ơng Nghiêu dường như nhìn thấu tâm tư Ôn Húc Khiên, ánh mắt hiện lên ý mỉa mai rõ ràng.
“Uy hiếp? Anh dùng từ này không cảm thấy buồn cười sao. Rõ ràng là chuyện bản thân có thể lựa chọn, nhưng lại hết lần này tới lần khác tìm cách đổ lỗi cho người khác.”
Nói đến đây, Louis Thương Nghiêu khẽ cười, lắc lắc đầu, “Húc Khiên, là chính anh quá nóng lòng cầu xin mà thôi, lúc đó anh hoàn toàn có thể cự tuyệt tôi. Cho dù mất đi hợp đồng với các quan chức chính phủ đó, anh vẫn còn một loạt khách hàng cũ vẫn có thể tiếp tục duy trì, khó khăn chỉ là tạm thời mà thôi. Nếu như trong lòng anh ngay thẳng, cần gì phải để ý tới quyết định của tôi.”
"Tôi..."
“Anh chỉ không muốn đi còn đường bình thường mà thôi. Người muốn đi đường tắt chính là người dễ bị lợi dụng sơ hở nhất.” Louis Thương Nghiêu khẽ cười, “Cho nên, anh đem Lạc Tranh tặng cho tôi, mà anh cũng nhận lại không ít lợi ích, chẳng lẽ vậy không phải là trao đổi công bằng hay sao?”
Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, "Nhưng mà vấn đề bây giờ là anh muốn thu mua văn phòng luật của tôi?”
“Húc Khiên, anh lại xuyên tạc ý của tôi rồi. Anh không phải luật sư sao, thế nào mà năng lực phán đoán lại kém như vậy?” Louis Thương Nghiêu chậm rãi nói tiếp.
“Anh không ngừng muốn được tài trợ, vậy tôi cũng chỉ là giúp anh một tay mà thôi.”
“Thương nhân quả nhiên chỉ biết đến lợi ích.” Ôn Húc Khiên khó nhọc nở nụ cười, “Chỉ hận tôi rơi vào bẫy của anh, càng ngày càng lún sâu…”
“Húc Khiên, thật ra tôi rất muốn giúp anh, cho nên tôi mới đề xuất yêu cầu cuối cùng kia!” Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng lên tiếng, khoé môi cũng tỏ rõ hàm ý vui vẻ.
“Để tôi đem Lạc Tranh bán đứt cho anh sao?” Đáy mắt Ôn Húc Khiên thoáng có chút khác thường.
“Nói một cách chính xác, thì là…” Louis Thương Nghiêu cất giọng mang theo bao nhiêu hàm ý dụ dỗ, “…tôi muốn dùng một khoản tiền để đổi lấy chữ ký của anh, chỉ đơn giản vậy thôi.”
Ôn Húc Khiên sững sờ, hồi lâu cũng không có phản ứng với ý tứ trong lời nói vừa rồi của Louis Thương Nghiêu.
Khoé môi Louis Thương Nghiêu nhếch lên nụ cười đầy mỉa mai, đem một tập tài liệu chậm rãi đẩy tới trước mặt Ôn Húc Khiên, lạnh nhạt lên tiếng.
“Bây giờ, ký nó đi! Tôi chỉ cần anh ký tên một chữ, xong rồi anh sẽ nhận được một khoản tiền không hề nhỏ.” Ôn Húc Khiên có chút ngờ vực cẩm lấy tài liệu, mở ra đọc, thực sự bị kinh ngạc, “Cái này….làm sao mà anh có được tờ thoả thuận ly hôn này?”
Thoả thuận ly hôn này vẫn luôn đặt bên cạnh hắn, sao Thương Nghiêu lại có thể lấy được?
Trên bản thoả thuận ly hôn, Lạc Tranh đã ký tên từ lâu, chỉ còn lại một chỗ trống, đang chờ chữ ký của hắn.
Đương nhiên, Louis Thương Nghiêu cũng không có ý định trả lời câu hỏi vừa rồi, ngón tay thon dài chỉ khẽ gõ nhịp lên mặt bàn một cách lười biếng.
