Louis Thương Nghiêu ngước nhìn lên, ánh mắt thoáng hiện ra một tia rung động nhưng cũng chỉ là trong thoáng chốc. Hắn rất nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ bình thản thường thấy, giọng nói trầm thấp thậm chí không có chút tình cảm nào vang lên, “Tôi chỉ muốn để cho em biết, giao dịch giữa đàn ông với nhau bẩn thỉu đến cỡ nào, hèn hạ đến cỡ nào mà thôi.”
Nàng không phải nên từ bỏ đi sao? Hắn chính là muốn cho nàng xem, người đàn ông nàng coi trọng hèn hạ đến cỡ nào.
Lạc Tranh nhìn vẻ mặt không chút tình cảm của Louis Thương Nghiêu, hắn thực sự quá mức bình tĩnh, có thể nói hết thảy mọi chuyện phát sinh đều nằm trong kế hoạch của hắn, một chút cũng không… quan tâm tới cảm nhận của nàng.
Hít một hơi thật sâu, Lạc Tranh mới phát hiện ra, giờ này ngay cả hít thở cũng thấy đau, nỗi đau này đã sớm cùng với trái tim tan nát, ăn sâu vào hơi thở, thấm vào lục phủ ngũ tạng, thậm chí là trong máu của nàng, khiến cho mỗi tế bào đều không ngừng nhức nhối…
Thì ra, trong mắt hắn, nàng chỉ là món hàng mà thôi.
Nàng khẽ cười tự giễu bản thân mình, cổ họng như nghẹn lại, sự đau xót lan tràn tận trong ánh mắt, cảm giác muốn khóc không ngừng dâng lên nhưng vẫn là bị nàng mạnh mẽ áp xuống…
Bởi vì nàng phát hiện, ngay cả khóc cũng cảm thấy rất đau.
“Đúng vậy, rốt cục tôi cũng biết anh hèn hạ tới cỡ nào!”
Giọng nói của nàng có chút run rẩy, lộ ra một tia tuyệt vọng rõ ràng. Ôn Húc Khiên nhìn thấy lúc Lạc Tranh nói câu này, ánh mắt lại nhìn về Louis Thương Nghiêu, tâm tư hắn đột nhiên trùng xuống, thì ra, nàng thật sự yêu Louis Thương Nghiêu.
Một hỗn hợp cảm giác chua xót, ghen tuông, căm hận, trốn chạy… khó nói thành lời dâng lên trong lòng Ôn Húc Khiên lúc này.
Mà Louis Thương Nghiêu, bởi vì không ngẩng đầu nhìn Lạc Tranh, nên cũng không biết nàng đang nhìn mình. Nghe những lời này, khoé môi hắn chỉ nổi lên nụ cười lạnh lùng.
Lạc Tranh gắt gao siết chặt nắm tay, từng đầu móng tay đều hằn sâu vào lòng bàn tay. Rốt cục nàng cũng biết được, thì ra nỗi đau đớn còn có thể đến mức độ khiến con người ta như chết lặng đi, toàn thân không còn chút cảm giác nào của sự sống.
Lạc Tranh nhìn đến ly rượu tinh xảo trên bàn, hương thơm thuần khiết lan toả khắp không gian, không khỏi cảm thấy một hồi bi ai. Ở nơi này, hai người đàn ông kia đã giao dịch rất vui vẻ, thành công đem nàng coi thành một món hàng, từ tay người đàn ông này chuyển qua tay người đàn ông khác.
“Tôi thật sự rất muốn biết, đàn ông các người còn có thể hèn hạ tới mức nào nữa?” Lạc Tranh cố ép cho tâm tư mình phải tỉnh táo, sau cơn tuyệt vọng, thanh âm trong trẻo đã trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
Louis Thương Nghiêu nghe vậy, ngẩng đầu nhìn nàng, liền sau đó đứng dậy.
“Tôi chưa từng biết, sự chịu đựng của em lại mạnh mẽ đến vậy?” Tiếng nói hờ hững của hắn lộ ra ý châm biếm, mà ánh mắt, lại toát lên một tia lạnh băng.
