"Còn nữa, tớ đã thấy ảnh bạn gái cũ của anh ấy, chiều cao một mét bảy hai, tóc dài ngang eo, hào quang lấp lánh, khí chất cực tốt, tớ căn bản không thể sánh được".
"Tình yêu đâu phải để so bì như vậy?"
"Nhưng nhìn bạn gái cũ là có thể biết gu thẩm mĩ của anh ấy". Đường Lật nói: "Tớ kém loại hình đó quá xa".
Bối Nhĩ Đóa bên này điện thoại yên lặng một hồi, sau đó nói: "Thực ra cũng không nhất định, tớ không biết nên nói như thế nào nhưng tớ có thể thấy sếp Úc rất quan tâm đến bạn".
"Anh ấy đối với ai cũng như thế cả". Đường Lật nói: "Không giống Diệp Trữ Vi, đối với ai cũng rất lạnh lùng".
"Thật sao?"
"Trọng điểm là lịch sử tình cảm của Diệp Trữ Vi trống rỗng, bạn có thể mặc sức tô vẽ". Đường Lật cười cười, nói từ đáy lòng: "Nói thật, anh ta rất đáng để thích".
Bối Nhĩ Đóa định nói gì đó, cuối cùng chỉ ờ một tiếng ngắn gọn.
"Được rồi, khi nào có sắp xếp cụ thể tớ sẽ thông báo cho bạn. Tuần sau bạn nhớ đến công ty tớ kí hợp đồng bổ sung". Đường Lật nói: "Tớ vừa về đến nhà, còn chưa ăn tối, sắp chết đói rồi đây, thế nhé!"
Đường Lật dừng điện thoại, đi vào tủ lạnh trong bếp tìm đồ ăn, đang chuẩn bị nấu mì thì chuông cửa vang lên.
Cô đi ra cửa nghe điện thoại, người đến là Úc Thăng. (Chắc là kiểu chung cư mà khách đến tầng một phải bấm điện thoại phòng cần đến, chủ nhà nghe điện sẽ bấm nút mở cửa, khách mới đi vào thang máy hoặc thang bộ được).
"Vừa rồi ăn cơm với khách hàng, nhân tiện mua cho em một hộp canh". Úc Thăng giải thích lí do.
Đường Lật kinh ngạc mở cửa.
Nói đến chuyện này, ngày thứ ba sau khi chuyển đến đây, Đường Lật mới biết sếp Úc luôn kín tiếng lại ở ngay tòa nhà đối diện.
Tóm lại là giữa hai người chỉ cách nhau mấy trăm mét đi bộ.
Úc Thăng đi lên, đưa hộp canh cho Đường Lật, giục Đường Lật uống mau cho nóng.
Đường Lật mời Úc Thăng vào nhà, pha trà cho anh ta sau đó uống từng ngụm canh dưới sự giám sát của anh ta.
Hai người nói chuyện bâng quơ, lại nhắc đến cặp Diệp Trữ Vi và Bối Nhĩ Đóa.
Đường Lật rất có nghĩa khí, chưa được Bối Nhĩ Đóa cho phép nên không dám tiết lộ tình cảm của Bối Nhĩ Đóa dành cho Diệp Trữ Vi, chỉ kín đáo cho biết Bối
Nhĩ Đóa rất tán thưởng Diệp Trữ Vi.
"Phụ nữ tán thưởng Diệp Trữ Vi có rất nhiều". Úc Thăng nói: "Chỉ có điều đều do dự chùn bước".
Đường Lật gật đầu: "Cũng đúng, Diệp Trữ Vi có tướng mạo và dáng người đều hơn người, khí chất cực tốt, lại học rất giỏi, hợp khẩu vị của rất nhiều phụ nữ. Phải cái thoạt nhìn tương đối lạnh lùng, không dễ tiếp cận".
Phải biết Bối Nhĩ Đóa chưa từng thích một người đàn ông nào cũng phải động lòng với Diệp Trữ Vi, đang tìm mọi cách tiếp cận anh ta.
Nét cười trong mắt Úc Thăng đậm hơn, chậm rãi buông bao thuốc trong tay ra, đẩy sang bên cạnh, điềm đạm hỏi Đường Lật: "Vậy anh ta cũng hợp khẩu vị của em chứ?"
Đường Lật suýt nữa phun ngụm canh trong miệng ra ngoài: "Sếp Úc, anh hỏi như vậy là có ý gì?"
Úc Thăng chu đáo đưa khăn giấy cho Đường Lật, thiện chí đề nghị: "Quả thật điều kiện của Diệp Trữ Vi rất hiếm có, bản thân cũng hấp dẫn, nhưng không nhất định đã thích hợp làm bạn trai".
"Vì sao?" Đường Lật lau miệng.
"Từ nhỏ đến lớn anh ta chỉ thích một mình, ở một mình trong phòng đọc sách, chơi game, không để ý đến người khác. Nếu làm bạn gái của anh ta rất có khả năng sẽ bị anh ta thờ ơ lạnh nhạt".
"Thật sao?"
"Thật. Còn nữa, lần trước anh đã nói, anh ta thích nghiên cứu tiêu bản động vật còn hơn nghiên cứu phụ nữ". Úc Thăng khuyên bảo: "Anh ta không hiểu
tuyệt đại đa số phụ nữ thích cái gì, đương nhiên cũng không biết thế nào là lãng mạn".
"Ờ, còn gì nữa không?"
"Anh ta giỏi nấu ăn, cũng biết làm việc nhà, còn có thể chăm sóc vật nuôi. Phụ nữ có đảm đang đến mấy so với anh ta cũng có phần thua kém".
"Hình như là thế".
"Anh ta còn có chứng yêu sạch sẽ không nhẹ, bạn gái không gội đầu một ngày cũng không được". Úc Thăng mỉm cười: "Anh ta rất nguyên tắc, ngày làm việc luôn ngủ sớm dậy sớm. Nếu em ngủ nướng có thể sẽ bị anh ta phê bình".
Điểm này thì Đường Lật cực kì đồng tình, bởi vì cô rất thích ngủ nướng, ngày làm việc vẫn thường đi làm muộn, may mà sếp Úc bao dung cơ bản coi như không thấy chuyện này, chưa bao giờ trừ một đồng tiền lương nào của cô. So với Diệp Trữ Vi thì sếp Úc của cô hòa nhã dễ gần hơn rất nhiều.
"Nói vậy thì sống cùng Diệp Trữ Vi cũng không phải một chuyện dễ dàng".
"Về tổng thể thì anh ta rất xuất sắc, là một nhân tài hiếm có, từ nhỏ anh cũng hâm mộ anh ta, coi anh ta là một tấm gương để học tập". Úc Thăng nói rồi uống một ngụm trà xanh, kết luận sau một hồi vờ khen ngợi mà thực ra lại là phê bình ông cậu của mình, khôi phục khí độ bình thường: "Chỉ tiếc nhân vô thập toàn, cùng sống với người như vậy sẽ có áp lực".
Đường Lật cau mày.
"Dường như em đang lo lắng gì đó". Giọng Úc Thăng đối diện càng thêm nhã nhặn, lại mang một chút nguy hiểm.
"Không có gì". Đường Lật lắc đầu.
Diệp Trữ Vi thế nào cô cũng không cần lo lắng, cô chỉ lo lắng thay Bối Nhĩ Đóa, lo lắng cho khả năng chống chịu áp lực của cô bạn thân.