n, tuy không dễ nhận thấy nhưng Lạc Tranh tự biết, giờ khắc này, ngón tay của nàng lạnh buốt đến cỡ nào. Cảm giác lạnh buốt khiến cho từng dây thần kinh đều trở nên tê dại, nàng ghép hết miếng ghép này, lại vươn tay cầm lấy một miếng ghép khác, nhưng dù cố gắng khống chế tới mức nào cũng không thể kìm hãm được sự run rẩy nơi tay mình.
Lạc Tranh đưa tay lên, ánh mắt đầy bi thương nhìn vào những ngón tay mảnh khảnh đã trở nên trắng bệch. Nàng thực sự cảm thấy lạnh quá, cảm giác lạnh lẽo này không ngừng lan tràn tới tận đáy lòng.
Nàng lại đưa tay với lấy một miếng ghép, đem nó tính đặt xuống ướm thử. Bày tay ấn miếng ghép như thể đang cố đè nén tình cảm trong lòng. Bất giác, hai vai nàng khẽ run lên.
Chẳng được bao lâu, một giọt nước mắt trong suốt có chút mơ hồ rơi xuống tấm tranh ghép, rồi sau đó giọt thứ hai, giọt thứ ba…
Những giọt nước mắt giống như những viên trân châu từ một chuỗi hạt bị đứt đoạn, liên tục rơi xuống…
Tiếng đàn dương cầm bất chợt nổi lên chút biến tấu mạnh mẽ, rồi sau đó, là tiếng khóc nức nở…
Lạc Tranh thực sự muốn đè nén chính mình, không muốn để cho bản thân trông yếu ớt như vậy, nàng muốn cho mình thực sự tiêu sái một chút. Nhưng mà… nàng lại bi ai phát hiện ra, khả năng tự chủ của mình đã sớm tiêu tan, tim đau đến tê dại, nước mắt cũng như không phải là của mình nữa, chỉ là theo tiếng lòng đau đớn mà không ngừng tuôn rơi trên má, ngũ quan thậm chí là tứ chi hết thảy đều như mất đi không chế.
Ngón tay Lạc Tranh siết chặt lấy miếng ghép, cạnh sắc bén của miếng ghép đâm thật sâu vào lòng bàn tay nàng. Bởi đây là bản ghép đặc chế cho nên chất liệu so với bình thường cứng hơn rất nhiều, nhưng nàng đã không còn cảm thấy đau nữa bởi vì trái tim đau đớn đã át hết tất cả.
Vì sao?
Thì ra, hắn chỉ coi nàng như món hàng mà thôi. Vậy câu “Tôi thích em, thật sự rất thích em!” mà hắn luôn miệng nói ra kia phải tính thế nào đây?
Còn tính thế nào nữa đây?
Lẽ nào, hết thảy đều là trò đùa bỡn của hắn?
Đôi mắt vẫn rưng rưng lệ nhưng Lạc Tranh lại bật cười tự giễu cợt chính mình. Nàng thật là ngu ngốc, biết rõ ràng người đàn ông này tâm tư sâu không lường được, biết rõ ràng người đàn ông này không đáng tin đến cỡ nào, vậy mà…
Nàng bi ai phát hiện ra, thì ra lúc hắn nói câu nói kia, lòng của nàng, đã sớm tan chảy, đã sớm thừa nhận hắn, đã sớm coi những lời của hắn là thật lòng, bởi vì hết thảy, hết thảy nguyên nhân trọng yếu nhất chính là nàng rốt cục phát hiện, nàng đã yêu hắn mất rồi.
Đây là chuyện đáng châm chọc tới cỡ nào. Khi nàng biết hết tất cả, biết thì ra hắn vẫn luôn lừa gạt nàng, biết rõ hắn chỉ coi nàng là món hàng mua về để hưởng thụ, lại là lúc nàng phát hiện ra bản thân mình đã yêu người đàn ông này.