“Chỉ cần anh ký tên, từ nay về sau, anh và Lạc Tranh sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì.”
Hồi 6: Sập bẫy
Chương 19 - Phần 3: Bí mật giữa hai người đàn ông
Bản thoả thuận ly hôn đặt trước mặt Ôn Húc Khiên giống như đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn. Hắn nhìn bản thoả thuận một cái, lại nhìn về phía Louis Thương Nghiêu, trong mắt ánh lên vài phần đề phòng.
Louis Thương Nghiêu cũng không hề thúc giục hắn, chỉ lẳng lặng ngồi đó, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm từng biểu hiện trên mặt hắn.
Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, một lúc sau, lại đem bản thoả thuận ly hôn đặt qua một bên nhìn Louis Thương Nghiêu, “Tôi nói rồi, tôi không muốn ly hôn với Lạc Tranh, càng không muốn chấp nhận cái việc anh gọi là mua bán tình yêu kia.”
“Rất có cốt khí!” Khoé môi Louis Thương Nghiêu nổi lên một nụ cười nhẹ mang theo ý trào phúng, “Tôi vẫn nhắc lại câu nói cũ, quyền chủ động ở trong tay anh, nếu như anh ký nó, anh sẽ nhận được một khoản đầu tư mà anh không dám ngờ tới, còn nếu như không chịu ký tên…” Hắn khẽ dừng lại, thảnh thơi nhìn Ôn Húc Khiên, “…Vậy anh có thể bắt đầu lại từ đầu.”
Sắc mặt Ôn Húc Khiên lập tức biến đổi, phải nói là trở nên rất khó coi, ngón tay hắn bất giác cũng run rẩy, mắt nhìn chằm chằm vào bản thoả thuận ly hôn trên mặt bàn.
"Thương Nghiêu... Anh không thể ép buộc tôi như vậy…” Giọng hắn cũng trở nên run rẩy, giống như mang theo ý khẩn cầu, “Cho dù tôi ký tên, anh nghĩ Lạc Tranh sẽ ở lại bên cạnh anh sao? Thương Nghiêu, từ đầu đến giờ, anh luôn miệng nói đây là vụ giao dịch công bằng, nhưng mà, nó không hề công bằng chút nào. Cho tới giờ, đều là tôi bị anh dắt mũi mà thôi.”
Vẻ mặt Louis Thương Nghiêu có chút buồn cười nhìn gương mặt đầy kích động của Ôn Húc Khiên. Khẽ chớp mắt, hắn lên tiếng.
“Húc Khiên, anh nói vậy khiến tôi thực sự cảm thấy đau lòng. Nếu không có tôi, văn phòng luật của anh sao có thể một bước lên mây như vậy chứ?”
“Đúng vậy, tôi thừa nhận, bởi vì có sự hỗ trợ của anh, lợi nhuận của văn phòng luật mỗi ngày đều không ngừng tăng trưởng, nhưng mà…” Giọng nói của Ôn Húc Khiên có chút ảm đạm, nắm đấm cũng siết chặt lại.
“Từ khi mới bắt đầu, anh đã lấy lợi ích của văn phòng luật ra để uy hiếp tôi. Bởi vì anh biết rõ, văn phòng luật chính là tử huyệt của tôi. Cho nên, anh coi trọng Lạc Tranh, coi trọng thân thể cô ấy, mà lòng anh cũng nổi lên tham niệm, anh muốn lần đầu tiên của Lạc Tranh còn chưa đủ, lại còn tiếp tục đem văn phòng ra để uy hiếp, đường hoàng chiếm lấy cô ấy ngay trong đêm tân hôn. Hiện giờ, vì muốn công khai sống chung với Lạc Tranh, anh còn dùng văn phòng luật để ép tôi ký tên sao?”
“Húc Khiên, cho dù anh tức giận cũng được, không vui cũng được, tôi nghĩ, anh nhất định sẽ ký thôi.” So với sự kích động của Ôn Húc Khiên, Louis Thương Nghiêu càng vô cùng thong thả bình tĩnh, giọng nói cũng cực kỳ kiên định, ánh mắt dường như đã nhìn thấu quyết định cuối cùng của Ôn Húc Khiên.
