“Là giả cũng tốt, tôi vô cùng vui mừng, nói thật ra tôi không thích bạn, bạn không xứng với Diệp Trữ Vi, bạn nhanh chóng rời khỏi cuộc sống của anh ta đi, bạn thật sự không xứng.”
. . . . . .
Bối Nhĩ Đóa im lặng không lên tiếng, chẳng phải cô sợ hãi mà vì cô áy náy.
Lần đầu tiên cô có cảm giác áy náy, cô thật sự đang lừa gạt mọi người. Đặc biệt là những người đã bày tỏ và ủng hộ cô, bọn họ luôn cổ vũ cho cô, còn cho rằng cô và Diệp Trữ Vi quen nhau ở trong thư viện, tình yêu bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên, khiến cho bọn họ khao khát.
Nếu cô thật sự quen biết Diệp Trữ Vi trong trường hợp đó thì tốt rồi, ít nhất không làm cho bọn họ vỡ mộng.
Nếu cô thật sự quen biết Diệp Trữ Vi trong trường hợp đó thì tốt rồi, một sự khởi đầu chân thành.
Đáng tiếc, hoàn toàn không phải như vậy.
Bối Nhĩ Đóa mệt mỏi mở hộp thư, những lá thư chồng chất như núi, có một lá thư rất ấm lòng, là viết thế này: “Tôi rất thích bạn và Diệp Trữ Vi, mỗi khi nhìn thấy hai người ở cạnh nhau, trái tim tôi cảm thấy ấm áp, mỗi lần bạn nhắc đến chủ đề về Diệp Trữ Vi ở trên weibo, ghi lại những cảm xúc chân thành, tôi như lạc vào cảnh giới kỳ lạ, cảm nhận được hạnh phúc của bạn, đọc những hàng nhật ký của bạn, tôi có thể cảm giác được bình yên, chuyện tình của bạn và anh ta không phải phù phiếm, hai bạn đều rất nhiệt tình, những dòng tâm sự có bình thản, có bối rối, cũng có chút hoang mang, nhưng hai bạn vẫn tìm thấy nhau, toàn tâm toàn ý không thay đổi ước nguyện ban đầu, điều này thật sự khiến tôi hâm mộ. Có lẽ đây là sự kỳ diệu của tình yêu, tình yêu là không có giới hạn tuổi tác lẫn chiều cao. Bằng cấp, gia cảnh cũng không quan trọng, quan trọng là hai người thật tình đến với nhau, chỉ cần yêu nhau chân chính, nỗ lực dắt tay nhau đi đến cuối đoạn đường. Tôi còn là một sinh viên, cũng chưa từng nếm trải yêu đương, tôi hâm mộ tình yêu của bạn và Diệp Trữ Vi, đương nhiên tôi sẽ không ảo tưởng bạn trai tôi cũng sẽ cao 1mét 9, đẹp trai lung linh như Diệp Trữ Vi, chỉ cần bạn trai tôi có thể dang rộng vòng tay ôm lấy tôi là đủ. Cuối cùng tôi chúc bạn và Diệp Trữ Vi trăm năm hạnh phúc.”
Bối Nhĩ Đóa nhìn một chút, cô hồi phục tình thần rồi. Cô viết hai chữ “cám ơn”, đóng hộp thư.
Cô đột nhiên muốn ra ngoài đi dạo, giải sầu, đem suy nghĩ sắp xếp lại rõ ràng.
Đến khi ra cửa, cô mới phát hiện mình ăn mặc quá mỏng manh, không cầm điện thoại chỉ mang theo bóp tiền, cô lên chiếc xe taxi gần đó, do dự nhờ tài xế chở mình đến trường trung học số 13.
Hơn hai giờ chiều, bầu không khí ở trường trung học số 13 khá yên tĩnh, Bối Nhĩ Đóa đứng trước cổng trường, ánh mắt xa xăm hướng mặt vào bên trong, cô nhìn thấy một đôi nam nữ đang mặc đồng phục lén lút nắm tay trên con đường mòn.
