Vi Như thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi, nhưng vẫn nhìn về phía anh ta, đỏ bừng mặt nhẹ nhàng gật đầu một cái. Harry bước tới gần cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô rồi khẽ lên tiếng, “Em đã thích anh và anh cũng thích em, vậy em có nghĩ đến việc sống cùng anh hay không?”
Vi Như kinh ngạc nhìn Harry. Trong ấn tượng của cô, Harry luôn là người cực kỳ lịch sự nho nhã. Anh ta ở trên cao như vậy, sao cô có thể với tới đây?
Vẻ mặt sững sờ của Vi Như khiến Harry có chút buồn cười, “Em sao vậy? Anh đã nói gì sai sao? Em chưa từng nghĩ đến chuyện đó ư?”
“Thật sự là em chưa từng nghĩ tới điều đó!” Vi Như thành thật trả lời.
“Vì sao? Không phải em cũng thích anh ư?” Harry khẽ cười.
Vi Như vô thức liếm môi, “Harry, trong mắt em anh là người rất ưu tú còn em chỉ là một cô gái quá đỗi bình thường.”
“Sao em lại tự ti như vậy?” Harry có chút không hiểu nhìn cô, “Em là người rất có mị lực, anh thật sự rất thích em.”
Vi Như bị những lời của anh ta làm cho đỏ bừng mặt.
“Vi Như, hãy tin lời anh. Em thật sự rất quyến rũ, chỉ là em không nhận ra mà thôi.” Harry khẽ đưa tay nâng cằm cô lên rồi dịu dàng nói, “Thả lỏng một chút, rồi em sẽ phát hiện ra bản thân mình tuyệt vời đến thế nào.”
Vi Như có chút không hiểu nhìn Harry đã thấy anh ta nhẹ nhàng cười rồi cúi xuống hôn lên môi cô.
Nụ hôn bất ngờ của Harry khiến Vi Như cảm thấy choáng váng. Cô chỉ cảm thấy trước mắt là một hơi thở nồng đặc trưng của người phương Tây ập vào mặt. Vừa muốn trốn tránh lại bị bàn tay mạnh mẽ của Harry giữ chặt lại. Khí lực của cô đương nhiên không thể so bì với đàn ông nên cũng chỉ đành để cho anh ta mặc sức hôn mình.
Vi Như thậm chí còn có chút hoảng loạn, đôi môi mềm mại cũng không biết làm thế nào để đáp lại anh ta nên chỉ có thể đứng ngây ra đó.
Thấy phản ứng của cô, Harry mới khẽ buông lỏng đôi tay, trong mắt cũng lộ rõ vẻ ngạc nhiên cùng mừng rỡ, “Em chưa từng hôn bạn trai?”
Vi Như yếu ớt gật đầu.
Harry lại có vẻ càng thêm cao hứng, lại lần nữa cúi xuống hôn lên môi cô. Lần này nụ hôn của anh ta càng thêm mãnh liệt, hệt một cơn hồng thủy dữ dội như muốn cuốn phăng tất cả. Bàn tay to của anh ta cũng bắt đầu chui vào áo choàng tắm của Vi Như, thành thục chạy trên thân thể run rẩy của cô.
“Đừng…” Vi Như hốt hoảng giật thót người lùi lại. Cô khó chịu nhíu mày lắc đầu, “Harry, đừng như vậy!”
“Em sao vậy?” Harry không hiểu sao Vi Như lại nói vậy nên khẽ ôm lấy cô rồi nhẹ nhàng nói, “Yên tâm, anh sẽ rất dịu dàng.”
Vi Như vừa nghe xong, cảm giác bất an trong lòng lại dâng lên khiến tim cô đập thình thịch. Cảm nhận thấy hơi thở hổn hển của Harry, cô sợ hãi trừng lớn đôi mắt, “Anh…anh muốn làm gì?”
