Nghĩ tới đây, trong lòng Lạc Tranh không khỏi cảm thấy tự giễu, từng giọt nước mắt không cách nào kìm chế lăn dài trên má… Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, uổng cho mày vẫn luôn tự hào có thể nhìn thấu lòng người, thông qua ánh mắt của người ta mà nhìn thấu suy nghĩ của họ. Đáng tiếc, mày nhìn thấu hết thảy mọi người, lại nhìn không thấu người đàn ông ở ngay bên cạnh mình. Mày nhìn thấu hết thảy lòng dạ đàn ông, lại không nhìn thấu lòng dạ cái người luôn dùng những lời lẽ ngọt ngào, lừa gạt bản thân mày hết lần này tới lần khác.
Đây quả thực... là một việc đáng sợ…
Cửa phòng nghỉ rốt cục cũng mở ra, Louis Thương Nghiêu đứng dựa vào cửa, thân hình cao lớn toát lên sự cường thế. Lại nhìn thấy hai hàng lệ đang lăn dài trên má Lạc Tranh, hàng lông mày cương nghị không vui nhíu lại. Tiến lên phía trước, hắn duỗi bàn tay ra, nâng khuôn mặt nhỏ xinh đẹp đẫm lệ của nàng lên.
“Vừa rồi ở dưới thân tôi vui vẻ như vậy, sao giờ này lại chảy nước mắt chứ? Em rơi nước mắt vì gã đàn ông vừa rời khỏi đây sao?”
Xuyên qua màn lệ, Lạc Tranh chăm chú nhìn hắn. Một lúc lâu sau, mới chậm rãi lên tiếng, “Đàn ông các người, hết thảy đều là lũ xấu xa!”
“Em biết vậy là tốt rồi!” Louis Thương Nghiêu không hề tức giận mà còn cười nhẹ, bàn tay đang giữ cằm nàng tăng thêm chút lực, ngón cái thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nàng.
“Bản thân tôi, cho tới giờ cũng chưa từng nhận mình là người tốt, tôi cũng không ngại để em coi tôi là người xấu, ác nhân, thậm chí là tên khốn kiếp. Chỉ cần… em đừng quên, gã đàn ông kia so với tôi còn hèn hạ hơn gấp vạn lần là được rồi.”
“Anh đã sớm biết Ôn Húc Khiên sẽ tới tìm anh nên mới cố ý làm như vậy phải không?” Lạc Tranh lạnh lùng hét lên. Nàng chợt nhận ra so với hành vi hèn hạ của Ôn Húc Khiên, hành vi của hắn càng làm cho trái tim nàng trở nên giá buốt hơn.
Louis Thương Nghiêu nghe vậy, khoé môi cong lên, để lộ nụ cười đầy mê hoặc, mang theo sự cám dỗ cực độ.
“Thực coi tôi như ma quỷ, có thể thao túng hành vi của người khác đến vậy ư?” Hắn ngừng lời nhìn nàng, “Tôi không biết hắn sẽ tới đây, cũng như không biết hôm nay em sẽ đến tìm tôi để trút giận vậy.”
“Anh cho rằng, tôi còn tin mấy lời này của anh sao?” Lạc Tranh chợt nhận ra, nàng đã mất đi năng lực phán đoán tối thiểu nhất với hắn. Những lời của người đàn ông này căn bản không thể tin được, từ đầu tới giờ, hắn vẫn luôn là tên lường gạt.
“Em có tin tôi hay không, không quan trọng, dù sao, ở trong lòng em, danh tiếng của tôi nhất định rất thảm rồi.” Louis Thương Nghiêu dứt khoát ngồi xuống, bất chấp sự phản kháng của nàng, vòng tay ôm nàng vào lòng, khẽ vuốt ve mái tóc nàng. “Chỉ cần em biết, những lời vừa rồi Ôn Húc Khiên nói đều xuất phát từ trong lòng hắn là được rồi.”