Hồi 6: Sập bẫy
Chương 20 - Phần 3: Tự gây nghiệt không thể sống
Không, không thể như vậy! Nàng không thể thất bại như vậy. . .
Nhưng trong tình yêu còn có chỗ cho thể diện hay sao?
Nếu không, nỗi đau đớn trong lòng phải giải thích thế nào đây?
Lạc Tranh khẽ co người, hai tay cuộn lại ôm lấy bờ vai, nàng như một đứa trẻ bất lực, chỉ có thể núp vào một chỗ. Nước mắt chảy xuống rồi khô đi, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng tràn ngập trong lòng. Nàng phải làm gì bây giờ?
Nàng, thật sự yêu hắn, nhưng mà, người đàn ông này căn bản không đáng để nàng yêu.
Không khí dường như đang dần trở nên lạnh băng, lẽ nào tình yêu cũng có thể như vậy? Không, có lẽ, tình yêu căn bản không có cách nào nguội lạnh, chính bởi vậy, yêu, mới khiến người ta bị tổn thương…
Thời gian chậm rãi trôi đi, bóng đêm dần tiến vào khoảng mịt mùng nhất, ánh sáng trong phòng rất yếu ớt bởi Lạc Tranh chỉ bật có một ngọn đèn trên tường, bởi như vậy nàng mới không cảm thấy mình lâm vào tình cảnh khó khăn chật vật.
Cho đến khi…
Một tiếng “cạch” vang lên đanh gọn, cả căn phòng lập tức sáng choang, chùm đèn tinh tế trong phòng phát ra thứ ánh sáng chói mắt, soi sáng cả gương mặt Lạc Tranh. Gương mặt nàng lúc này tái nhợt đến cực điểm, khoé mắt còn vương lại chút ẩm ướt, nhưng mà, dáng vẻ nàng lúc này lại quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi khiến người ta cảm thấy sợ.
Đây chính là tình cảnh mà Louis Thương Nghiêu nhìn thấy khi bước chân vào nhà.
Hắn nhìn thấy Lạc Tranh đang lẳng lặng ngồi sụp trên sàn, bên cạnh là một lô các miếng hình ghép vô cùng hỗn độn, màu sắc sặc sỡ hoàn toàn trái ngược với vẻ đơn độc của nàng lúc này. Nhất là ánh mắt nàng, giống như một cái giếng cạn đã mất đi thần khí, khiến hắn không kìm được mà siết chặt nắm đấm, cắn răng, không nói lời nào, đem áo khoác ném qua một bên.
Căn biệt thự này hiện giờ không thuê quản gia. Lúc trước, Louis Thương Nghiêu cũng có sắp xếp một người quản gia khá biết ý nhưng từ khi hai người họ chung sống, nhất là khi hắn mỗi đêm đều trở về nơi này, có một quản gia lo việc nhà quả thực là một ý không tồi. Nhưng Lạc Tranh lại cự tuyệt, bởi vì nàng không thích có sự xuất hiện của người lạ trong căn biệt thự này.
Có thể nói, xét trên góc độ tâm lý, nàng đã sớm tiếp nhận sự thực chuyện hai người họ cùng chung sống.
Đối với việc Louis Thương Nghiêu trở về, Lạc Tranh cũng không có chút phản ứng nào, nàng vẫn ngồi yên ở chỗ cũ, an tĩnh mà ghép hình, một chút biểu cảm trên gương mặt giờ đã không còn. Những đau đớn đã sớm theo dòng nước mắt chảy xuống rồi khô cạn mà biến mất không còn chút dấu tích.
Nàng trước giờ vốn không phải loại người đạo đức giả. Yêu chính là yêu, đối với tâm tư của mình, nàng sẽ không tìm cách trốn tránh. Nhưng mà nàng có quyền quản lý trái tim mình, đối với một người đàn ông không hề quan tâm tới cảm nhận của mình, không tôn trọng mình, nàng dựa vào cái gì để yêu hắn đây?
Louis Thương Nghiêu bước vào nhà, nhưng đi thẳng lên lầu, suốt cả quá trình đều cực kỳ yên tĩnh.
