án ăn rất nổi tiếng, bánh bao canh và phở bò ở đó rất ngon, chúng ta cùng đi ăn đi". (Losedow: Bánh bao canh là bánh bao nhân canh nóng, uống hết canh mới ăn được bánh)
Trước ánh mắt yên tĩnh không có sóng gió của Diệp Trữ Vi, cô chậm rãi, nhỏ giọng bổ sung: "Tôi mời anh được chứ?"
Cô có hai lí do để mời khách. Một là cô thật sự đói, hai là sau này còn cần giữ quan hệ với anh ta. Để bảo đảm hợp tác thuận lợi, không phải suốt ngày nhìn bộ mặt lạnh của anh ta, việc lôi kéo là cần thiết. Cô nghĩ hôm nay ra ngoài sớm, có lẽ anh ta cũng chưa ăn sáng, bây giờ chắc cũng đói rồi.
"Không cần, tôi ăn rồi". Diệp Trữ Vi nói.
Nói xong đi về phía trước.
Bối Nhĩ Đóa vội vã theo sau, bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Anh ăn rồi à? Mấy giờ ăn? Ăn cái gì? Bây giờ đói chưa? Cần ăn một chút nữa bổ sung năng lượng hay không? Bánh bao canh ở quán đó rất ngon, một tuần chỉ mở cửa bốn ngày, hôm nay không đi thì phải đến thứ ba tuần sau mới được ăn. Anh xác định là không muốn đi ăn thử chứ?"
Diệp Trữ Vi chân dài bước dài, Bối Nhĩ Đóa không theo kịp, dứt khoát chạy lên mấy bước, lại một lần nữa không sợ chết giữ chặt lấy tay áo anh ta.
Diệp Trữ Vi bị cô giữ lại, ánh mắt lúc quay đầu lại lạnh như một góc khuất ánh nắng vĩnh viễn không chiếu tới được.
Bối Nhĩ Đóa cảm nhận được thế nào là áp lực nặng nề, có điều lần này cô không buông tay ra, nói nghiêm túc: "Diệp Trữ Vi, sếp Úc đã dặn anh phối hợp với tôi cho tốt, vậy hôm nay anh nên nghe tôi. Bây giờ tôi đói không đi được nữa rồi, căn cứ phong độ của một quý ông, cùng tôi đi ăn sáng không quá đáng chứ?"
Thừa dịp Diệp Trữ Vi chưa mở miệng nói chuyện, Bối Nhĩ Đóa thu tay lại, chỉ bên phố đối diện: "Ngay bên kia, đi qua đường là đến ngay, chúng ta đi nhanh đi".
Sau khi bỏ lại câu này, cô ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía mục tiêu, trong lòng lặng lẽ đánh cược xem anh ta có làm quý ông một hồi hay không.
Chỉ có điều cô đã đi một đoạn mà bên tai không có động tĩnh nào khác ngoài tiếng bước chân của chính mình. Cô thở dài một hơi, đang chuẩn bị quay lại nhìn, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân đàn ông phía sau.
Cô vui vẻ, xem ra anh ta cũng không khó nhai như trong tưởng tượng.
Diệp Trữ Vi nhanh chóng đi đến bên cạnh cô, hạ thấp giọng nói một câu đúng trọng tâm trọng điểm: "Đừng quên vừa rồi cô đã nói là cô mời khách".
"Sao? Ơ ơ..."
Tâm tình vui vẻ thoáng cái đã trôi đi mất, bị một loại tâm tình khác là "hoang mang sâu sắc" thay thế. Người này có thật là người lương một năm trên hai trăm ngàn mà Đường Lật đã nói không? Tại sao nghe có vẻ không giống lắm...
Quán bánh bao canh "Ngon miệng".