Đôi môi Lạc Tranh khẽ run rẩy…
“Rời khỏi hắn đi, nhân lúc tính nhẫn nại của tôi vẫn còn.” Louis Thương Nghiêu bất ngờ nói ra câu này, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng xoay lại, nghiêm túc nhìn nàng, “Tôi nghĩ, chuyện đã đến nước này, trong lòng em hẳn không còn lưu luyến nữa chứ?”
Lạc Tranh chăm chú nhìn hắn, dường như muốn từ trong ánh mắt hắn nhìn thấu điều gì đó. Nhưng kết quả lại lần nữa thất vọng, ánh mắt hẵn vĩnh viễn vẫn sâu thẳm như vậy, tựa như một đầm nước hắc ám nhìn không thấy đáy…
“Anh hy vọng tôi ly hôn, rồi sau đó thì sao? Để anh càng có thể thô bạo chiếm hữu tôi?” Lạc Tranh cơ hồ nghiến răng khi nói mấy lời này.
“Không!” Louis Thương Nghiêu nghe rất chăm chú những lời nàng nói, chậm rãi cất tiếng sửa lại lời nàng, “Em dùng sai một từ, cái đó không gọi là thô bạo, mà là…quang minh chính đại.”
"Louis Thương Nghiêu, anh là tên khốn, anh…”
“Đừng quên thời hạn tôi cho em, giữ lại chút sức lực mắng người này làm cho tốt việc ly hôn, nếu không…” Louis Thương Nghiêu cố ý ngừng lời…
Lạc Tranh nhìn hắn chằm chằm.
Hắn áp người sát vào nàng, gương mặt cương nghị cơ hồ sắp dán lên khuôn mặt nhỏ nhắn, gần đến mức có thể đem mùi hương thơm ngát trên thân thể nàng hít đầy lồng ngực. Hắn nở nụ cười, nhấn mạnh từng từ, “Nếu không, tôi sẽ đích thân thay em xử lý!”
Lạc Tranh sững người hồi lâu, trong đầu chỉ còn lại cảm giác trống rỗng…
***
Rời xa nội thành Paris, rời xa đô thị phồn hoa ồn ào náo nhiệt, nơi này chỉ còn lại mùi hương hoa thơm ngát. Ánh mặt trời xuyên qua tán cây ngô đồng, reo rắc những tia nắng vàng rải rác trên đường.
Những cánh hoa nhẹ nhàng lay động trong gió, giống như thứ ánh sáng ngũ sắc thường khúc xạ trên mặt biển. Trải qua những ngày mưa, không khí nơi này càng trở nên mát mẻ và đẹp hơn lúc nào hết.
Xuyên qua một biển hoa ngút ngàn, dọc theo con đường rải sỏi về hướng đông, gần hồ nước có một toà biệt thự. Toà biệt thự chỉ cao hai tầng, kiến trúc cũng không mấy xa hoa, nhưng khiến người ta có cảm giác như lạc vào một câu chuyện thần tiên.
Khi Louis Thương Nghiêu dừng xe lại, vừa bước xuống, Sally từ đâu chạy tới bổ nhào vào ngực hắn.
“Anh rể, rốt cuộc anh đã tới, em rất nhớ anh.”
Louis Thương Nghiêu khẽ nhíu mày, đem Sally đang mè nheo trước ngực mình kéo ra, nhẹ nhàng hỏi, “Chị cô ở đâu?”
Sally có chút không vui cong môi lên, “Anh rể, anh cũng quá thiên vị rồi, trong mắt anh chỉ có mỗi chị em hay sao?”
Louis Thương Nghiêu nhìn cô ta, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc.
“Tốt nhất cô nên ngoan ngoãn cho tôi, chuyện lần trước tôi còn chưa tính toán với cô đấy.”
Sally nghe vậy, sắc mặt có chút lúng túng, cô ta đương nhiên không dám đắc tội với người đàn ông này, vội vàng chỉ về phía bên cạnh biệt thự.
“Chị đang ở trong nhà kính.”