Chẳng bao lâu sau, hắn lại từ căn phòng ở lầu hai đi ra, cà vạt đã bị tháo bỏ, áo sơ mi cũng bị cởi ra hai nút trên ngực, không khó để nhận ra, lúc hắn trở về trong lòng đang có chút xao động.
Hắn từ trên cao nhìn xuống Lạc Tranh ở dưới, cứ như vậy không hề chớp mắt, trong ánh mắt lộ ra một sự suy tư rất khó nắm bắt.
Ánh mắt Lạc Tranh vẫn cực kỳ bình lặng, cầm lấy miếng ghép hình, lẳng lặng đặt vào tấm tranh ghép, bình thản tựa như Louis Thương Nghiêu vẫn chưa từng trở lại nơi này vậy.
Cánh tay rắn chắc của Louis Thương Nghiêu chống trên lan can lầu hai. Từ bàn tay đang siết chặt lại của hắn có thể thấy các khớp ngón tay đã trở nên trắng bệch. Hắn nhìn về phía ánh mắt chuyên chú của nàng, nhưng mà sắc mặt hắn lúc này thực sự rất khó coi.
Cả không gian rộng lớn như vậy, ngoại trừ tiếng nhạc vẫn nhẹ nhàng vang lên, tuyệt đối không có bất kỳ thanh âm nào khác.
Đứng trên lầu hai một hồi, Louis Thương Nghiêu siết chặt nắm tay lại, suy nghĩ một chút, đáy mắt ánh lên một tia thâm sâu khó lường. Hắn thẳng hướng bước xuống dưới, từng bước chân mạnh mẽ tiến về phía Lạc Tranh, vươn tay ra, đem cả người nàng kéo lên, ôm vào trong ngực.
Ánh mắt Lạc Tranh thoáng hiện lên một chút biến động, nhưng cũng không phản kháng, chỉ là bình thản nhìn thẳng hắn, không nói một lời, vẻ mặt vẫn không chút biểu cảm như trước.
Louis Thương Nghiêu ngược lại kìm lòng không được, giọng nói trầm trầm vang lên có chút gay gắt, “Rốt cục em muốn thế nào?”
Một câu đơn giản vậy có thể thấy được tâm trạng hắn đang bực bội đến cỡ nào.
Lạc Tranh lẳng lặng nhìn hắn, một lúc sau mới lạnh lùng nói, “Những lời này, anh hỏi không phải kỳ quái lắm sao? Anh cho rằng tôi còn muốn thế nào?”
“Em tưởng rằng sau khi biết hết chân tướng mọi chuyện còn có thể rời khỏi tôi sao?” Sắc mặt Louis Thương Nghiêu có chút xanh mét, nhưng cánh tay đang siết chặt eo nàng cũng dùng lực vừa phải, không khiến nàng cảm thấy đau đớn hay hô hấp khó khăn, nhưng cũng không có cách nào thoát ra.
Lạc Tranh không nói gì, trên môi chỉ toát lên một nụ cười lạnh.
Louis Thương Nghiêu nhìn vào ánh mắt nàng, trong lúc nhất thời không thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng, loại cảm giác này thực sự rất tệ, giống như hắn mất đi sự khống chế đối với cục diện, khiến hắn cảm thấy có chút bất an. Hắn lại có thể cảm thấy bất an sao?
“Đừng tưởng rằng, tôi không biết em đang nghĩ cái gì?” Tiếng nói trầm thấp của hắn vang lên mang theo chút bức bách.
Lạc Tranh cũng không giãy dụa, cũng không dùng giọng lạnh lùng đáp lại mà chỉ bình thản lên tiếng, “Vậy anh cho rằng, tôi đang nghĩ cái gì?”
