa hay cũng chính là mong ước của cô.
Thế lửa đang lan tràn, hai người trưởng thành, một nam một nữ, một người thật sự tấn công, một người giả bộ từ chối, rất nhanh chóng phát triển tơi mức không thể thu lại được nữa, tên đã được đặt trên dây cũng, chỉ cần chạm một cái là bắn đi.
“Đại Đổng, cậu có rảnh không? Mau ra đây giúp một tay, con bé nôn ghê quá, có thể phải đưa tới bệnh viện mất!” Cùng với tiếng gào thét của Phan Đông, còn có cả tiếng đập cửa rầm rầm nữa.
Hai người mũi chạm mũi, giọt mồ hôi to như hạt đậu của Đại Đổng rơi xuống làn da đang để trần của Chu Lạc khiến cô trong giây lát tỉnh táo hơn nhiều, muốn vội vàng ngồi dậy, nhưng bị Đại Đổng ngăn lại, “Đừng động đậy!”. Âm thanh nín nhịn mà đau khổ.
Nhưng người bên ngoài cửa cũng không thể không để ý tới, giọng nói ông ổng của Phan Đông vẫn đang tiếp tục, “Đại Đổng, Đại Đổng, cậu có ở trong đó không?”. Khi nói hình như lại đồng thời dùng tay xoay nắm đấm cửa.
“Đông Tử, đừng vào!” Đại Đổng hét lớn, âm thanh thô và cao tới mức dường như bị biến dạng. Người bên ngoài cửa dừng mọi động tác lại, cậu hắng giọng một chút rồi nói tiếp, “Tôi ra ngay đây, anh đợi một chút!”.
Bên ngoài cửa bỗng dưng yên lặng, nhưng lúc này trái tim của Chu Lạc dường như đã chết rồi. Cô dùng tay ôm lấy mặt - Đại Đổng có thể vì muốn thể hiện sự qng minh chính đại nên không khóa cửa phòng, nhưng không ngờ sau đó lại làm một việc không hề qng minh chính đại chút nào. Giờ vừa mới thoát khỏi nguy hiểm bị người ta bắt quả tang cảnh giường chiếu, lại rơi vào rắc rối không còn mặt mũi nào mà nhìn người khác nữa.
Loại tình huống giống như ban nãy, chỉ cần không phải là kẻ ngốc, đều có thể đoán được ra trong phòng đã xảy ra chuyện gì. Mà Phan Đông lại tuyệt đối không phải là kẻ ngốc.
Buồn phiền nhất là hai người bọn họ, cho tới hiện tại vẫn được coi là trong trắng, chỉ là sau khi bước ra khỏi cánh cửa của căn phòng này, không ai có thể tin họ còn trong trắng nữa rồi.
May mà sau khi ra khỏi cửa, Phan Đông lại không nói gì về họ cả.
Cũng phải thôi, Phan Lan nôn thốc nôn tháo, sắc mặt trắng nhợt như ma quỷ. Phan Đông suy cho cùng là anh ruột của cô ấy, lúc này làm gì còn tâm trạng đâu mà trêu đùa người khác nữa?
“Có thể đã bị ngộ độc rượu, mau đưa tới bệnh viện thôi.” Chu Lạc đã gặp q những triệu chứng như vậy, lập tức đưa ra lời đề nghị. Phan Lan lúc này hơi thở yếu ớt, không còn vẻ mạnh khỏe hoạt bát như lúc đầu gặp nữa rồi, có thể thấy chất cồn đã hại người ta không ít chút nào, đương nhiên, thứ hại người không ít có thể không chỉ mỗi men rượu.
“Lạc Lạc, em vào phòng cô ấy lấy giúp ít quần áo để thay giặt. Đông Tử dìu cô ấy xuống, tôi lái xe.” Đại Đổng sắp xếp công việc cho từng người rồi bắt tay thu dọn đồ đạc.
“Không cần cô giúp tôi thu dọn đồ đạc.” Phan Lan bỗng nhiên mở miệng, gọi giật Chu Lạc - người đang qy người định đi. Lại nghiêng mặt về phía Đại Đổng, “Em không đi bệnh viện”. Giọng nói của cô ấy yếu ớt, nhưng ngữ khí lại rất kiên quyết, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ ấm ức.
Chu Lạc qy sang nhìn Đại Đổng, chỉ thấy cậu chau mày lại nói: “Đừng có ương bướng nữa, không còn là trẻ con đâu”. Nói xong đưa mắt ra hiệu cho Phan Đông, người đó thở dài một tiếng, khom người xuống ôm Phan Lan dậy. Anh ta hiểu rõ nỗi lòng em gái, nhưng tình thế không ngăn nổi vẫn mạnh hơn con người mà, sự việc đã như vậy, cho dù Đại Đổng có muốn đi nữa, anh ta cũng không cho phép tên tiểu tử đó chạm vào người Phan Lan dù chỉ một đầu ngón tay.