Tựa hồ bị bộ dáng cỉa Vi Như chọc cười, Harry khẽ cong môi, không nói lời nào liền lập tức ôm lấy cô đi vào phòng ngủ, sau đó đặt thân hình đang run rẩy kia xuống giường. Mà ngay lập tức, cả người anh ta cũng áp xuống…
Trên người đột nhiên bị một sức nặng khổng lồ ép xuống làm Vi Như thực sự khó chịu. Ngay lập tức, cô cũng nhận ra việc Harry đang muốn làm với mình liền vội vàng lắc đầu, “Harry, đừng!”
“Sao vậy? Em thích anh, anh cũng thích em, chuyện mà chúng ta sắp làm cũng là việc hết sức bình thường.” Harry cười đứng dậy rồi bắt đầu cởi nút áo…
Vi Như bị dọa cho sợ ngồi bật dậy liều mạng xua tay…
“Không…Harry….chúng ta vẫn chưa hiểu rõ về nhau….không thể phát sinh quan hệ sớm như vậy.”
Ánh mắt Harry có chút khó hiểu nhìn cô.
Mà Vi Như cũng cực kỳ ảo não. Cô biết rõ những chuyện như thế này tại các quốc gia phương Tây không nhất thiết chỉ xảy ra khi hai người cảm thấy tình đầu ý hợp. Cho dù sau này hai người không thể đi đến với nhau cũng không ảnh hưởng gì. Nhưng cô là người Hongkong, tư tưởng vẫn chưa thoát khỏi sự bảo thủ. Nhưng Vi Như cũng phải thừa nhận rằng mình có chút tư tâm, chỉ muốn đem lần đầu tiên của mình cho người chồng tương lai. Cô cũng không muốn tùy tiện mất đi lần đầu tiên của mình. Hiển nhiên tư tưởng này của Vi Như người như Harry không cách nào hiểu được.
“Vi Như, chẳng lẽ em không thích anh sao?” Harry cũng dừng lại việc cởi cúc áo.
Vi Như có chút khó xử nhìn anh ta một lúc rồi mới ấp úng lên tiếng, “Harry, em…em chưa từng trải qua chuyện thế này…”
Harry thì lại hiểu lầm ý cô, cười ha ha một tiếng rồi lại lần nữa đè Vi Như xuống. Bàn tay anh ta cũng nhẹ nhàng chạy trên thân hình hấp dẫn của cô, dịu dàng nói, “Anh biết đây là lần đầu tiên của em. Vi Như, thực lòng mà nói anh cũng chưa từng chạm vào xử nữ bao giờ. Nhưng cũng không có vấn đề gì lớn cả. Anh biết lần đầu tiên của phụ nữ sẽ rất đau, nhưng em hãy yên tâm, anh sẽ cực kỳ nhẹ nhàng.”
“Không, không. Ý em không phải như vậy.” Vi Như biết rõ anh ta hiểu lầm liền vội vàng giải thích, “Harry, thật ra….thật ra….”
Động tác của Harry khẽ dừng lại, ánh mắt có chút mờ mịt nhìn Vi Như. Anh ta thực không hiểu còn chuyện gì mà lại khiến cô ấp úng như vậy.
Vi Như khẽ hít sâu một hơi rồi lên tiếng, “Harry, em biết suy nghĩ của mình có chút bảo thủ nhưng em thật sự muốn dành lần đầu tiên của mình cho đêm tân hôn…”
“À, thì ra là vậy.” Harry nghe xong hiểu ra liền gật đầu rồi lại nhún nhún vai, “Vi Như, em biết anh thích em, chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ hay sao?”
“Harry, em còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý, thật xin lỗi.” Vi Như khẽ lắc đầu. Cô chỉ có chút thích anh ta mà thôi nhưng nếu cùng anh ta phát sinh loại quan hệ kia thì cô thực khó để tưởng tượng ra khung cảnh đó. Có lẽ cô còn muốn hiểu rõ hơn về anh ta thêm nữa.
Harry có chút tiếc nuối thở dài ngồi dậy, “Được rồi, Vi Như, em cũng biết anh không muốn miễn cưỡng em. Có lẽ hôm nay em quá quyến rũ khiến anh có chút mất tự chủ.”