“Khi trở về sẽ tính sổ với cô sau!” Louis Thương Nghiêu ném lại một câu, sải bước hướng về phía nhà kính đi tới. Sally dõi theo bóng lưng cao lớn của hắn, hung hăng giậm chân, vẻ mặt không chút tình nguyện.
Nhà kính, nằm không xa căn biệt thự, khá gần với biển hoa. Ở đây dường như không có không khí của mùa thu, mà luôn tràn ngập mùi hương của trăm hoa. Nhà kính cao ba tầng, bốn phía đều dùng thuỷ tinh đặc chế để xây dựng. Ban đêm, nhìn qua nóc nhà trong suốt có thể thấy được cả bầu trời sao lấp lánh.
Bên trong nhà kính không chỉ trồng các loại hoa cỏ mà còn có cả những cây lớn khiến nơi này giống như một khu rừng rậm nhiệt đới, mang theo bầu không khí nguyên thuỷ nhất.
Trước một chậu hoa lan, có một cô gái đang ngồi, mái tóc nâu dài lượn sóng, trên người mặc một chiếc váy trắng đơn giản. Chiếc váy này mang đậm nét thiết kế với phong cách vương giả, ống tay áo được trang trí tinh xảo bằng chất liệu đăng ten cùng màu. Chiếc váy dài ôm lấy vóc dáng xinh xắn của cô gái, gò má cô bị mái tóc che khuất, chỉ lộ ra dáng vẻ xinh đẹp điềm đạm, nhưng vẫn toát lên vẻ mê hoặc.
Cô gái rất yên tĩnh ngồi ở đó, chăm chú nhìn chậu hoa lan, giống như bị đóng băng vậy, từng đường nét thanh nhã từ dáng vẻ của cô toát lên một vẻ đẹp đầy lãng mạn đánh thẳng vào thị giác.
Tiếng động sau lưng khẽ đánh thức cô gái. Chầm chậm quay đầu lại, giống như một cảnh quay chậm trong phim, lại nhìn đến thân hình cao lớn mê người kia, ánh mắt mông lung của cô trong nháy mắt sáng lên, sau một khắc, nụ cười lan rộng trên môi…
"Thương Nghiêu..."
Giọng nói của cô gái rất nhẹ nhàng, giống như tiếng thụ cầm du dương nơi chân trời lẳng lặng vang lên, dường như sợ sẽ đánh thức thiên địa vạn vật nên có chút dè dặt…
Hồi 6: Sập bẫy
Chương 6 - Phần 2: Cô gái trong nhà kính
Ánh mặt trời xuyên qua phần mái trong suốt của nhà kính, chiếu lên thảm thực vật bên trong, bao phủ thân hình Louis Thương Nghiêu khiến hắn trông như một vị thần xuất hiện trong ánh hào quang chói lọi, nụ cười nhẹ nhàng giống như tia nắng ấm áp đẹp đẽ nhất.
Nét mặt cô gái đầy vẻ si mê, vội vàng đứng lên, dường như vì động tác quá đột ngột mà cảm thấy choáng váng, thân thể khẽ run rẩy, lập tức người đàn ông phía trước kịp thời vươn tay ra đỡ khiến toàn thân cô gái ngả vào trong ngực hắn.
“Cảm ơn anh, Thương Nghiêu.” Cô gái dịu dàng ngẩng đầu nở nụ cười nhẹ, cảm giác tinh khiết như đám mây trắng trên bầu trời.
Louis Thương Nghiêu than nhẹ một tiếng, đưa tay khẽ vén tóc cô gái ra sau tai, dịu dàng nói, “Rõ ràng biết mình bị huyết áp thấp, sao còn ngồi ở đây lâu như vậy?”
