Người ta đã từ chối tình cảm của cậu rồi, cậu còn luyến tiếc không chịu buông tay làm gì?
Nguyễn Hoành giao cho An Tín đến tổng bộ nộp báo cáo, trên danh nghĩa thì là quá trình bắt buộc của xin dự toán. An Tín giờ thân là trợ lý, không thể để sếp đích thân chạy đi được, đành thay mặt anh đến tầng đỉnh Dực Thần.
Cô đặt bản báo cáo trước mặt Miss Dương, An Tín nói rõ đây là văn kiện gấp. Miss Dương chỉ chỉ về phía cánh cửa lớn đóng chặt: “Nếu gấp thì cô tự vào đi, Dụ tổng đang ở trong đó đó”.
An Tín nhìn chồng báo cáo của các bộ phận đã chất thành đống, cam chịu quay người dợm bước về phía thang máy, không định tiến lên thêm nữa. Nhưng Miss Dương lại kéo tay áo cô, cười nói: “Khó khăn lắm mới đến một chuyến, cô vào thử xem sao, không thử sao biết Dụ Tổng không ưu tiên cô trước?”
Nghe nói thư ký trưởng chính là đồng hồ nắng mưa của tầng cao nhất, giờ chị ta tươi cười thế này, liệu có phải tâm trạng Dụ Hằng hôm nay cũng rất tốt, có thể làm phiền miễn phí chăng?
Bán tín bán nghi gõ cửa, bên trong vong ra giọng nói lạnh nhạt: “Mời vào”.
An Tín cúi đầu nhìn lại áo ghi-lê và quần dài trên người, sau khi chắc chắn phong cách học sinh không có gì sai sót, đẩy cửa ra, mùi hương dìu dịu phải tới, trong không khí còn có mùi nắng. Cô che mắt, nhìn rõ Dụ Hằng từ đám giấy tờ ngẩng đầu lên, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Có điều rất nhanh liền trấn tĩnh trở lại.
An Tín bước lên trước, cúi chào, nói: “Dụ tổng, đây là báo cáo dự toán của Tam Khai, hy vọng anh có thể ưu tiên, rót kinh phí cho trước”.
Dụ Hằng đón tập bảng biểu giở ra xem, đọc rất chậm, chắc hẳn cũng xem rất cẩn thận. Anh gấp trang giấy lại, nhìn thẳng vào cô, đôi mắt đen sâu thăm thẳm. “Cô phải biết loại dự toán thế này chưa từng có trong lịch sử của Dực Thần, cô dựa vào cái gì mà cho rằng, tổng bộ sẽ bỏ ra cả một công ty con để đầu tư vào dự án họp tác đầu tư lần này của Tam Khai?”
An Tín từ đầu đến giờ vẫn cụp mắt cung kính, chờ đợi chỉ thị cao nhất. Nghe Dụ Hằng nói xong, cô lại đưa lên báo cáo điều tra đã chuẩn bị sẵn, thong thả đáp: “Đông Tinh là công ty điện tử lớn nhất Hàn Quốc, mức độ phổ biến sản phẩm ở nước ta cao nhất đạt 37%, nếu chúng ta có được quan hệ hợp tác với họ, tiền đồ phát triển của Tam Khai nhất định rất khả quan”.
Dụ Hằng là người thông minh, thoáng cái đã nhìn ra vấn đề: “Cô có thể giành được quyền đại lý của Đông Tinh?”
An Tín đưa mắt lên, nhìn thẳng vào anh: “Có thể”.
Anh hơi trầm ngâm: “Dựa vào ấn tượng tốt của tổng giám đốc Mẫn về cô sao?”
Cô đứng thẳng người dậy: “Không, chúng tôi có khả năng làm được tốt nhất”.
Dụ Hằng cầm bút ký lên, một tay đè góc toái tờ giấy, lại lần lữa mãi không động đậy. An Tín đoán anh đang nghĩ gì, bèn nói: “Mẹ tôi là con gái lớn của chủ tịch tiền nhiệm tập đoàn Đông Tinh, có 10% cổ phần, cộng thêm mối quan hệ này, tôi tin khả năng giành thắng lợi của Tam Khai sẽ càng lớn”.