Vi Như đưa mắt nhìn thoáng qua áo choàng của mình. Bởi vừa rồi có chút dây dưa nên cổ áo cũng dãn ra, để lộ mảng lớn da thịt. Cô lúng túng kéo lại áo rồi khẽ lên tiếng, “Harry, thật xin lỗi!”
“Nên nói xin lỗi phải là anh mới đúng. Anh không nên nóng vội như vậy. Không dọa em sợ thì tốt rồi.” Harry xoay người nhìn cô mỉm cười một cách miễn cưỡng.
Vi Như khẽ lắc đầu, “Em không trách anh.”
Harry xuống giường cài lại nút áo rồi khẽ lên tiếng, “Vậy chúng ta gặp lại vào bữa tối. Em vừa tắm suối nước nóng nhất định sẽ cảm thấy mệt, nghỉ ngơi chút đi.”
Vi Như gật đầu.
Harry rất nhanh rời đi. Vi Như đóng chặt cửa lại rồi mà lưng vẫn áp chặt vào cánh cửa. Trời ạ, vừa rồi cô đã làm cái gì thế? Suýt chút nữa đã đem bản thân buông thả theo Harry rồi. Thật may là anh ta không cưỡng bách cô, nếu không thực không biết chuyện gì sẽ phát sinh đây?”
Không biết ngây người nghĩ ngợi bao lâu, cho đến khi Vi Như định trở lại phòng ngủ thì chuông cửa lại vang lên. Vất vả lắm mới tĩnh tâm lại, Vi Như không khỏi run lên, “Trời ạ, không phải là Harry đổi ý đấy chứ?”
Dè dặt nhìn qua mắt thần trên cánh cửa, lại bị khuôn mặt đàn ông xuất hiện phía bên ngoài làm cho giật mình, Vi Như vô thức kêu lên đầy sợ hãi. Người đàn ông phía ngoài cũng phát hiện người bên trong đang nhìn mình qua mắt thần nên liền hướng về đó làm bộ mặt quỷ, tính dọa người trong phòng thêm một chút.
Cửa phòng được Vi Như mở ra, cô nhíu hàng lông mày nhìn người đang chống nạnh đứng ở cửa, cũng không có ý định để cậu ta tiến vào.
“Sao anh lại xuất hiện ở đây?”
Liệt nhìn thoáng qua thân hình Vi Như được bao trong chiếc áo choàng tắm, khẽ mỉm cười đầy quái dị rồi huýt sáo. Cũng không trả lời câu hỏi của cô, cậu ta đã nghênh ngang đi vào phòng rồi ngồi xuống sofa.
Đối với hành động kiểu này của Liệt, Vi Như đã sớm nhìn quen mắt. Cô đóng sầm cửa lại rồi đến trước mặt Liệt phát tiết, “Louis Liệt, tôi phát hiện gần đây anh cứ như âm hồn bất tán đi theo tôi là sao?”
“Vì cô nói trong điện thoại là suối nước nóng ở nơi này rất tuyệt nên tôi cũng muốn tới hưởng thụ. Sao vậy, tôi không được đến à?” Liệt cười rất quỷ dị rồi đem đôi chân dài gác lên bàn trà.
“Bỏ chân xuống đi!” Vi Như nói xong liền hất chân Liệt xuống, không vui nhìn cậu ta, “Anh thích suối nước nóng là chuyện riêng của anh. Đừng tới quấy rầy tôi. Tránh ra!”
Liệt không nói năng gì mà ngược lại vẻ mặt tràn ngập hứng thú nhìn cô chằm chằm khiến cho Vi Như cảm thấy sợ run lên.
“Anh nhìn tôi như vậy làm gì?”
Liệt đứng dậy nở nụ cười xấu xa, đi vòng quanh Vi Như một vòng, lợi dụng ưu thế chiều cao của mình đem toàn bộ “phong cảnh” bên trong áo choàng tắm của cô thu vào trong mắt…
“Không ngờ vóc dáng của cô lại tốt như vậy! Thật mê người!”