Lạc Tranh rất quen với ánh mắt này. Nàng đã từng thấy qua mấy lần, chỉ là cho tới giờ, nàng rất muốn biết, ánh mắt đó rốt cuộc đang che dấu bí mật gì đằng sau?
Bí mật đó có phải liên quan đến nàng hay không?
“Vậy sao?” Nàng lạnh lùng cười thành tiếng, tiếng cười lạnh băng đến mức hai người đàn ông có mặt ở đây cảm thấy nhức nhối trong lòng, Ngón tay nàng khẽ mơn trớn bình rượu, cầm lên, động tác vô cùng ưu nhã rót vào hai chiếc ly.
“Các người hoàn thành một vụ giao dịch lớn như vậy, có phải nên chúc mừng hay không?”
Ôn Húc Khiên một lời cũng không dám nói, dè dặt nhìn Louis Thương Nghiêu. Mà Louis Thương Nghiêu cũng ít nhiều có chút nghi ngờ nhìn qua Lạc Tranh.
Hắn vốn cho rằng, khi Lạc Tranh biết rõ hết thảy chuyện này, nàng nhất định sẽ khóc lớn rồi làm loạn lên, thậm chí còn có phản ứng rất kịch liệt. Nhưng mà, ngoại trừ việc có thể nhìn thấy nàng run rẩy chút ít cùng sắc mặt tái nhợt kia, hắn không tài nào nhìn ra trong lòng nàng kích động cỡ nào. Nhưng mà, khi hắn nhìn đến ánh mắt nàng, thần thái trong mắt nàng lúc này, lại khiến hắn đau lòng.
Lạc Tranh nhìn hai người đàn ông trước mặt, nét lạnh lùng trong mắt càng lúc càng đậm, hệt như bóng đêm dày đặc bên ngoài cửa sổ kia. Ánh mắt nàng lúc này tựa như lưỡi kiếm sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào hai người họ, một lúc sau, lại nở nụ cười, bất ngờ cầm lấy một ly rượu, nhìn về phía Ôn Húc Khiên.
"Ôn Húc Khiên, ly này tôi mời anh!" Vừa dứt lời, nàng đột nhiên vung tay, rượu đỏ từ trong ly bay ra, hất thẳng lên mặt Ôn Húc Khiên.
"Còn ly này..." Nàng lại cầm lấy ly rượu còn lại, nhìn về phía Louis Thương Nghiêu, lạnh lùng nói, “Là tôi mời anh!” Nói xong, liền đem rượu trong ly hất lên mặt hắn.
Động tác cực nhanh khiến hết thảy đều không có sự chuẩn bị, Ôn Húc Khiên vô cùng lúng túng đưa tay vuốt mặt, muốn nổi điên lên nhưng lại không dám tuỳ tiện phát tiết.
Nhìn lại Louis Thương Nghiêu, hắn đương nhiên không ngờ tới Lạc Tranh sẽ có hành động này, trong lúc nhất thời chỉ đứng yên đó, một chút cũng không động.
Rượu đỏ chậm rãi chảy dài từ trên gương mặt cương nghị với ngũ quan cân đối của hắn xuống, chảy qua cằm, rồi thấm ướt áo sơ mi, hắn vẫn không hề nhúc nhích, đôi mắt sáng quắc như chim ưng chỉ nhìn chằm chằm vào Lạc Tranh không hề chớp..
Lạc Tranh cũng không hề lảng tránh, vẻ mặt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn.
“Nếu như tôi không phải luật sư, hôm nay ném vào mặt hai người là chai rượu kia chứ không phải rượu!” Nàng lạnh lùng nói.
“Cô muốn chết phải không?” Ôn Húc Khiên rốt cục không nhịn được, thô lỗ gầm lên một tiếng, vung mạnh cánh tay lên định tát nàng.
