dám cùng lúc đùa bỡn tình cảm của hai người phụ nữ.
Đúng vậy, Lạc Tranh nhất định là chẳng hay biết gì hết. Nghĩ tới đây, Lưu Ly lại càng thấy tức giận.
Tâm tư Deneuve dường như đã trôi dạt tới một nơi xa xôi nào đó, thật lâu sau mới khôi phục lại chút ít, khe khẽ lắc đầu, trên môi miễn cưỡng nở nụ cười có chút yếu ớt. Chỉ tiếc là nụ cười này không được như chủ nhân của nó mong muốn mà vẫn đầy vẻ cứng ngắc.
“Tôi không sao! Sally…” Deneuve nhìn về hướng cô em họ, khẽ lên tiếng, “Chị nghĩ anh rể của em chẳng qua cũng chỉ là ngưỡng mộ năng lực của cô luật sư đó mà thôi. Em cũng biết anh rể là người thế nào mà. Mặc dù có rất nhiều phụ nữ thích anh ấy, nhưng chưa từng có chuyện gì quá đáng…”
“Chị, lần này thực sự không giống trước kia đâu. Em nghi ngờ…”
“Sally, đừng nói nữa, chị không tin đâu. Chị cùng Thương Nghiêu biết nhau nhiều năm như vậy. Nếu như anh ấy thật sự thích người khác, anh ấy nhất định sẽ chủ động nói thẳng với chị. Anh ấy tuyệt đối không phải loại người thích đùa bỡn tình cảm của người khác.” Deneuve dịu dàng lên tiếng.
Sally bất đắc dĩ trợn mắt lên, “Chị, có phải chị quá hiền lành rồi không? Bọn họ đã cùng chung sống, phải thế nào nữa mới gọi là đùa bỡn tình cảm đây?”
“Được rồi, Sally. Những chuyện đó chẳng phải đều do em nghe đồn thôi sao? Em cũng đâu có nhìn thấy tận mắt anh ấy và người phụ nữ kia ở cùng một chỗ.”
“Chị…”
“Chị mệt lắm, đừng đem những chuyện như vậy làm phiền chị nữa.” Sắc mặt Deneuve lúc này thật sự hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Sally có chút không vui nhưng đành phải ấm ức rời đi.
Lưu Ly thấy vậy, khẽ thở dài một tiếng, “Công chúa, đừng suy nghĩ nhiều quá…”
Deneuve cười nhẹ, gật đầu, “Tôi tin tưởng Thương Nghiêu…”
Lưu Ly cũng cười nhẹ đáp lại rồi rời khỏi phòng. Lúc xoay người đóng cửa lại, trong khoảnh khắc Lưu Ly nhìn thấy gương mặt Deneuve đã đẫm nước mắt khiến trong lòng cô không khỏi co rút lại vì đau đớn. Cô ấy cũng có làm gì sai chứ? Chẳng qua chỉ cố làm ra vẻ kiên cường mà thôi. Trong lòng Deneuve đã sớm coi người đàn ông kia như chồng của mình rồi. Nếu không sao lại luôn miệng nói với Sally “anh rể em” chứ. Cô ấy thực sự đã chuẩn bị tốt tâm lý để trở thành vợ của hắn rồi. Người phụ nữ như vậy ở trước mặt chồng mình sẽ luôn tỏ ra kiên cường cùng vui vẻ, còn những giọt nước mắt kia chỉ có bản thân mình biết mà thôi.
Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, rốt cục cậu đang làm cái gì? Có phải thật sự như lời Sally nói, cậu đang chung sống cùng người đàn ông kia hay không?
Khuôn mặt Lưu Ly đầy vẻ u sầu. Lúc này, một tên vệ sỹ vẫn luôn đứng không xa đó liền tiến tới, “Lưu Ly tiểu thư, phải về rồi!”
Nghe thấy mấy lời lạnh băng này, Lưu Ly mới sực nhớ ra mình vẫn đang bị quản chế, cười lạnh nhìn về phía tên vệ sỹ kia, “Nhờ anh chuyển lời tới ông chủ mình, nói tôi muốn gặp ông ta.”
Cô thật sự muốn biết mọi chuyện là thế nào?
Nhưng muốn thì có ích gì… “Xin lỗi, ông chủ của tôi sẽ không gặp cô. Mời Lưu Ly tiểu thư cùng tôi trở về.” “Ông chủ các vị là người thuộc dòng họ Louis sao?”
“Tôi không thể trả lời được. Xin mời…” Tên vệ sỹ đưa tay ra.
Nắm tay Lưu Ly khẽ siết lại, ôm một bụng tức giận bước ra xe…
***
Toà lâu đài màu trắng tinh khôi, trời vẫn nắng. Nơi này, dường như không biết tới mây mù vậy.
Vẫn như lần trước, Louis Thương Nghiêu tự mình lái xe. Chỉ là hiện giờ hắn không dừng xe bên ngoài lâu đài mà chạy thẳng vào phía trong. Không khó nhận ra, tâm trạng hắn đang lo lắng tới cỡ nào.
Lạc Tranh cũng không hỏi gì nhiều, tâm tình cũng trở nên bất ổn hệt Louis Thương Nghiêu. Nếu như tình hình của Liệt không phải xấu đi, hắn sao có thể lái xe chạy thẳng vào đây như vậy.