“Em chỉ là ngồi trên sàn mà thôi, không sao đâu.” Cô gái cười thật ngọt ngào, giọng nói mang theo chút nũng nịu. Cô gái này chính là Deneuve - vị công chúa xinh đẹp kiêu sa mà giới truyền thông xưng tụng là “công chúa mộng ảo”. Bởi vì rất hiếm khi ra ngoài nên tin tức về cô chẳng mấy khi xuất hiện, nhưng dù như vậy, cũng không thể che dấu được xuất thân vương giả của cô gái này. Cô là đứa con cưng của vương phi Monaco, là cô em gái mà hoàng tử Monaco yêu thương nhất. Nhắc tới cô, mọi người đều kính trọng mà gọi là công chúa Deneuve. Còn Sally, vốn là em họ của cô, không phải là con cháu dòng chính.
Ngoại trừ những thành viên trong hoàng gia Monaco, không ai biết Deneuve hiện đang ở Pháp, nói một cách chính xác, là ở trong căn nhà kính này.
“Đi thôi, tôi đưa em về phòng. Nghe quản gia nói, em đã chờ ở đây hơn hai giờ đồng hồ rồi. Lần sau đừng như vậy nữa.” Giọng nói của Louis Thương Nghiêu vẫn vô cùng nhẹ nhàng, ngay cả nụ cười cũng ấm áp hệt ánh mặt trời.
Deneuve gật đầu, để hắn đỡ theo con đường nhỏ trở về phòng.
Thiết kế trong phòng vô cùng tươi sáng, khắp nơi đều tràn ngập ánh mặt trời, nhưng cũng không hề đơn giản. Không khó nhận ra, mỗi một chi tiết nơi này đều được tính toán vô cùng tỉ mỉ, từng nét chạm trổ trên các cây cột đều là những chất liệu quý giá, nhưng cũng không quá khoa trương, tất cả màu sắc được phối hợp rất hài hoà làm tăng thêm sức thu hút của nơi này.
Phòng ngủ của Deneuve rất lớn, đầy cửa bước vào là một phòng khách trang nhã, các bức bích hoạ trên tường tạo cảm giác rất thư thái. Trên chiếc giường công chúa rộng rãi bốn góc đều là một lớp màn tơ trắng như tuyết khẽ lay động theo làn gió nhẹ thổi vào từ cửa sổ. Từ nơi này nhìn ra có thể thấy được hết phong cảnh của vườn hoa, không xa lắm là hồ nước phẳng lặng, ngoài ban công còn có một cái giá vẽ, bên cạnh còn có rất nhiều màu vẽ và một bức tranh dở dang.
Louis Thương Nghiêu thấy thế, vô thức chau mày, không đợi hắn mở miệng, Deneuve liền vội vàng nói, “Em biết anh lại muốn trách em, không phải ngày nào em cũng vẽ, chỉ là hai này nay, có chút nhàn rỗi nên…”
“Deneuve…” Louis Thương Nghiêu chăm chú nhìn cô, một lúc sau, hai bàn tay lớn của hắn nhẹ nhàng giữ lấy hai vai của cô, nghiêm túc nói, “Em phải nhớ, nơi này là nơi em điều dưỡng thân thể, bác sỹ không phải đã nói em phải nghỉ ngơi thật tốt rồi sao. Vẽ tranh, chuyện tốn nhiều sức như vậy sao còn muốn làm chứ?”
Deneuve vẫn cười dịu dàng như trước, trong mắt ngập tràn vẻ hạnh phúc. Nghe xong câu đó, cô nhẹ nhàng ôm lấy cổ Louis Thương Nghiêu, “Thương Nghiêu, em biết rõ anh lo cho em, nhưng mà, những chuyện này không mệt mỏi gì cả…”
“Tranh sơn dầu với thân thể em mà nói rất hại, tình trạng sức khoẻ của em lại không được tốt, mẹ em đưa em tới nơi này, chính là hy vọng tôi có thể chăm sóc cho em tốt một chút, giờ có phải ngay lời tôi em cũng không chịu nghe rồi hay không?”
Louis Thương Nghiêu không hề đẩy cô ra, trong lời nói cũng không mang ý trách cứ nặng nề.
Deneuve nhẹ nhàng lắc đầu, “Thương Nghiêu, anh nói gì em đều nghe hết.”