dịu: “Đây là lần cuối cùng, anh đảm bảo về sau sẽ không lừa dối em nữa.”
Hận đến cực độ, yêu cũng đến cực độ, cô tức giận đến mức đấm mạnh vào ngực anh.
Nhưng…
Nếu cô biết… Cô nhất định sẽ không đấm anh.
Nếu cô biết…
Bạc Băng đẩy Diệp Chính Thần ra, thấy anh đang nghiến răng, cúi xuống ấn ngực thở dốc, Bạc Băng không nói gì, cũng không đẩy anh ra nữa.
“Sư huynh…” Một khắc đó, cô hoàn toàn quên hết những oán giận, tay cô run rẩy lần vào ngực anh: “Anh làm sao vậy? Anh làm sao vậy?!”
“Không có gì.” Anh lắc đầu, sắc mặt anh trở nên trắng bệch.
Bạc Băng nhẹ nhàng cởi áo anh ra, khi chiếc áo được kéo xuống.
Ngực anh, có một vết sẹo chưa lành, trông giống như một con rết dữ tợn.
“Anh?!” Cô nên sớm phát hiện ra sự khác thường của anh, ngày đó cô đã phát hiện bộ dạng anh khác hẳn ngày thường. Cô chỉ nghĩ anh vội vàng đi nhận một nhiệm vụ nào đó, cô không thể nào nghĩ đến anh lại mang theo vết thương nặng như thế từ bệnh viện chạy đến tìm cô.
“Đừng lo.” Gương mặt đau đớn của anh nhìn cô nở nụ cười: “Chỉ là một vết thương nhỏ, sẽ nhanh lành thôi.”
Ngoại truyện 4: Ấn Chung ThiêmNhững ánh đèn huyền ảo màu ráng chiều trải trên con phố mang màu sắc vô cùng đa dạng, mùi rượu thoang thoảng lan tỏa trong gió đêm.
Tiễn chân mọi người, Ấn Chung Thiêm một mình đi trên đường. Nhựa đường dưới chân anh trở nên mềm nhũn, những ngọn đèn trước mắt anh cũng đong đưa qua lại.
Lúc này, có một chiếc xe màu trắng của quân đội đỗ cạnh chỗ anh đứng. Đêm đã khuya như vậy, biển số xe màu trắng lại cực kì chói mắt, huống hồ biển số xe lại toàn là số bảy.
Trong ấn tượng của Ấn Chung Thiêm, đa số những chiếc xe của quân đội đều rất đơn giản, bình thường sẽ không chọn biển số xe bắt mắt như vậy. Cho nên lần đầu tiên anh thấy chiếc xe này không tuân theo luật giao thông đỗ bên ngoài cửa hàng áo cưới, lại vượt đèn đỏ một cách hiên ngang. Vì thế nó đã để lại cho anh ấn tượng rất sâu, âm thầm đoán chủ nhân chiếc xe này là dạng đàn ông như thế nào.
Sau đó, khi Diệp Chính Thần dùng chiếc xe này để chở Bạc Băng đi đón anh thì ấn tượng của anh lại càng được khắc sâu hơn.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống xe, hắn ăn mặc giản dị, vẻ mặt thâm trầm, trong đêm tối toát ra một khí thế bức người.
“Thư kí Ấn, anh muốn đi đâu? Tôi sẽ đưa anh đi.” Thái độ của Diệp Chính Thần vô cùng thân thiện.
Theo bản năng, Ấn Chung Thiêm kéo kéo bộ Âu phục Armani trên người, khách sáo từ chối: “Cám ơn, tôi đến nhà trọ vị hôn thê của tôi. Nơi đó cách đây không xa lắm, không làm phiền anh.”
Diệp Chính Thần khẽ nhếch môi, mắt hạ xuống. Suy tư một lát, hắn thuận tay đóng cửa xe đang được mở một nửa: “Nghe nói thư kí Ấn muốn mời tôi dùng cơm. Anh không cần khách sáo như vậy, chúng ta đã quen biết nhau như thế, không cần phải để mọi chuyện chính thức trở thành như thế này.”