“Anh dám!” Cánh tay còn chưa kịp hạ thủ đã bị Louis Thương Nghiêu ngăn lại, ánh mắt hắn lúc này nhìn sững Ôn Húc Khiên mang theo tia âm u độc địa, cơ hồ có thể lập tức giết người.
“Anh còn dám động vào cô ấy thử xem!” Từng lời Louis Thương Nghiêu thốt ra đều tràn ngập sự uy hiếp cường thế.
Ôn Húc Khiên khẽ nuốt nước miếng, sự tức giận hằn lên trong mắt cũng đành nhanh chóng tản đi. Người hắn hiện giờ không chọc nổi là Louis Thương Nghiêu chứ không phải Lạc Tranh.
“Thương Nghiêu, cô ta thật quá đáng!” Hắn chỉ có thể phẫn hận nói vậy. Dù gì cũng là luật sư, lại bị một người phụ nữ công khai tạt rượu lên mặt, thực sự khiến hắn rất mất thể diện.
“Cô ấy quá đáng là chuyện của cô ấy, có liên quan gì đến anh?” Louis Thương Nghiêu đẩy cánh tay Ôn Húc Khiên ra, mi tâm hơi nhăn lại, ‘Còn nữa, kể từ lúc anh ký tên, Lạc Tranh đã là người phụ nữ của tôi, về sau anh còn dám động tới cô ấy, tôi sẽ phế anh luôn!”
Tình hữu nghị giả tạo lúc này đã hoàn toàn bị xé tan, một chút tình cảm cũng không còn.
Ôn Húc Khiên cả kinh, hắn đương nhiên không dám hành động lỗ mãng, bởi vì từ trong mắt Thương Nghiêu, hắn thấy được một luồng sát khí cực kỳ nguy hiểm.
Bồi bàn đứng ở một bên hồi lâu rốt cục thu hết can đảm bước tới, đem khăn giấy đã chuẩn bị từ trước đưa cho Ôn Húc Khiên cùng Louis Thương Nghiêu, khẽ nói, “Hai vị tiên sinh, khăn giấy…”
Ôn Húc Khiên vẻ mặt vô cùng mất tự nhiên cầm lấy khăn giấy, hung hăng lau mặt. Người phụ nữ đáng chết, hắn nhất định không để cho nàng sống yên ổn.
Louis Thương Nghiêu cũng cầm lấy khăn giấy, nhưng trên mặt không hề có chút lúng túng nào, hắn chỉ nhìn lạc Tranh, đôi mắt thâm thuý không rõ đang suy nghĩ gì, khoát tay, đem khăn giấy đưa tới trước mặt nàng.
“Em, lau cho tôi!”
Hồi 6: Sập bẫy
Chương 20 - Phần 2: Tự gây nghiệt không thể sống
Câu nói này, vừa giống như một mệnh lệnh, vừa giống như một lời yêu cầu vô cùng tự nhiên.
Louis Thương Nghiêu đứng đó, nét mặt cực kỳ bình tĩnh cùng tự nhiên nhìn nàng, không hề quan tâm đến những giọt rượu đỏ vẫn đang chảy xuống áo hắn, cũng không hề cảm thấy hình tượng mình có chút khó coi nào.
Ôn Húc Khiên đứng ngay bên cạnh, đi cũng không được, không đi cũng không được. Trong khoảnh khắc đó, hắn dường như trở thành người vô hình, định mở lời tỏ ý rời đi nhưng lại không cách nào mở miệng, mà không rời đi hắn cảm thấy bản thân mình thật thừa thãi.
Thấy Louis Thương Nghiêu chìa khăn giấy về phía mình, Lạc Tranh dùng ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy tự tin cùng bình tĩnh quá mức của hắn, hồi lâu không hề chớp mắt.
Một lúc sau…
Nàng không nói một lời, chỉ cầm lấy khăn giấy trên tay Louis Thương Nghiêu…
Ôn Húc Khiên nhếch môi cười, hắn không ngờ tới Lạc Tranh lại chịu nghe lời như vậy.