Ngón tay Ôn Húc Khiên khẽ run lên...
“Sao rồi? Anh biết rõ con người tôi luôn không có tính nhẫn nại, anh đã không muốn ký tên, vậy tôi cũng không miễn cưỡng.”
Louis Thương Nghiêu đột ngột lên tiếng, cầm lấy bản thoả thuận ly hôn trên bàn, lại bổ sung thêm một câu, “Có đôi khi, làm lại từ đầu cũng là chuyện tốt, có kinh nghiệm rồi có lẽ thành tựu sau này sẽ càng lớn.”
“Khoan đã…” Đúng lúc bản thoả thuận ly hôn sắp rời khỏi mặt bàn, Ôn Húc Khiên liền giơ tay chặn lên, đưa mắt nhìn Louis Thương Nghiêu, muốn nói gì đó lại thôi.
Khoé môi Louis Thương Nghiêu khẽ cong lên đầy lạnh lùng, vẻ mặt càng vô cùng tự tin bởi vì hành động vừa rồi của Ôn Húc Khiên đã bán đứng tâm tư hắn. Càng chưa nói đến vẻ chần chừ hiện lên trong mắt hắn lúc trước. Ôn Húc Khiên thấy cái nhìn sắc bén cùng soi mói của Louis Thương Nghiêu thì có chút lúng túng cúi đầu xuống, ngập ngừng nói, “Anh…thật sự nói lời giữ lời?”
“Tôi hiện giờ còn chưa nghĩ ra lý do gì để phải đổi ý.” Louis Thương Nghiêu hờ hững đáp.
Ôn Húc Khiên nuốt một chút nước miếng, lại lập tức giương mắt nhìn về phía hắn.
“Tôi muốn biết mình sẽ nhận được khoản đầu tư là bao nhiêu.” Đây mới chính là trọng điểm mà hắn muốn, về phần những chuyện khác, hắn vốn không quan tâm.
Louis Thương Nghiêu nhếch môi, ánh mắt trở nên cực kỳ lạnh lẽo, giọng nói vẫn bình thản như trước, “Cho anh đủ để khai thác thị trường châu Âu, thấy thế nào?”
Ôn Húc Khiên nghe vậy, trong lòng vô cùng mừng rỡ, ánh mắt cũng xẹt qua chút ngạc nhiên nhưng cũng cố gắng kìm chế lại, tận lực bày ra vẻ mặt bình tĩnh, làm ra vẻ như vậy còn chưa đủ.
“Thương Nghiêu, điều kiện của anh là để tôi cả đời này không dính dáng đến Lạc Tranh nữa, cái thị trường châu Âu…xem ra cũng không có bao nhiêu.”
Louis Thương Nghiêu nghe vậy cười lạnh, có trời biết hắn ghét nhất chính là loại người tâm địa tham lam quá mức thế này, đã được lợi còn không biết thế nào là đủ. Lúc đầu, hắn vốn định cho Ôn Húc Khiên chút lợi ích, xem ra hắn đã quá mềm lòng rồi.
Nghĩ tới đây, nụ cười của hắn bất giác ngập tràn trong ánh mắt.
“Thị trường châu Âu, tôi sẽ cung cấp tiền cho anh theo từng khu vực trọng điểm, thấy thế nào?”
Ôn Húc Khiên vừa nghe, trong lòng đã vui đến muốn điên lên nhưng vẫn phải cố nén lại không biểu hiện ra ngoài, gật đầu, “Vậy còn được!”
Louis Thương Nghiêu khẽ hừ lạnh, "Còn chưa ký?"
"Ký, tôi lập tức ký, nhưng mà…” Ôn Húc Khiên vẻ mặt tươi cười nhìn hắn, “nhưng mà tôi nghĩ, anh sẽ không đổi ý chứ?”
"Sáng sớm ngày mai anh sẽ nhận được hợp đồng có liên quan.” Louis Thương Nghiêu đương nhiên hiểu được sự dè dặt của hắn.
