tính, có một số việc, chỉ có thể làm cùng với người đàn ông mình thích thì mới đem lại sự hạnh phúc…”
Ấn Chung Thiêm bỗng nhiên xoay người, giống như nổi điên, mất đi lý trí giơ tay muốn đấm thẳng vào mặt hắn. Không ngờ là nắm đấm vừa hạ xuống một nửa, đã bị Diệp Chính Thần chế trụ, không thể động đậy.
Diệp Chính Thần vẫn đang thản nhiên cười: “Tôi có thể cho cô ấy thứ hạnh phúc thật sự, mà bất kì một người đàn ông nào cũng không thể thực hiện được…”
“Anh!” Ấn Chung Thiêm tức giận đến mức cả người run rẩy, cồn trong cơ thể anh cũng giống như lửa, đốt cháy toàn thân anh.
Anh không phải là người đàn ông bảo thủ, anh không cần biết Bạc Băng và người đàn ông khác trải qua những gì. Nhưng việc vị hôn thê của mình có quan hệ mờ ám với người khác được phơi bày rành rành trước mắt thì đó là điều mà không thằng đàn ông nào chịu được.
Càng làm cho anh không chịu được là câu nói kia: “Chỉ có cùng làm với người đàn ông mình thích mới đem lại sự hạnh phúc…”
Tuy rằng đính hôn đã được mấy tháng nhưng anh ngay cả chạm vào người cô, cô cũng cự tuyệt, đừng nói đến việc tiến thêm một bước thân mật nữa.
Anh yêu cô, tôn trọng cô, anh cam tâm tình nguyện chờ đợi đêm tân hôn… Nhưng trong lòng anh biết rất rõ rằng, một người phụ nữ tình nguyện và một người phụ nữ bị ép buộc, hoàn toàn không giống nhau.
Nhưng anh không cam tâm nhận thua nhanh như vậy. Chờ đợi ba năm, cuối cùng anh cũng có thể đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón át út của cô, anh không thể dễ dàng bảo chính mình buông tay.
Anh lừa dối chính mình rằng có lẽ Diệp Chính Thần đang tự mình ảo tưởng, Diệp Chính Thần đã phạm một lỗi nào đó mà cô không thể tha thứ được, cô mới có thể rời khỏi hắn. Có lẽ cô hoàn toàn không có ý nghĩ sẽ trở về bên cạnh Diệp Chính Thần, có chăng chỉ là chút kỷ niệm đuổi mãi không đi mà thôi…
Nhìn dáng vẻ giận dữ khi rời đi của Ấn Chung Thiêm, Diệp Chính Thần lặng lẽ lắc đầu, quả thật gần đây khả năng tự kiềm chế của hắn càng ngày càng kém.
***
Không có tương lai, tự tôn cũng không có, Ấn Chung Thiêm nghĩ anh chỉ còn lại duy nhất là người phụ nữ anh yêu. Lúc anh cần sự an ủi nhất, cô ấy nhất định có thể cho anh một vòng ôm ấp ám, hòa nhã bầu bạn với anh.
Anh nghĩ là chỉ cần Bạc Băng vẫn còn bên cạnh anh, không rời xa anh, anh sẽ không bao giờ chịu thất bại thảm hại.
Nhưng mà, anh sai lầm rồi, sai lầm tuyệt đối!
Khi nhìn hộp thuốc tránh thai từ trong túi xách Bạc Băng rơi ra, anh mới hiểu được, ý nghĩ lừa mình dối người này buồn cười biết bao nhiêu.
“Được truyền đạt nhiều kinh nghiệm… Đã khiến tôi vô cùng có lợi.”
“Có một số việc, chỉ làm cùng người đàn ông mà mình thích mới mang lại niềm hạnh phúc thật sự…”
“Tôi có thể cho cô ấy sự hạnh phúc, mà bất kỳ một thằng đàn ông nào cũng không thể thực hiện được …”
Giờ khắc này khi nhớ đến những lời nói của Diệp Chính Thần, Ấn Chung Thiêm hoàn toàn trở nên điên cuồng. Sự phẫn nộ đọng lại từ sâu thẳm trong lòng anh trong nháy mắt bộc phát, anh đánh mất lý trí giơ tay lên.
Chờ cho đến khi anh thấy Bạc Băng ngã trên nền đất, trên trán đầy máu, anh mới ý thức được mình vừa làm gì.
Nhưng mà, những tổn thương đó đã không thể cứu vãn được nữa, cũng giống như viên thuốc tránh thai cô uống, tất cả đã trở thành sự thật, không thể nào thay đổi được.
Cả một đêm, Ấn Chung Thiêm ngồi trên hàng ghế dài ở bệnh viện, hai tay anh luồn sâu vào mái tóc.
Lúc này, anh đã hoàn toàn trở thành người chỉ còn hai bàn tay trắng. Ngay cả người phụ nữ mà anh yêu cũng lao vào vòng tay của người khác. Phẫn nộ, oán hận, đau khổ, tất cả từ ngữ ấy cũng không thể nào hình dung được tâm trạng của anh hiện nay.