Cô nhớ tới lời Diệp Trữ Vi, anh ta từng nói anh ta tiếc nuối bản thân chưa từng vụng trộm yêu đương khi còn là học sinh trung học.
Tuổi trẻ qua đi, chỉ có thể nhìn người khác yêu nhau để tìm lại cảm giác thanh xuân.
Bối Nhĩ Đóa đứng ở trước cổng trường, nhìn một hồi lâu cho đến khi cặp đôi kia biến mất.
Phía sau có tiếng xe phanh lại, giọng nói quen thuộc vang lên.
“Bối Nhĩ Đóa.”
Bối Nhĩ Đóa xoay người, người ngồi trong chiếc xe màu đỏ đang tháo kính mát xuống, Trương Dật Lộ mở cửa kính xe, gương mặt cô ta lộ diện dưới ánh mặt trời chói chang, gương mặt thanh tú như một tác phẩm nghệ thuật.
Giữa bọn họ cách nhau khoảng mười thước, cũng giống như sự hờn dỗi ở tuổi thanh xuân.
“Ở đằng xa tôi đã nhìn thấy cô, cũng muốn qua đây chào hỏi một câu.” Trương Dật Lộ nở nụ cười, “Gần đây cô khá nổi tiếng ở trên mạng, đi ra ngoài cũng không trang điểm sao?”
Bối Nhĩ Đóa lạnh nhạt đi lên phía trước cũng không thèm đối mặt với cô ta, trực tiếp nói: “Không cần phải như vậy, chuyện này tôi biết là do cô nhúng tay vào.”
Trương Dật Lộ cảm thấy không cần phải giả vờ khách sáo nữa, cô ta nhàn nhã gật đầu: “Đúng vậy, nhưng tin đồn này thật sự không sai, cô và Diệp Trữ Vi vốn dĩ là đóng giả tình nhân. Còn muốn giấu giếm mọi người bao lâu? Thời gian này cô và anh ta giả vờ yêu đương, cảm thấy xao động đúng không? Chỉ tiếc là cô không thể lừa bản thân, cũng không cách nào che giấu sự thật, giả dối, đến chết cũng là giả dối.”
“Cô dám chắc chắn giữa tôi và anh ta là giả sao?” Bối Nhĩ Đóa hỏi lại.
“Chính cô cũng hiểu rõ đúng không, xác suất anh ta xem trọng cô là bao nhiêu?”
Bối Nhĩ Đóa cúi đầu suy nghĩ, lại nhìn về phía gương mặt đang bất động lộ rõ ưu thế: “Thật lạ, tôi luôn tự hỏi tại sao cô cứ cố bám chặt lấy tôi không tha? Với điều kiện hiện tại của cô, ngoại hình, danh vọng, tình yêu, đối thủ cô cần phải cạnh tranh không phải là tôi? Chúng ta không đi cùng đường, tại vì sao cô lại thích tốn nhiều thời gian và công sức vào tôi như vậy?”
Trương Dật Lộ nghe thế thì cười đến ngọt ngào: “Muốn biết nguyên nhân? Thứ nhất, tôi luôn luôn khó chịu với cô, điểm này cô khẳng định biết, cứ cho là tôi ti tiện nhưng tôi rất ghét nhìn thấy khuôn mặt cô xuất hiện trong làng giải trí. Thứ hai, tôi cũng như cô, rất thích Diệp Trữ Vi.”
Bối Nhĩ Đóa kinh ngạc nhìn cô ta.
“Nếu cô còn ấn tượng chắc hẳn cô sẽ nhớ chuyện thời trung học, một tên bạn cùng lớp nhặt được cuốn nhật ký của tôi, cậu ta cố tình xé một tờ giấy trong cuốn nhật ký dán trên bảng thông báo ở trường, nội dung trong đó tràn đầy tâm sự và tuyệt vọng, đối tượng đó chính là Diệp Trữ Vi.”