"Vậy hôm nay..." Ôn Húc Khiên kéo dài giọng, “Tôi làm sao biết được đêm nay anh có đổi ý hay không?”
Louis Thương Nghiêu nghe vậy, cũng không nói lời nào, kêu phục vụ lấy giấy bút ra, ưu nhã viết lên đó một hàng chữ bằng tiếng Pháp khá đẹp, sau đó ký tên rồi đưa cho Ôn Húc Khiên.
“Đây coi như cam kết cho thoả thuận của tôi, cũng đã có chữ ký của tôi, anh cũng biết nó hoàn toàn có hiệu lực pháp lý.”
“Đương nhiên rồi!” Ôn Húc Khiên rốt cục cũng yên tâm, vẻ mặt tươi cười cầm lấy tờ giấy đảm bảo cất kỹ vào túi xách, sau đó cầm lấy bản thoả thuận ly hôn, nhanh chóng ký tên lên đó.
Nhìn thấy bản thoả thuận ly hôn đầy đủ cả hai chữ ký, Louis Thương Nghiêu vô thức thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến những chuyện tiếp theo, vẻ mặt liền trở nên nghiêm túc.
“Được rồi, từ hôm nay trở đi, Lạc Tranh sẽ là của anh.” Ôn Húc Khiên đem bản thoả thuận ly hôn đẩy tới trước mặt Thương Nghiêu, vẻ mặt tươi cười đầy đắc ý, “Không ngờ, Lạc Tranh lại đáng giá tới như vậy.”
Louis Thương Nghiêu không nói gì thêm, chỉ đem bản thoả thuận ly hôn cất cẩn thận.
Ôn Húc Khiên thật cũng không cảm thấy mất mát gì. Những thứ hắn muốn đều đã có được, hắn sẽ không cần để ý sau này ra sao. Tóm lại, hắn đã có được bản cam kết, cho dù Thương Nghiêu có muốn đổi ý cũng không có cơ hội nữa.
Vừa nghĩ tới từ ngày mai trở đi sẽ tiến vào thị trường châu Âu, hắn thật sự cảm thấy rất hưng phấn, đứng dậy nói.
"Thương Nghiêu, yên tâm đi, Lạc Tranh tuyệt đối đáng cái giá này. Dáng người cô ta đẹp như vậy, nhất định trên giường sẽ cực kỳ mê hồn, nếu không anh đã không lưu luyến đến vậy.”
Hồi 6: Sập bẫy
Chương 19 - Phần 4: Bí mật giữa hai người đàn ông
Louis Thương Nghiêu cười lạnh, bên môi ánh lên một tia thâm trầm không dễ gì nhận thấy.
Tiếng cười của Ôn Húc Khiên thì ngược lại, phát ra từ tận sâu trong lòng bởi hắn đang rất cao hứng. Hắn vốn cho là sau khi Lạc Tranh bỏ đi thì sẽ trắng tay, không nghĩ tới Thương Nghiêu lại bỏ ra một số tiền lớn như vậy. Sau này, cho dù không có Lạc Tranh hỗ trợ, hắn cũng có thể một bước lên mây.
Nhưng…
Nụ cười của hắn duy trì không được bao lâu, chỉ trong chốc lát, sự đắc ý đang ánh lên trong mắt hắn liền ngưng lại…lạnh cứng, ánh mắt cũng trở nên vô cùng lúng túng.
Louis Thương Nghiêu thì vẫn duy trì bộ dạng bình tĩnh thong dong như trước, cũng không hề quay đầu lại, chỉ lặng lặng ngồi đó, từ từ thưởng thức ly rượu trong tay.
Dường như…
Hắn đã sớm dự liệu được sẽ có chuyện gì phát sinh sau đó…
Vẻ mặt Ôn Húc Khiên lúc này tựa như nhìn thấy quỷ. Nhưng mà lúc này hắn đang nhìn thấy một người sống sờ sờ, một người nằm ngoài khả năng tưởng tượng của hắn.
Người này không phải ai khác, chính là Lạc Tranh!
Từ sau khúc quanh, Lạc Tranh đi tới, từ trong ánh mắt c