Cô nhận ra mình nghĩ sai rồi, bởi Dụ Hằng không hề ngạc nhiên trước quan hệ thân thuộc mà cô nói ra, mà vẫn bất động chăm chăm nhìn chỗ ký tên, như thể gặp phải vấn đề vô cùng hóc búa. Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn cô, sắc mặt có phần xanh xao. “Em biết không, lần trước cũng là ở đây, anh đã ký tên mình vào, điều em đến Tam Khai; nếu lần này anh lại ký vào, liệu em có chạy xa hơn nữa không?”
An Tín mím chặt môi, hơi cụp mắt xuống, An Tín đứng đó không tỏ ý kiến gì.
Dụ Hằng như choàng tỉnh lại, xoẹt xoẹt ký tên mình; ngón tay thon dài nắm chặt cây bút khiến An Tín nhìn rõ sắc xanh lộ ra trên đốt ngón tay, gồ lên ngoài tay áo gọn gàng sạch sẽ, như đem hết dũng khí ra.
“Em đi đi”. Anh đứng dậy, trả lại tập giấy tờ, cà vạt ngoài áo sơ mi chạm vào mu bàn tay theo cử động của anh. An Tín nhớ ra một chuyện, quyết tâm làm cho xong. Cô lôi bao nhung trong túi ra, cầm viền túi nhung, cẩn thận bỏ chiếc Toshiba Cosmic Shiner ra, nhìn vào mắt anh ta nói: “Không có bất cứ trầy xước nào, anh có thể kiểm tra”.
“Thì sao chứ?” Thần thái anh đột ngột trở nên lạnh nhạt.
Thầm tự động viên mình, bình tĩnh nói: “Đồ về với chủ. Xin Du tổng cùng trả lai điện thoại cho tôi”.
“Không mang”. Dụ Hằng nhét tay vào túi quần comple, dáng người cao thẳng nhìn cô, thứ áp lực vô hình lại ngùn ngụt đất trời ấy vây quanh, sắp nhấn chìm cô. Cô vội vàng nhận lại tập báo cáo, ôm trước ngực đề ngăn lại sức xuyên thấu của anh mắt lạnh lùng ấy, khè cúi chào, rồi quay người rời khỏi văn phòng.
Lúc cửa gần khép lại, cô nghe tiếng anh gọi: “An Tín”.
Cô không quay đầu lại, lặng lẽ rời đi.
Sáu giờ tối Tiểu Thiện đến nhà họ An, lễ phép lịch sự chào hỏi ông An, bà An, kéo An Tín đi chơi. “Hôm nay khai mạc Tết ẩm thực, quảng trường Thế Kỷ còn có biểu diễn pháo hoa, chúng ta đi xem đi”.
Hai người tuổi tác sàn sàn, sở thích khẩu vị cùng tương tự nhau. Tay cầm nào kẹo bông, nào thịt xiên, mà vẫn một lòng chạy khắp các tiệm, tìm tòi nhừng món đồ chơi mới lạ đẹp đẽ. Dạo hết cả phố ẩm thực, An Tín ngẩng đầu nhìn, bên kia cầu ánh đèn nê-ông bảy sắc sáng xa xa, vẳng tiếng nhạc cụ tơ trúc (1) réo rắt.
(1)Tơ: chỉ những nhạc cụ gảy thành tiếng như: đàn cầm, đàn sắt; trúc: chỉ những nhạc cụ thổi thành tiếng như: tiêu, sáo.
Cô dừng chân bên lan can chắn, bỗng nhớ ra hôm nay là hạn cuối cùng di dời khu phố cổ, từ ngày mai, nơi chứa đựng biết bao niềm vui và kỷ ức tuổi thơ của cô sẽ không còn nừa.
Tiểu Thiện kéo tay áo cô, nói: “Hôm nay chị lại cãi nhau với anh em nữa à”.
An Tín lơ đãng: “Không”.