Không biết vì đều gì, rõ ràng chỉ là một lời nói với hàm ý chào hỏi, nhưng từ miệng Diệp Chính Thần nói ra, lại mang một ý nghĩa vô cùng sâu xa. Huống hồ vừa rồi trên bàn rượu, Diệp Chính Thần không chỉ một lần ném đá giấu tay đề cập về Bạc Băng, hắn còn hỏi mọi người: “Có điều gì quan trọng hơn người con gái mình yêu?”
Ấn Chung Thiêm cảm nhận được hàm ý câu nói đó là muốn nói cho anh biết: Đối với vị hôn thê của anh, Diệp Chính Thần thật sự có hứng thú.
Một sự kích động dâng trào trong người Ấn Chung Thiêm mà lý trí hiện nay của anh không thể nào kiềm chế được, Ấn Chung Thiêm bật hỏi: “Dường như Tham mưu Diệp quen rất thân với vị hôn thê của tôi?”
“Thân quen?” Diệp Chính Thần dường như đang nghĩ đến điều gì đó, khóe miệng anh cong lên một nụ cười ẩn ý: “Cứ xem là như vậy đi. Cái gì nên hiểu rõ, thì đương nhiên phải hiểu rõ.”
Ngay cả người ngu ngốc cũng có thể hiểu được hàm ý trong câu trả lời của hắn, huống hồ gì Ấn Chung Thiêm vốn không phải là một người ngu ngốc. Anh cố gắng kiềm chế sự tức giận, giả vờ nửa thật nửa đùa hỏi: “Sẽ không hiểu rõ hơn tôi chứ?”
“Điều đó cũng không chắn chắn… Nói không chừng trên một phương diện nào đó, so với anh, tôi còn hiểu rõ hơn.”
Vừa nghe được những lời này, Ấn Chung Thiêm chỉ thấy máu trong người anh nương theo chất cồn mà trào dâng lên. Sự căm phẫn mấy hôm nay đều như bộc phát ra hết, anh lao đến túm lấy cổ áo của Diệp Chính Thần, quát to: “Rốt cuộc anh muốn gì?!”
“Đừng kích động như vậy, ai cũng là đàn ông, anh không cần phải thô lỗ như thế.” Diệp Chính Thần nở nụ cười bình thản, tay hắn nhanh chóng đặt lên tay của Ấn Chung Thiêm, nhẹ nhành nắm lấy ngón tay cái của Ấn Chung Thiêm. Diệp Chính Thần chỉ hơi dùng lực bóp nhẹ một chút thì sự đau nhức từ ngón tay cái ngay lập tức lan truyền khắp toàn bộ cánh tay của Ấn Chung Thiêm, khiến Ấn Chung Thiêm không thể không buông tay.
Nhìn những ngọn đèn rực rỡ đang bao quanh người đàn ông trước mắt khiến cho Ấn Chung Thiêm có một cảm nhận sâu sắc về một loại thất bại. Giống như anh đang đứng trong một vùng trời tuyết dày đặc lại bị người khác chặn đầu lại dội cho một gáo nước lạnh.
Ấn Chung Thiêm tức giận nghiến răng: “Diệp Chính Thần, anh đừng nghĩ anh có quyền, có tiền, rồi muốn làm gì thì làm, chiếm đoạt vị hôn thê của người khác… Anh đừng quên, các anh vẫn còn có tòa án quân sự.”
Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng Ấn Chung Thiêm biết rất rõ ràng, lời nói này đối với Diệp Chính Thần căn bản không có tính uy hiếp. Thế giới này thật sự là như vậy, người đàn ông có quyền có thế muốn làm như thế nào cũng được, hắn có thể ngồi tít trên cao, có thể giẫm đạp lên lòng tự trọng của người khác. Vị hôn thê thì đã sao, cho dù là vợ của anh đi chăng nữa, một khi Diệp Chính Thần đã muốn có thì sẽ có cách khiến hắn có được một cách quang minh chính đại.