Anh cảm thấy bản thân mình sẽ sụp đổ, sẽ mau chóng sụp đổ mà thôi.
Sáng sớm, thỉnh thoảng có người đi qua, ai cũng dùng ánh mắt kỳ lạ để nhìn anh. Ấn Chung Thiêm miễn cưỡng hồi phục lại tinh thần, đứng lên trở về nhà.
Vừa mới đi đến đầu phố, anh liền thấy Diệp Chính Thần lái xe ra từ một con phố nhỏ, đỗ xe lại ở vị trí ven đường.
Không lâu sau, một người đàn ông khác đi đến, Diệp Chính Thần xuống xe đón tiếp người đó.
Ấn Chung Thiêm cảm thấy người đàn ông đó rất quen mặt, nhìn kỹ một chút, lập tức nhớ đến người có tên Trịnh Vỹ. Ngày đầu tiên anh được đưa đến thành phố Lăng Châu, bị cách ly điều tra, Trịnh Vỹ là người đầu tiên nói chuyện với anh.
Ấn Chung Thiêm năm lần bảy lượt khẳng định vụ án này không hề liên quan đến anh, anh chỉ làm tốt nhiệm vụ công việc của mình mà thôi.
Trịnh Vỹ lại nói với anh: Họ đã chính thức bước vào điều tra vụ án này, không cần biết vụ án này có liên quan đến anh hay không, anh đều phải phối hợp điều tra, đem những điều anh biết khai ra hết.
Ấn Chung Thiêm nói tất cả mọi việc một cách rõ ràng, tổ chuyên án vẫn không thả anh ra, vẫn giam anh lại trong nhà giam.
Anh có hỏi vài lần, điều tra viên đều nói với anh: Họ biết anh vô tội, nhưng cấp trên vẫn muốn điều tra rõ ràng…
Hiện tại, thấy Diệp Chính Thần và Trịnh Vỹ vừa gặp nhau là nói cười rôm rả, Ấn Chung Thiêm đã hiểu được, tất cả chỉ là một ván cờ. Họ cố ý giam giữ anh, mục đính là muốn cho Diệp Chính Thần có cơ hội chiếm đoạn vị hôn thê của người khác.
Hôm nay, biết được thất bại của mình là do Diệp Chính Thần ban tặng, Ấn Chung Thiêm không thể khống chế được sự phẫn nộ của mình, anh đi đến ngã tư đường, anh muốn cùng Diệp Chính Thần nói rõ mọi chuyện.
Diệp Chính Thần đẩy Ấn Chung Thiêm ra, thấy chung quanh có nhiều người vây quanh xem, hắn hờ hững sửa sang lại quần áo, rồi hắn đến gần anh hơn một chút: “Thư kí Ấn, anh nên biết tự lượng sức mình, tôi đánh nhau còn nhiều hơn anh viết báo cáo. Trước mặt người lớn tuổi, tôi muốn giữ thể diện cho anh, anh đừng tự mình rước nhục vào thân.”
“Diệp Chính Thần, mày rất bỉ ổi, mày đã hãm hại tao…”
“Tôi hãm hại anh thì sao? Anh có thể trả thù tôi không?” Diệp Chính Thần lại tiến gần đến người Ấn Chung Thiêm hơn một chút nữa, dùng giọng nói chỉ mình anh có thể nghe được: “Tôi nói thật cho anh biết, tôi không chỉ bảo người khác giam anh lại, mà tôi còn nhờ người khác tung tin, nói anh tham ô công quỹ, chứng cứ vô cùng xác thực, nhất định sẽ bị tử hình. Anh có biết không, vị hôn thê của anh vì cứu anh đã đến tìm tôi… Tôi nhân cơ hội này, bảo người khác hẹn cô ấy đến phòng tổng thống của khách sạn, cưỡng bức cô ấy… Cô ấy vì cứu anh, không thể không nhẫn nhục… Còn có, đêm qua, cô ấy vì cầu xin tôi giúp anh được trở về làm việc ở văn phòng chính phủ thành phố, đã chấp nhận lấy tôi…”
Ấn Chung Thiêm như không thể tin được, trợn mắt nhìn Diệp Chính Thần, cả người anh đều lâm vào tình trạng hỗn loạn. Trước mắt anh, hình ảnh Diệp Chính Thần với nụ cười kiêu ngạo vô cùng đắc thắng, đang không ngừng chao đảo.
“À, đúng rồi, suýt chút nữa thì tôi quên nói cho anh biết, tối qua khi ngủ trong lòng tôi, cô ấy luôn gọi tên anh, miệng còn không ngừng nói: ‘Chung Thiêm, em có thể giúp được gì cho anh?’.” Diệp Chính Thần lấy chiếc nhẫn kim cương từ trong túi áo ra, đưa đến trước mặt Ấn Chung Thiêm: “Tôi thật sự không hiểu, loại đàn ông vô dụng như anh, có điểm nào đáng để cô ấy khăng khăng vì anh như thế…”
Ấn Chung Thiêm hoàn toàn sụp đổ, anh vừa kéo áo Diệp Chính Thần vừa nói: “Mày là cầm thú.”