Bối Nhĩ Đóa xếp hàng mua được hai suất ăn sáng. Lúc cô về chỗ ngồi thì điện thoại di động của Diệp Trữ Vi đổ chuông, anh ta thoáng nhìn số gọi đến rồi đứng dậy đi ra cửa nghe điện thoại.
Bối Nhĩ Đóa không ngạc nhiên gì, cầm lấy đũa nhẹ nhàng xé rách lớp vỏ bánh bao bên trên, đợi cho nước súp nóng bỏng bên trong nguội đi.
"Đây chẳng phải là Bối Nhĩ Đóa sao?"
Cùng với tiếng giày cao gót bước trên nền gạch men giả đá cẩm thạch, một giọng nói quen thuộc truyền tới tai cô, âm thanh điệu đà nhưng lại vẫn sắc bén hùng hổ như thường lệ.
Bối Nhĩ Đóa không cần quay lại nhìn cũng biết là ai. Bốn chữ oan gia ngõ hẹp quả thật là quá kinh điển, vào buổi sáng sớm ánh nắng ấm áp, gió mát hiu hiu, đồ ăn đầy đủ, trong thành phố không lớn không nhỏ, dân số tổng cộng mười lăm triệu người này lại tình cờ gặp người làm cô chán ngán nhất.
Trương Dật Lộ, tử địch của Bối Nhĩ Đóa, lúc này chậm rãi đi tới bên cạnh cô với tâm tình rất tốt, từ cao nhìn xuống Bối Nhĩ Đóa. Ánh mắt này lập tức kéo theo oán cũ của hai người trước kia, tới tấp thoáng hiện lên trước mắt.
Bối Nhĩ Đóa và Trương Dật Lộ cùng học một trường cấp hai, lại thi đỗ cùng trường cấp ba, nghiệt duyên kéo dài tổng cộng sáu năm. (Losedow: Trung Quốc 6 năm tiểu học, cấp 2 và cấp 3 đều 3 năm).
Mâu thuẫn giữa hai người trở nên gay gắt trong ba năm cấp ba. Ba năm đó là khoảng thời gian Bối Nhĩ Đóa nở mày nở mặt nhất, Trương Dật Lộ không khống chế được sự ghen tị của mình nên hết lần này tới lần khác tung tin đồn nhảm với các nữ sinh về chuyện riêng của Bối Nhĩ Đóa, cố gắng mang thù hận đến cho Bối Nhĩ Đóa, thậm chí còn phỉ báng danh dự của Bối Nhĩ Đóa trước mặt các bạn học nam. Một lần đang thì thầm to nhỏ, cô ta bị Bối Nhĩ Đóa bắt quả tang, hai người lập tức động khẩu tại chỗ, còn động thủ giật tóc nhau, cuối cùng kết thúc bằng việc chủ nhiệm lớp gọi phụ huynh đến, hai người làm bộ làm tịch xin lỗi nhau.
"Vừa vào cửa đã cảm thấy có gì đó không ổn, mí mắt cứ giật giật không ngừng, thì ra là cô ở chỗ này". Trương Dật Lộ nói: "Rất nhiều năm không gặp mà tôi chỉ nhìn thoáng qua từ phía sau đã nhận ra cô, đúng là chuyện lạ".
"Ha ha". Bối Nhĩ Đóa không buồn để ý đến Trương Dật Lộ.
"Thực ra mấy năm nay cũng nhiều lần nghe nói về không ít chuyện của cô, cha mẹ cô đã li hôn, quán lẩu con con của cô phá sản, cuối cùng cô không bám trụ được ở đó nữa nên đành phải ảo não quay về". Đôi môi hồng của Trương Dật Lộ mở ra khép lại liên tục, không cho Bối Nhĩ Đóa cơ hội thở dốc: "Nói thật là tôi cũng không ngờ cô lại kém cỏi như vậy, chỉ có thể nói là vận may của cô đã dùng hết trong ba năm cấp ba rồi. Ngay cả nhan sắc nữa, nói một câu thật lòng, vừa rồi lúc đi tới tôi cảm thấy rất kinh hãi, mặt cô tại sao lại tròn như cái đĩa vậy?"