Bên tai Bối Nhĩ Đóa vang lên hai tiếng ong ong, cô vô cùng bài xích tên của Diệp Trữ Vi và Trương Dật Lộ đứng cùng nhau.
“Diệp Trữ Vi là một người đàn ông đặc biệt, so với Ngô Trần tốt hơn vạn lần, điểm này tôi biết cô cũng biết.” Ánh mắt Trương Dật Lộ không cam lòng, “Ngay cả chạm vào anh ta tôi cũng không chạm được, dựa vào cái gì cô có cơ hội tiếp cận anh ta?”
Nói xong, cô ta nghiêng mặt, toan tính đóng cửa sổ xe.
“Đợi chút.” Bối Nhĩ Đóa đưa tay đặt trên cửa sổ xe.
“Còn có việc gì?” Giọng Trương Dật Lộ khinh miệt tới cực điểm.
“Nếu cô thật sự thích Diệp Trữ Vi, tôi đành chia buồn với cô, bởi vì anh ta là của tôi, đời này không thể thay đổi.” Sau khi nói xong, lần đầu tiên Bối Nhĩ Đóa tự tin cười lớn, “Trương Dật Lộ, đây không phải là lời nói lẫy mà chính là sự thật.”
“Cô điên rồi, tôi không muốn ở đây cùng cô nói chuyện điên rồ.” Trương Dật Lộ cười lạnh nhạo báng, “Bối Nhĩ Đóa, tôi càng ngày càng thấy cô đáng thương, diễn trò chưa đủ sao?”
Chiếc xe hơi màu đỏ rong ruổi chạy đi, Bối Nhĩ Đóa một mình đứng ngoài ven đường, nụ cười trên khóe miệng cô chợt tắt.
Bối Nhĩ Đóa về đến nhà đã hơn tám giờ tối, cô vừa ngồi xuống sofa liền nhận được điện thoại của Đường Lật.
Giọng Đường Lật ở trong điện thoại vô cùng mừng rỡ: “Nhĩ Đóa, cậu chấp nhận lời cầu hôn của Diệp Trữ Vi rồi sao? Thật tốt quá! Chuyện này là minh chứng tốt nhất đối với tất cả mọi người.”
“Hả, cậu đang nói gì vậy?” Bối Nhĩ Đóa hoàn toàn không hiểu.
“Cậu tự mình lên weibo xem đi.”
Bối Nhĩ Đóa gác điện thoại, cô nhanh chóng truy cập weibo, rất nhiều người tag cô vào, nguyên nhân là “Trữ Vi của tiểu Nhĩ Đóa” ghi một dòng chữ, dòng chữ ngắn ngủn, nội dung không thua gì một tin giật gân.
“Tình yêu của chúng tôi không hề giả tạo, nếu sau này tâm trạng của tôi tốt hơn, tôi sẽ cho mọi người xem giấy chứng nhận đăng ký kết hôn.”
. . . . . .
Đầu óc Bối Nhĩ Đóa trống rỗng, nháy mắt đứt quãng, chờ sau khi cô hồi phục tinh thần, câu hỏi đầu tiên cô muốn hỏi anh ta, anh ta vì sao lại tự tiện chủ trương, đơn phương công bố tin này?
Không đúng, cô đồng ý cùng anh ta đi đăng ký kết hôn khi nào? Ngữ khí nhàn nhã vạn phần chắc chắn này của anh ta rốt cuộc là như thế nào?
Quan trọng là lời cầu hôn của anh ta chưa được cô đồng ý, tại vì sao anh ta lại tự mình quyết định?
Tiền trảm hậu tấu, ai dạy anh ta như vậy? Chẳng lẽ anh ta không nghĩ tới việc bị cô từ chối, lần nữa tôn nghiêm của anh ta sẽ bị cô chà đạp, trở thành người đàn ông thảm nhất, bị mọi người cười nhạo thì sao?
Điều đáng sợ nhất chính là cô bị anh ta gài bẫy nhưng trong lòng lại tràn ngập niềm vui, không ngừng kìm nén thắc mắc là chuyện gì đang xảy ra?