Phan Lan vẫn muốn giãy giụa, nhưng toàn thân đã không còn chút sức lực, bị Phan Đông khống chế hoàn toàn rồi.
Đại Đổng lấy xong áo khoác, ví tiền, chuẩn bị ra khỏi cửa, chỉ mình Chu Lạc vẫn đang đứng yên tại chỗ, do dự xem có nên vào phòng của Phan Lan không, cuối cùng Đại Đổng kéo cô lại, “Thôi, cùng đi đi, đến bệnh viện rồi tính tiếp”.
Đại Đổng lái xe, Chu Lạc ngồi bên ghế phụ, Phan Lan được Phan Đông đưa vào ngồi ở băng ghế sau, cả nhóm người lao vút về phía bệnh viện.
Chu Lạc hồi tưởng lại ánh mắt của Phan Lan khi cô ấy nhìn mình, đó tuyệt đối không phải là trạng thái của một người đã say không còn biết gì, trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng không lâu sau, sự nghi hoặc đó đã được Phan Đông giải tỏa.
“Anh đã nói mà em vẫn không chịu suy nghĩ là sao hả? Thứ cà phê đó có thể uống cùng với rượu hay không chứ? Cho dù không bị ngộ độc, thì mùi vị cũng có gì thơm ngon đâu!” Phan Đông cất giọng giáo huấn cô em Phan Lan vẫn đang tỉnh táo. Hóa ra anh ta hưởng ứng lời gọi của Đại Đổng, chạy ra chăm sóc cho Phan Lan, nhưng lại phát hiện ra cô em đã tự đứng lên được, giống như người không có chuyện gì xảy ra, Phan Đông có được niềm vui trốn việc rửa bát, sung sướng đi về phòng chiếu phim xem “Cừu vui vẻ”.
Còn chưa xem hết một tập, liền ngửi thấy hương thơm của cà phê, biết em gái lại bắt đầu pha chế cà phê, thầm nghĩ uống một cốc để giải tỏa đồ ăn đầy dầu mỡ cũng không tồi.
Phan Đông bước ra, tự rót cho mình một cốc, vừa uống được môt ngụm, suýt nữa thì sặc chết. Không ngờ, món cà phê thường ngày vốn vừa vặn khẩu vị lại bị Phan Lan pha thêm rượu mạnh, mùi vị vô cùng kỳ quái.
Nhìn chút chất lỏng còn sót lại không nhiều trong bình pha cà phê, lại thấy biểu hiện tóc tai rũ rượi, ôm bụng đau khổ của Phan Lan, bên tai còn văng vẳng khúc nhạc đầy vẻ phong trần, hát cái gì mà “Rượu ngon thêm cà phê, uống bao nhiêu cũng không say...”. Phan Đông biết, xảy ra chuyện lớn rồi.
Trò chơi trốn tránh và tình cảm che giấu bao lâu nay, bởi vì sự xuất hiện của Chu Lạc mà bùng phát ra.
Nhưng, với tư cách là anh trai của Phan Lan, anh ta cũng không thể trách cứ hai người tình chàng ý thiếp kia, khoan không nói tới Chu Lạc, mà ngay cả Đại Đổng, ngoài việc cậu ta không đón nhận tình cảm của Phan Lan ra, cũng chưa từng làm điều gì sai cả. Nhưng, anh ta không nhẫn tâm nhìn em gái của mình phải đau khổ vì tình.
Đến bệnh viện, vào phòng cấp cứu, kết quả chẩn đoán ban đầu là ngộ độc rượu kèm rối loạn chức năng dạ dày. Nhưng vì bệnh viện cấp ba[3]này luôn trong tình trạng quá tải giường bệnh, Phan Lan chỉ có thể lựa chọn giữa hai phương án: Một là nằm tiếp nước trong phòng cấp cứu, chờ khi đỡ hơn thì về nhà; hai là ở vào phòng bệnh tạm thời ồn ào được dựng tạm ngoài hành lang.
[3] Theo phân cấp bệnh viện của Trung Quốc, loại bệnh viện cấp ba là bệnh viện tốt nhất sau các bệnh viện đặc thù của nhà nước.
Trong phòng bệnh tạm thời phần lớn là những bệnh nhân cấp cứu của khoa ngoại, có người rách đầu chảy máu sau khi đánh nhau, có người mất tay mất chân sau tai nạn xe hơi, rất nhiều người đến nửa đêm vẫn rên hừ hừ vì