"Có tròn đến mấy cũng không bằng cô không còn mặt mũi như trước".
Trương Dật Lộ không giận mà còn bật cười: "Tôi thừa nhận mình đã phẫu thuật thẩm mĩ. Nhưng bác sĩ phẫu thuật đã nói tôi là khuôn mẫu tốt trăm năm khó gặp, người bình thường muốn đạt được hiệu quả như tôi là mơ tưởng hão huyền, việc động dao động kéo cũng cần phải có nền tảng".
Bối Nhĩ Đóa quan sát mặt mũi Trương Dật Lộ hiện nay, đích xác đẹp đến kinh người, khuôn mặt vừa phải, ngũ quan tinh tế, đường nét mềm mại, mỗi một chi tiết đều được chăm sóc kĩ càng, gần như không tìm được bất cứ một khuyết điểm nào mà lại hết sức tự nhiên, không có dấu vết nhân tạo.
Hoàn toàn khác Trương Dật Lộ vừa đen vừa gầy, mắt nhỏ mũi tẹt cằm rộng, dáng người khô quắt thời học cấp ba.
Điểm thành công nhất trong việc phẫu thuật thẩm mĩ của Trương Dật Lộ nằm ở chỗ khuôn mặt dịu dàng sinh động này đã che giấu được tính cách bên trong, hoàn toàn che khuất những âm u, cay nghiệt, hẹp hòi, ngả ngớn, ác ý và tự ti nội tại. Bây giờ cô ta cười rất giống những người đẹp trên áp phích, có công năng chữa trị đau đớn, làm cho đàn ông phụ nữ người già trẻ nhỏ đều không nhịn được muốn đến gần.
"Cô hâm mộ tôi không?" Trương Dật Lộ khẽ cúi người lộ ra đường cong đẹp đẽ, ánh mắt mang theo ác ý ranh mãnh: "Đúng rồi, Bối Nhĩ Đóa, cô đừng tưởng tôi đang khoe khoang với cô bởi vì tôi đã vượt qua cô trên mọi mặt. Thực ra hoàn toàn không phải, như cô bây giờ không thể khơi lên một chút ham muốn so đo thắng bại nào của tôi mà tôi chỉ còn cảm thấy nghi hoặc với cô. Trước kia rốt cuộc là đầu óc tôi làm sao mà không ngờ lại coi cô như đối thủ cạnh tranh, còn phí thời gian đối nghịch với cô nữa, đúng là trẻ con ấu trĩ..."
"Nhường đường một chút". Một âm thanh kịp thời can dự.
Trương Dật Lộ đang đắm chìm trong tâm tình sung sướng bị cắt ngang, ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt Diệp Trữ Vi, tỏ ra cực kì kinh ngạc.
Không ngờ lại là anh ấy? Người đàn ông cao không với được này tại sao lại xuất hiện ở đây?
Diệp Trữ Vi bình thản ngồi xuống, hỏi Bối Nhĩ Đóa: "Cô ta là ai?"
Bối Nhĩ Đóa nhún vai: "Một người đã biết nhiều năm".
"Ờ". Anh ta lên tiếng, tỏ ý không hứng thú.
Trương Dật Lộ nhanh chóng đeo mặt nạ lịch sự vào, hai tay run run tìm hộp danh thiếp trong túi xách, lấy một tấm danh thiếp đưa cho Diệp Trữ Vi, giọng nói không nhanh không chậm, không kiêu không chảnh, tỏ ra rất có tu dưỡng: "Tôi là Trương Dật Lộ. Nếu anh có thói quen nghe radio thì chương trình Giai điệu âm nhạc từ tám giờ đến mười giờ tối là do tôi dẫn chương trình. Kể ra cũng khéo, tòa nhà của đài phát thanh chúng tôi cũng ở gần đây".
