i mới có thể nghe được cô ở dưới thân tôi ngân lên những tiếng rên rỉ phóng đãng.”
Lạc Tranh nghe ra ý mỉa mai trong lời hắn, trái tim như vỡ ra vì đau đớn. Nàng lại đi yêu một người đàn ông như vậy. Nhưng mà trong mắt hắn chỉ coi nàng như công cụ phát tiết mà thôi, không phải sao? Nếu quả thật là như vậy, nàng tình nguyện không cần yêu nữa.
Như vậy, trái tim nàng sẽ không phải đau đớn thế này.
"Hận đi, tôi thích người ta hận mình.” Đáy mắt Louis Thương Nghiêu xẹt qua một tia đau xót, cảm giác không vui trong lòng khiến lời nói của hắn cũng có chút biến đổi, ánh mắt chằm chằm nhìn nàng.
“Cô cho rằng, tôi giữ cô lại bên cạnh là vì cái gì? Vì tôi tranh đấu giành thiên hạ? Tôi nói rồi, tôi chán ghét việc phụ nữ tham gia vào sự nghiệp của mình. Đúng như lời cô nói, cô chỉ là món hàng mà tôi dùng giá cao mua về mà thôi, một món hàng mà thôi.”
"Louis Thương Nghiêu, anh là tên khốn kiếp!"
“Vậy cô chính là đồ chơi của tên khốn kiếp! Nếu không phải vì cô có vài phần nhan sắc, tôi đă sớm giết cô chôn theo Vũ rồi.” Louis Thương Nghiêu càng nói càng quá đáng, bàn tay siết chặt lấy hai cổ tay nàng lại hung hăng tăng thêm lực, hài lòng nhìn thấy nàng vì đau đớn mà nhíu mày. Một bàn tay khác của hắn lại không chút an phận hướng về phía dưới dò xét, thậm chí ven theo quần lót của nàng chui vào…
Lạc Tranh chỉ cảm thấy toàn thân run bắn, hắn điên rồi sao? Lại muốn ở chỗ này? Hai cổ tay nàng đau đến mức như sắp đứt rời, mà giữa hai chân lại nóng rực lên bởi nhiệt độ của đầu ngón tay hắn, nhiệt độ nóng bỏng như thể muốn len vào tận nơi sâu thẳm trong lòng nàng.
“Tôi thường nghĩ rằng, đem một phụ nữ thông minh giữ lại bên người có phải điên rồi hay không. Nhưng mà, cô thật sự có bản lãnh khiến tôi điên cuồng. Lạc Tranh, dựa vào cái thân thể này, cô tạm thời sẽ giữ được tính mạng.” Louis Thương Nghiêu càng nói càng quá đáng, ngón tay thon dài mạnh mẽ hướng về phía nhuỵ hoa tìm tòi, tuỳ ý hưởng thụ sự chặt chẽ cùng khẩn trương của thân thể nàng.
Lạc Tranh khẽ ngửa đầu cam chịu, mái tóc đen óng xoã trên sofa, phản chiếu cả khuôn mặt đã trắng bệch đi của nàng, Nàng khó có thể chống đỡ nổi sự chiếm hữu quá mức vội vã cùng thô bạo này, nàng chỉ cảm thấy toàn thân đều đau, rất đau…
Hô hấp của Louis Thương Nghiêu bắt đầu trở nên dồn dập, hắn khẽ nheo lại đôi mắt thâm thuý, cúi đầu xuống, ngậm lấy nụ hồng đã sớm căng đứng trước ngực nàng tuỳ ý mút vào. Mà trong cơ thể nàng, ngón tay cũng không chút thương tiếc ra vào, rồi ngón thứ hai, thứ ba…
"A..." Lạc Tranh đau đớn hét lên, giãy dụa thân thể cố gắng tránh đi sự hành hạ thô lỗ của bàn tay kia. Nhưng làm gì được, hắn đã sớm đè nàng đến chặt cứng, một chút không gian trốn tránh cũng không có.
Bên tai, tiếng thở dốc của hắn càng lúc càng trở nên đục ngầu, hơi thở xen lẫn mùi hoắc hương cùng nồng đậm ham muốn, lại thêm ánh mắt hắn, hoàn toàn có ý chiếm hữu…
Trái tim Lạc Tranh như đông cứng lại…
Đang khi nàng hết sức tuyệt vọng, quản gia vội vã xông vào.
“Ông chủ, ông chủ….” Nhìn thấy sự hỗn loạn giữa hai người bọn họ, quản gia đột ngột dừng bước, câu nói cũng ngẹn lại trong cổ, vẻ mặt lộ rõ sự lúng túng…
Sự kích tình tàn nhẫn trong nháy mắt bị cắt đứt, Louis Thương Nghiêu bất mãn ngẩng đầu, cặp mắt phát ra hàn ý lộ rõ sự không vui, mà Lạc Tranh thì khó nhọc thở hổn hển. Có trời mới biết, nàng cho tới giờ chưa từng cảm kích qua người nào như lúc này. Tuy nói, khung cảnh này nhìn vào có chút khiến nàng phải lúng túng…
"Chuyện gì?” Louis Thương Nghiêu lãnh đạm cất tiếng hỏi, nhưng cũng hơi buông lỏng Lạc Tranh ra. Hắn ngồi dậy, cũng không hoàn toàn có ý thả nàng.
“Liệt thiếu gia có vẻ rất bẩn ổn.” Quản gia dè dặt lên tiếng. Làm quản gia ở nơi này nhiều năm như vậy, bà ta chưa từng thấy ông chủ chủ động đưa người phụ nữ nào tới đây cả.
Louis Thương Nghiêu nghe vậy, hơi nhíu mày, không nói lời nào, đứng dậy, sửa sang lại y phục một chút rồi theo quản gia rời đi.
Quản gia trước khi rời đi còn nhìn thoáng qua vẻ mặt tái nhợt của Lạc Tranh, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc…
Mà Lạc Tranh, trải qua một hồi kích tình điên dại, lúc này mới có thể ổn định lại hơi thở.