Thế mà anh ấy hôm nay mặt sưng mày sỉa đuổi em đi, ai gọi điện cùng không nghe, đến cả liệu trình hẹn trước của Helen cùng hủy luôn. Phải rồi, chị gặp Helen rồi đúng không, cái người chửa dị ứng cho anh em ấy, dạo trước, anh ấy vì muốn được tiến sĩ Smith khám bệnh cho mà cất công theo Helen sang Đức một chuyến đấy”.
An Tín hoàn hồn lại nghĩ ngợi, ra là chuyên đó. ừm”.
“Ừm cái gì mà ừm, chị đừng cứ nhìn mãi bên đó thế chứ! Từ đó trở đi anh em bắt đầu liệu trình mới, thuốc men, tâm lý cùng kết hợp, xem chừng quyết tâm khắc phục chứng dị ứng ấy rồi. Helen nhân cơ hội này cứ bám riết lấy anh em, có lúc còn kiếm cớ đuổi em đi cơ. Có điều em phải nói cho chị biết, bệnh của anh em trong thời gian điều trị đúng là không thể gặp chị, nếu không sẽ để lại di chứng về sau, liệu trình trước đó cùng xem như đổ sông đổ bể”.
An Tín im lặng nghe hết tất cả, đột nhiên quay sang hỏi: “Tiểu Thiện, thường ngày em ở cạnh chị chưa bao giờ nói chuyên khác, hôm nay sao lại thế này, sao cứ nôn nóng như muốn giải thích gì vậy?”
Tiểu Thiện vuốt váy xuống, mỉm cười: “Bởi ca ca ngốc quá, anh ấy tưởng ràng không nói gì, tạm thời rời xa chị để tốt cho chị, nhưng anh ấy không ngờ lại đẩy chị càng lúc càng xa”.
An Tín cùng cười cười, không đáp, tiếp tục đưa mắt nhìn nơi đèn hoa rực rờ, tưởng tượng cảnh xuân ấm vườn lê (2) trên sân khấu kịch phố cổ.
(2)Chương trình nhạc kịch chào năm mới.
Nhừng vướng mắc tình cảm giừa cô với Dụ Hằng, chi một câu “cách lỵ” hoặc “rời xa” là có thể nói rỏ sao? Nếu chia tay tốt cho cả hai người, cô bằng lòng chia cách.
Tiểu Thiện như biết được chuyên cô và anh đã thành đôi người xa lạ, chỉ còn lại quan hệ cấp trên cấp dưới thuần túy, kết quả này chẳng phải là điều anh mong muốn sao? Hai năm thầm yêu, đêm đêm dựa vào mường tượng sống qua ngày, đến gần anh là hạnh phúc ngất ngây, đỏ mắt chờ mong anh quay lại nhận ra cô, lấy hết dùng khí tỏ tình, mắt đẫm lệ chạy theo xe, đuổi tới cửa khu nhà anh để bị mất mặt... Tất cả nhừng điều kẻ ngốc có thể làm cô đều đã làm rồi, trên chặng đường yêu đương chông gai cô đã dần đánh mất bản thân, buông mình thành hạt bụi nhỏ bé nhất, giờ cô khô khan, không còn hứng thú, anh lại tỏ ra lo lắng, đến Tiểu Thiện cùng nhìn ra sự hoảng loạn của anh?
Không phải vậy chứ.
Trải qua bao nhiêu đời bạn gái, cô cảm thấy mình chỉ là một trong số đó, sẽ chẳng tươi mới mãi trong suốt cuộc đời anh đâu.
Đã nỗ lực thì không hối hận. Đó là đáp án An Tín nói với Tiêu Thiện. Tiểu Thiện ngẫn ra, nói: An Tin chị nói thật sao? Thật sự từ bỏ anh em sao? Vậy thì toi rồi, quanh anh ấy có biết bao phụ nừ theo đuổi, chị lại không có động tĩnh gì, liệu anh ấy có bị lôi kéo đi mất không?”
An Tín không đáp, chỉ chỉ về nơi có tiếng nhạc réo rắt: “Đi chơi không? Tối nay là buổi công diễn cuối cùng rồi”.