“Em đang nghĩ xem làm cách nào để rời khỏi tôi, đúng không?” Louis Thương Nghiêu bất chợt cao giọng, lực tay cũng tăng thêm như thể muốn đem nàng khảm sâu vào trong ngực hắn… “Tôi cảnh cáo em, sớm từ bỏ ý nghĩ đó đi. Ôn Húc Khiên đã ký tên rồi. Kể từ thời điểm hắn ký tên, em đã hoàn toàn thuộc về tôi.”
“Đó là thoả thuận giữa anh ta và anh. Anh hay anh ta, có tư cách gì mà đòi thao túng cuộc sống của tôi?” Lạc Tranh rốt cục cũng phản kháng lại, chỉ là ánh mắt nàng lúc này quá mức thờ ơ.
Louis Thương Nghiêu nghe vậy, đôi mắt đen thẳm ánh lên một tia sắc bén, duỗi bàn tay ra nâng cằm của nàng lên.
“Em là người phụ nữ của tôi, nhớ cho kỹ, về sau không được phép dùng loại giọng điệu này nói chuyện với tôi!”
Khoé môi Lạc Tranh rốt cục cũng nhếch lên nụ cười lạnh, “Anh có tư cách gì để nói tôi là người phụ nữ của anh? Cho dù tôi là người phụ nữ của anh thì sao? Anh, rốt cuộc có thể cho tôi được cái gì?”
“Em muốn cái gì?” Louis Thương Nghiêu bật thốt ra câu này, nhưng rất nhanh liền thấy hối hận, vội sửa lại lời nói, “Ngoại trừ yêu cầu muốn rời khỏi tôi ra.”
Lạc Tranh hừ lạnh một tiếng, “Thứ tôi muốn rất đơn giản, chính là muốn xin anh lập tức buông tôi ra. Tôi ghét nhất là lúc ghép hình bị người khác quấy rầy!”
Louis Thương Nghiêu nghe vậy sững người…
Bàn tay hắn vô thức buông lỏng, Lạc Tranh nhân cơ hội này, đẩy hắn ra, trở lại ngồi ở chỗ hình ghép lúc trước, lặng yên nhìn tấm tranh ghép rồi tìm lấy một mảnh ghép trong đống hỗn độn.
Louis Thương Nghiêu dùng ánh mắt như thể nhìn người xa lạ mà nhìn Lạc Tranh. Hắn vốn cho rằng, nàng sẽ nhân cơ hội này đề xuất rất nhiều yêu cầu, thậm chí đòi hỏi tiền bạc cũng nhiều lợi ích khác, nhưng…”
Yêu cầu của nàng chỉ là hy vọng hắn đừng quấy rầy nàng ghép hình?
Một lúc sau, hắn buồn bực cất giọng trầm trầm, “Ghép hình, còn quan trọng hơn tôi?”
Lạc Tranh không ngẩng đầu lên, nhưng vẫn nghe được câu hỏi của hắn, hờ hững đáp lại, “Anh, có tư cách gì để lưu lại trong lòng tôi?”
Hồi 6: Sập bẫy
Chương 20 - Phần 4: Tự gây nghiệt không thể sống
Một câu nói, lạnh lùng tựa như roi quất!
Hàng lông mày của Louis Thương Nghiêu khẽ nhíu lại, “Em vừa nói gì?”
Cho tới giờ, hắn vẫn cho rằng mình rất hiểu tâm tư phụ nữ, ít nhất là những phụ nữ ở bên cạnh, hắn đều có thể nhìn thấu tâm tư họ. Thứ họ muốn nếu không phải là lợi ích thì cũng là những thứ tương tự như vậy.
Nhưng riêng Lạc Tranh, giờ khắc này hắn thật sự không biết nàng rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Hắn vẫn luôn cho rằng tiền có thể giải quyết mọi chuyện và kết quả hắn đã dùng tiền khiến Ôn Húc Khiên ngoan ngoãn ký tên. Vậy nàng còn muốn thế nào nữa?
Lạc Tranh ngẩng đầu, hờ hững nhìn hắn.
“Tôi không phải đã nói rõ ràng lắm sao?” Nàng dùng thái độ lãnh đạm nhất nhắc lại, “Tô