Khoé môi Louis Thương Nghiêu lúc này cong lên đầy vẻ hài lòng, thái độ của hắn hệt như một đế vương cao cao tại thượng, không một ai dám đùa giỡn với uy quyền của hắn.
Nhưng, nụ cười của Louis Thương Nghiêu không duy trì được bao lâu, bởi vì…
Chỉ thấy Lạc Tranh cầm lấy khăn giấy rồi, cũng không theo yêu cầu lau mặt cho hắn mà nàng lại đem khăn giấy đang cầm trong tay, thong thả tỉ mỉ lau từng ngón tay của mình, bởi lúc nãy hất rượu nên có một chút còn vương lại trên ngón tay nàng.
Nụ cười trên môi Louis Thương Nghiêu lập tức tắt ngấm, ánh mắt lại lần nữa hiện lên vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Sau khi Lạc Tranh lau hết từng ngón tay của mình, đem khăn giấy nắm chặt lại, nhét trở lại tay Louis Thương Nghiêu, giọng nói lạnh lùng mang theo sự tịch mịch như dòng suối nhỏ cô độc chảy trong khe núi.
“Tôi thực hối hận vì đã đem rượu đỏ này hất lên mặt hai người. Thứ nhất là vì hai người đã làm ô nhục ý nghĩa của rượu đỏ, thứ hai…” nàng hơi ngừng lại, giọng nói lúc này mang theo phần nào cay nghiệt, ánh mắt lạnh băng xẹt qua gương mặt hai người đàn ông đang có chút dị thường kia, “….là đã làm bẩn tay tôi.”
Nói xong câu đó, đôi môi anh đào của nàng lại bật ra tiếng cười lạnh, giống như màn sương giá buốt giữa tháng chạp, nụ cười khiến cho người ta cảm thấy lạnh thấu xương. Nói xong câu này, nàng xoay người, không chút do dự rời đi, cũng không hề quay đầu lại…
Nhìn theo bóng lưng Lạc Tranh, đáy mắt Louis Thương Nghiêu bất giác tối sầm lại, tim giống như bị ngàn mũi dao nhọn châm chích cùng lúc, một cảm giác đau nhức khó nói nên lời lan tràn khắp toàn thân…
Tiếng đàn dương cầm nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng, từng nốt từng nốt nhạc như thể chấn động tận sâu thẳm tâm hồn. Có đôi khi, nếu có thể biến những chuyện đã xảy ra trở thành hư ảo, như vậy sẽ khiến cho người ta cảm thấy bớt phiền muộn, nhưng cũng sẽ khiến người ta cảm nhận được sâu sắc hơn nỗi cô đơn.
Nhưng mà, Lạc Tranh lại không có cảm giác như vậy.
Mọi chuyện xảy ra hôm nay đều quá mức chân thực, chân thực đến mức dù muốn nàng cũng không có cách nào để trốn tránh. Nàng chỉ có thể yên lặng chấp nhận nó, chấp nhận vận mệnh đã an bài hết thảy tao ngộ của nàng. Ánh trăng mờ ảo cũng dần dần bị mây che đi, chỉ để lại chút ánh sáng mông lung khiến người ta có một cảm giác vô cùng bi thương.
Lạc Tranh ngồi sụp trên thảm trải sàn, ánh mắt nàng lúc này không mấy biến động, nhưng cũng không cách nào che lấp hết sự bi thương trong đó. Vô số miếng ghép xanh xanh hồng hồng trước mặt phản chiếu gương mặt trắng bệch đến gần như trong suốt của nàng…
Từ lúc trở về đến giờ, nàng chỉ ngồi ở đó, không làm bất cứ chuyện gì khác, chỉ yên tĩnh ghép hình, từng miếng lại từng miếng. Người không biết chuyện sẽ cho rằng nàng đang ngồi ghép hình cực kỳ chuyên chú, nhưng mà, chỉ cần nhìn kỹ một chút sẽ dễ dàng phát hiện tâm tư nàng đang dao động.