Vi Như cúi đầu nhìn lại áo choàng của mình. Bởi vừa rồi sửa sang lại không tốt nên khe rãnh mê người kia đã hoàn toàn bị Liệt nhìn thấy. Hoảng sợ, cô vội vàng đưa tay kéo vạt áo khép chặt lại, lại thấy nụ cười tà mị cùng ánh mắt xấu xa của Liệt liền đưa một tay ra che mắt cậu ta…
“Không được nhìn!”
Liệt cũng không phản kháng mà chỉ cúi đầu cười, “Vi Như, bây giờ cô che kín hai mắt tôi cũng có ích gì. Những gì nên nhìn tôi đều nhìn cả rồi.”
“Anh…” Vi Như thật muốn đem tròng mắt của cậu ta móc ra luôn nhưng không làm gì được đành ôm nỗi tức giận bất bình xoay người đi vào phòng ngủ không buồn để ý đến cậu ta nữa.
Nhưng như vậy cũng không ích gì. Liệt vốn là người da mặt rất dày, cậu ta cũng đi sát theo sau dọa cho Vi Như hết hồn kêu lên..
“Anh vào đây làm gì? Đi ra, tôi muốn thay đồ.”
Liệt cười cười, vừa muốn mở miệng nói chuyện lại ngửi thấy trong không khí tỏa ra hơi thở khác thường liền nhíu mày hỏi, “Trong phòng của cô còn có người khác?”
“Đừng nói lung tung nữa. Đã muộn lắm rồi, tôi phải đi ngủ.” Vi Như trừng mắt nhìn cậu ta rồi hờ hững nói, “Vừa rồi Harry có tới đây.”
“Cái gì, tên chết bầm đó đến đây?” Liệt không những cao giọng mà còn đưa tay kéo lấy bả vai Vi Như.
Bị âm điệu biến đổi đột ngột của cậu ta làm cho sợ hết hồn, Vi Như tức giận đưa tay đập cho Liệt một cái, quát khẽ, “Anh bị bệnh gì à? Sao cứ thích dọa người ta đau tim như vậy?”
“Anh ta tới đây làm gì? Thấy cô mặc thế này anh ta đã làm gì rồi? Nói mau!” Liệt hướng về phía Vi Như gầm lên, vẻ mặt đang tươi cười cũng chuyển thành cực kỳ nghiêm trọng.
Vi Như bị tiếng gầm của Liệt làm cho đinh tai nhức óc, đợi cho công phu sư tử hống của cậu ta lắng dịu lại, cô mới đưa tay xoa xoa lỗ tai, sau đó hít sâu một hơi…
“Louis Liệt, anh vừa bị đá hay là mới đụng đầu vào cửa vậy? Đuổi theo tôi từ trường tới tận đây chỉ để gào thét mấy câu đó sao? Tôi tới chỗ nào, mặc đồ ra sao còn cần phải xin phép anh từ khi nào thế? Tôi gặp ai là chuyện của cá nhân tôi, không liên quan gì tới anh hết. Anh cả ngày lẫn đêm sống mơ mơ hồ hồ, đêm nào cũng say khướt ôm hết cô này đến cô khác đã không nói làm gì, giờ lại còn muốn người đàn ông khác cũng như anh hay sao? Tôi thực hoài nghi IQ của gia tộc Louis nhà anh cao cỡ nào mà đến đời anh lại không được di truyền chút nào như vậy. Trong đầu anh toàn là hồ dán sao? Về sau còn dám gầm lên với tôi như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh.” Vi Như tức giận cũng hét ầm lên, so với Liệt lúc trước cơ hồ còn hung dữ hơn vài phần.
Louis Liệt bị Vi Như mắng cho một hồi, sắc mặt cũng hiện lên nét bực bội, vô thức đưa tay vò tóc rồi đưa mắt quét khắp phòng một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng lại ch