Tiểu Thiện vuốt vuốt mái tóc bị gió thổi tung, cười xinh tươi: “Không, em gọi anh đến đón em”. Cô rút điện thoại ra, nhìn An Tín, lại ngập ngừng nói: “An Tử, An Tử, chị giúp em việc này được không, giúp em hẹn Nguyễn Hoành ra đây, cứ nói là em uống say, một mình chị đờ không nổi”.
An Tín vô cùng ngạc nhiên: “Sao lại đổi sang giám đốc Nguyễn rồi? Lẻ nào em định “xơ múi” gì người ta?”
“Chị nói đúng rồi”. Tiểu Thiện cười đầy ẩn ý, “Anh ấy là mối tình đầu của em, từng bị bố em đuổi đi, em giờ muốn đòi anh ấy về”.
An Tín làm như đã hẹn, nghe theo yêu cầu của Tiểu Thiện, quay người đi gọi điện, bước về phía phổ cổ. Nhừng kỷ ức thơ ấu từ xa xưa ùa về, khiến cô cảm thấy thân thương bội phần. Ở đây, cô đã nắm tay một cậu bạn tên “Đông Tử”, đưa cậu qua cả con đường dài ngày hạ, chen vào cửa hàng nhỏ ăn kem; lớn thêm một chút, cô cùng mẹ dạo chợ đêm, nhìn nhừng chủ hàng dọc hai bên đường Tinh Tinh với gương mặt rạng rờ nhất, còn thi thoảng hồi hộp nhớ đến Dụ Hằng, ẩn giấu trái tim thiếu nữ đã nghiêng ngả.
Giờ phố cổ dỡ đi rồi, ký ức của cô cũng phải lưu vào lịch sử.
Quán takoyakit (3) đầu đường vẫn vậy, chú chủ quán cũng vẫn dáng vẻ cũ, thấy cô là gọi: “An Tử, hôm nay đi một mình à? Ăn bánh không?”
(3)Bánh nhân bạch tuộc, món ăn Nhật.
Cô cười gật đầu. Trên cây to trước quán treo một chiếc đèn lồng giấy dán, khẽ đung đưa giữa trời đêm, cảm giác không khác hai năm trước là bao. Lúc ấy cô đang dạo bước, trong tim luôn giấu một ước vọng nhỏ bé, hy vọng cô quay đầu lại là trông thấy Dụ Hằng, đứng dưới ánh đèn mờ ảo nhìn cô cười.
“An Tín”, đúng là có tiếng ai đang gọi cô.
Cô quay đầu lại, trợn tròn mắt.
Sắc đêm dịu dàng, Dụ Hằng đứng trong ánh đèn thấm đẫm, lặng lẽ nhìn cô. Quần áo chỉnh tề, ngoại hình tuấn tú, đứng trước cửa tiệm nhỏ lập tức làm nên phong cảnh. Ông chủ cười hỏi: “Ngài chắc không phải người ở “Tinh Tinh” này đúng không, lần đầu tới phố chúng tôi, có muốn nếm thử xíu mại gia truyền nhà tôi không?”
“Không, cảm ơn”.
Ông chủ tò mò quan sát hai người đứng chơ vơ, hỏi: “Nha đầu, anh chàng đẹp trai đằng kia là bạn trai cháu à?”
An Tín nhanh chóng trả tiền, khẽ nói: “Chú đừng nói liều, anh ấy là sếp tổng của bọn cháu, nào phải bạn trai gì đâu”.
Quay người cầm xiên bánh đến trước mặt Dụ Hằng, cắn môt miếng vừa nhai vừa hỏi: “sếp sao lai tới đây?”
Anh cúi đầu nhìn cô, không đáp.
Cô đoán: “Giờ không phải giờ làm việc, em có thể gọi anh là sếp không?”
“Gọi anh là Dụ Hằng”.
Ai mà dám. Riêng việc đoán xem anh ấy đang nghĩ gì cũng mệt muốn chết rồi, còn đâu sức lực mà nịnh nọt tiếp cận anh nữa.
An Tín nhìn điệu bộ lạnh lùng không nói, sau cùng niềm nở hỏi: “Anh có việc gì không? Không có gì thì em đi trước đây”.
“An Tín!” anh gọi tên cô, “Hồi đầu tháng em định mời anh ăn cơm, anh vẫn luôn