Quả nhiên, đối với lời uy hiếp của Ấn Chung Thiêm, Diệp Chính Thần ngoảnh mặt làm ngơ, hắn cúi đầu chỉnh sửa lại áo: “Nếu tôi nhớ không lầm, trên bàn tiệc thư kí Ấn từng nói: Đối với hiện tại, không có gì quan trọng hơn người phụ nữ bên cạnh anh. Tôi muốn hỏi anh một câu, nếu… Hiện tại anh không biết làm gì với bản thân mình thì sao?”
“Lời này của anh có ý gì?”
“Với tôi mà nói, so với tất cả mọi thứ, Bạc Băng là quan trọng nhất, cho dù mọi chuyện đã qua, nhưng hiện tại vẫn vậy. Chỉ cần cô ấy có thể trở lại bên tôi, tôi không quan tâm phải trả giá như thế nào.” Diệp Chính Thần dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Thư kí Ấn, anh là người thông minh, ý của tôi chắc anh hiểu được.”
“Anh đừng vọng tưởng, cô ấy sẽ không trở lại bên cạnh anh đâu.” Ấn Chung Thiêm hoàn toàn không quan tâm đến lời nói đầy tính ám chỉ của Diệp Chính Thần, nhỏ giọng nói: “Tôi không biết anh và cô ấy đã từng có với nhau những gì, nhưng cô ấy đã từng nói, anh hoàn toàn không xứng đáng để cô ấy yêu!”
“Tôi không phủ nhận, lúc trước tôi đã từng tổn thương cô ấy.” Giọng nói của Diệp Chính Thần vô cùng chân thành: “Lúc ở Nhật Bản, chúng tôi đã từng tìm hiểu nhau một thời gian, mấy tháng đó là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng hạnh phúc nhất trong đời tôi. Sau đó, lại vì một sự hiểu lầm, cô ấy mới rời xa tôi…”
Tuy rằng đối với việc này, Ấn Chung Thiêm đã sớm đoán biết được. Anh vẫn luôn biết trong lòng Bạc Băng đã có một người đàn ông khác, đến giờ vẫn chưa thể nào quên đi được. Nhưng những lời này từ miệng một người đàn ông như Diệp Chính Thần nói ra, với giọng điệu cô đơn như thế, Ấn Chung Thiêm thật sự vẫn có chút kinh ngạc: “Không cần biết các người đã trải qua những gì, tất cả đều đã trở thành quá khứ rồi. Hiện tại cô ấy là vị hôn thê của tôi.”
“Tôi hiểu, hiện nay hai người đã đính hôn, tôi chen ngang để giành lấy cô ấy là làm trái với đạo lý. Nhưng tôi yêu Bạc Băng, yêu thật lòng, mấy năm qua, tôi vẫn không thể nào từ bỏ tình yêu này…” Diệp Chính Thần thở dài: “Nói một cách thẳng thắn, nếu tôi muốn Bạc Băng trở lại bên cạnh tôi, có rất nhiều cách. Nhưng tôi không muốn cô ấy khó xử, lại càng không muốn trong lòng cô ấy mãi mãi tồn tại sự áy náy đối với anh… Cho nên tôi mới tìm anh, chỉ cần anh chấp nhận rời khỏi cô ấy, làm cho cô ấy có thể thanh thản trở về bên cạnh tôi, không cần biết anh đưa ra yêu cầu gì, tôi đều có thể đáp ứng cho anh.”
Ấn Chung Thiêm thừa nhận, có một khắc, anh thật sự nghĩ đến tiền đồ của mình. Sau đó, anh nhớ đến nhiều chuyện trước đây, lại nhớ đến hình ảnh người con gái anh thích ngồi dưới tàng cây Du già, nhớ đến ngày lễ tốt nghiệp của anh, cô ấy mồ hôi đầm đìa chạy đến chúc mừng anh, cũng nhớ đến ánh mắt tuyệt vọng của cô ấy khi ngồi dưới tàng cây Du già… Còn có dáng vẻ mặc áo cưới của cô ấy.