“Đúng vậy, cô ấy cũng nói tôi là cầm thú, có đôi khi còn nói tôi không bằng cầm thú… Nhưng như vậy thì sao? Ít nhất tôi vẫn một lòng một dạ với cô ấy, tôi có thể làm bất kì điều gì vì cô ấy, còn anh có thể không?”
Diệp Chính Thần đẩy Ấn Chung Thiêm ra, xoay người đi đến chỗ đỗ xe.
Lúc này, có một chiếc xe, đúng lúc người lái xe quen biết Ấn Chung Thiêm, chiếc xe ấy tiến đến hỏi anh đã xảy ra việc gì, có cần giúp đỡ gì không. Đầu óc Ấn Chung Thiêm nóng lên, anh lập tức lao lên xe, nhấn mạnh chân ga…
Xe vừa mới khởi động, tốc độ cũng không nhanh, lúc Diệp Chính Thần nghiêng người mở cửa xe, hắn cũng thấy được chiếc xe chạy đến. Nhưng hắn không tránh, dường như đoán rằng anh sẽ không dám đâm vào hắn.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mọi việc diễn ra quá nhanh, chờ cho đến khi Ấn Chung Thiêm suy nghĩ đến hậu quả, cố gắng phanh xe lại, thì Diệp Chính Thần đã bị đâm ngã…
***
Trên xe cứu thương, Trịnh Vỹ lắc đầu: “Cậu đúng là, tại sao cậu lại phản ứng chậm như vậy, thấy hắn lái xe nhằm vào cậu, sao cậu không tránh?”
Diệp Chính Thần cắn răng ấn vào ngực mình, mồ hôi trên trán chảy ra từng dòng: “Dù sao em cũng cướp mất vị hôn thê của người ta… Để người ta trút hận một chút cũng là chuyện nên làm.”
“Cậu không sợ hắn sẽ đâm chết cậu à?”
“Tốc độ như thế làm sao đâm chết người được.” Diệp Chính Thần nói bằng giọng nói chậm chạp: “Lát nữa anh đến sở cảnh sát nói với anh ta, nếu không muốn ngồi tù, cứ làm theo lời em.”
Trịnh Vỹ hừ lạnh một tiếng: “Chỉ là một người phụ nữ, cứ trực tiếp nói cho cô ấy biết: Cậu muốn cô ấy, được thì được, không được cũng phải được, như vậy chẳng phải xong rồi sao. Xem cậu phí công như thế, còn biến chính mình trở thành sống dở chết dở!”
“Haizzz, nếu cô ấy dễ dàng khuất phục như vậy, ba năm trước em đã thu phục cô ấy rồi, còn chờ cô ấy có vị hôn phu rồi mới trở về đoạt lấy sao.”
Nói đến đề tài này, trên mặt Trịnh Vỹ lộ vẻ áy náy: “Nói đến chuyện này vẫn là nên trách tôi. Tôi không giúp cậu trông chừng cô ấy, khiến cho người khác có cơ hội xen vào…”
Diệp Chính Thần lắc đầu, bất chợt nhớ đến điều gì đó, cau mày nhìn Trịnh Vỹ: “Anh, anh nói thật với em đi… Vụ án này, Ấn Chung Thiêm không có liên quan đúng không? Không phải là anh giúp em mới…”
Trịnh Vỹ lạnh lùng nhìn Diệp Chính Thần, vẻ mặt giả vờ nghiêm nghị quang minh chính đại: “Tôi là loại người mưu kế lắm sao! Tôi làm việc luôn luôn theo công bằng theo luật pháp, công chính nghiêm minh…”
Trịnh Vỹ tự quảng cáo chính mình, xe cứu thương lắc lư một chút, Diệp Chính Thần liền than đau.
Trịnh Vỹ quát to với người lái xe: “Anh có biết lái xe không?”
Sau khi quát xong, lại cúi đầu nhìn gương mặt nhợt nhạt của người bị thương: “Tôi nói cậu có gì tốt đâu, bệnh viện Nhân dân gần như vậy, cậu sống chết không chịu đi, cậu không phải đang tự làm khổ chính mình sao.”
Khóe môi Diệp Chính Thần cong lên, ánh mắt hiền hòa: “Không thể nào để cô ấy thấy em bị thương… Em sợ cô ấy bực bội…”
Trịnh Vỹ không nhịn được mà mắng: “Chết tiệt, tại sao tôi lại quen biết cậu cơ chứ!”
Thực ra, Diệp Chính Thần không nói cho Trịnh Vỹ biết, anh không tránh chỗ khác, là vì có một nguyên nhân khác – Đó chình là khổ nhục kế!