Diệp Trữ Vi không để ý đến cô ta, bàn tay với những ngón thon dài cầm đũa lên gắp một chiếc bánh bao canh trước mặt mình, rất thành thạo bỏ vào đĩa của Bối Nhĩ Đóa.
Bối Nhĩ Đóa hơi kinh ngạc.
"Chẳng phải lúc nào em cũng nhớ những món ăn ở đây sao?" Ánh mắt Diệp Trữ Vi dừng lại trên gương mặt Bối Nhĩ Đóa: "Chẳng mấy khi tới một chuyến, em ăn nhiều một chút".
Trương Dật Lộ cười: "Mạo muội hỏi một câu, anh và Bối Nhĩ Đóa có quan hệ gì?"
Diệp Trữ Vi đẩy đĩa dấm gần chỗ mình đến trước mặt Bối Nhĩ Đóa: "Em nói đi!"
Bối Nhĩ Đóa đã tiếp nhận tín hiệu thành công, bởi vì nhận được sự đồng ý của anh ta nên rất hào phóng giới thiệu: "Anh ấy là bạn trai tôi, Diệp Trữ Vi, hai mươi bảy tuổi, làm việc ở Viện nghiên cứu dự phòng bệnh động vật".
"Bạn trai? Không nghe nói cô đã có bạn trai, chuyện này đã lâu chưa?" Trái tim Trương Dật Lộ rơi xuống đáy vực, cô ta mạnh mẽ khống chế tâm tình, ung dung vặn hỏi.
"Thời gian chúng tôi qua lại không dài, khoảng chừng nửa năm, bởi vì tôi không thích khoe khoang nên không thông báo cho người khác". Bối Nhĩ Đóa nói.
"Đương nhiên, như vậy cũng thuận tiện để chúng tôi hưởng thụ thế giới hai người".
Trương Dật Lộ yên lặng, thong thả quay sang nhìn Diệp Trữ Vi. Diệp Trữ Vi hoàn toàn thừa nhận mỗi một câu Bối Nhĩ Đóa nói.
"Hơn nữa tính anh ấy tương đối kiệm lời, không thích giao tiếp, tôi cũng không ép anh ấy gặp gỡ bạn bè của tôi". Bối Nhĩ Đóa cười với Diệp Trữ Vi: "Đúng không anh?"
Diệp Trữ Vi vẫn không nói gì, lại gắp một chiếc bánh bao cho vào đĩa của Bối Nhĩ Đóa, ý là Bối Nhĩ Đóa cần ăn nhiều một chút.
"Đừng gắp hết cho em thế, anh đói thì làm thế nào? Anh xem dạo này anh gầy đi đấy, nên ăn nhiều một chút, còn em thì đã có bụng dưới rồi". Bối Nhĩ Đóa từ chối khéo: "Hơ nì, em thật sự không thể béo thêm được nữa".
"Có bụng dưới rồi à? Tại sao anh vẫn không phát hiện?" Diệp Trữ Vi ngước mắt lên, nói rất thản nhiên: "Lúc nào có thời gian để anh kiểm tra xem sao".
Trong lòng Trương Dật Lộ lạnh ngắt, thật sự không thể nghe hai người này nói chuyện nữa, hồn xiêu phách lạc chào một câu rồi xoay người bước nhanh đi.
Đợi kẻ đáng ghét biến mất trong tầm mắt, Bối Nhĩ Đóa thu ánh mắt lại, đột nhiên phát hiện Diệp Trữ Vi ngồi đối diện thò đũa tới ung dung gắp hết hai chiếc bánh bao mới gắp cho cô về đĩa của mình.
Ý là trình diễn đã xong, đạo cụ phải trả lại cho anh ta.
Chẳng những gắp lại hai chiếc bánh của mình, anh ta còn gắp thêm một chiếc của cô nữa.