Có rất nhiều kỷ niệm của cô ấy và anh để anh nhớ lại. Mất đi cô ấy, những kỷ niệm đó sẽ mãi mãi trở thành một sự bi thương đến đau lòng.
Nhưng anh cũng nhớ đến chiếc đồng hồ cô không bao giờ tháo ra ấy, mặt trên móc khóa có khắc chữ “Thần” một cách tinh tế. Mặc dù cô ấy đã nhận lời lấy anh, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không chịu đổi chiếc đồng hồ khác, cho đến khi chiếc đồng hồ đó bị vỡ nát.
Đồng hồ vỡ nát đã đánh mất, nhưng chữ “Thần” kia có vỡ không? Anh vẫn không bao giờ có thể biết được.
Chỉ vài phút do dự ngắn ngủi, anh đã có quyết định.
Anh có thể chấp nhận mất mọi thứ để đổi lấy tiền đồ, duy nhất chỉ có tình cảm là không được.
“Tôi sẽ không rời khỏi cô ấy!”
Ấn Chung Thiêm cho rằng anh đã tỏ thái độ từ chối vô cùng kiên quyết, nhưng anh không biết là Diệp Chính Thần đã từng học qua tâm lý học. Nếu chỉ vài phút do dự ngắn ngủi, cũng đủ để thể hiện sự không kiên định của người nào đó.
Tình yêu kiên định chân chính là không hề tồn tại sự cân nhắc hay do dự dù chỉ một giây. Mà tình yêu đã không kiên định rồi thì chỉ cần đẩy nhẹ là nó cũng có thể sụp đổ…
Diệp Chính Thần nhíu mày, hắn đang tự hỏi chính mình có nên chừa chút đường sống cho người khác hay không, chừa lại chút tôn nghiêm chẳng hạn. Nhưng ngược lại, Ấn Chung Thiêm lại đánh đòn phủ đầu trước: “Tham mưu Diệp, tôi không cần biết hai người đã từng có với nhau những gì, nhưng xin anh nhớ kỹ, Bạc Băng là vợ chưa cưới của tôi. Từ nay về sau, người đàn ông đồng sàn cộng chẩm(1) với cô ấy là tôi, chỉ có thể là tôi!”
(1) Đồng sàn cộng chẩm: Ngủ cùng giường, nằm cùng một chiếc gối.
Diệp Chính Thần không phải là dạng người dễ bị kích động, đa số trong những tình huống như thế này, hắn đều có thể khống chế được cảm xúc của chính mình. Nhưng hiện tại, hắn thật sự bị bốn chữ “đồng sàn cộng chẩm” chọc giận.
Cho nên, lúc Ấn Chung Thiêm xoay người chuẩn bị rời đi, Diệp Chính Thần nở nụ cười bí ẩn: “Thư kí Ấn có nhớ lần trước chúng ta ăn cơm không, Bạc Băng nhờ tôi truyền cho anh một chút kinh nghiệm… Có thể khiến cho cô ấy nhận được lợi ích.”
Ấn Chung Thiêm không hiểu rõ hàm ý trong câu nói của Diệp Chính Thần cho nên anh cố gắng nhớ lại một chút, mơ hồ nhớ lại tình cảnh lúc đó, cũng nhớ rõ biểu hiện cứng nhắc của Diệp Chính Thần. Dường như lúc ấy hàm răng cố gắng phát ra bốn chữ: Đạo lí làm người.
Ấn Chung Thiêm dừng lại, chờ đáp án, nhưng anh không bao ngờ nghĩ đến câu trả lời của Diệp Chính Thần lại vô cùng mờ ám: “Thực ra, có một số kinh nghiệm không thể truyền thụ được… Đa số phụ nữ đều rất cảm