trái, người đằng sau đã mất tăm mất tích. An Tín lại hỏi: “Giờ thì sao?” Cái đầu say khướt lại một lần nữa trồi lên từ ghế sau, he hé mắt: “Phải”. Xe quặt sang phải, Nguyễn Chính Nam kêu oai oái, lại bị bật ra đuôi xe.
An Tín hỏi tổng cộng sáu lần rẽ, câu trả lời nhận được được đều là “Trái phải trái, trái phải trái”, thành chữ S, cô tức tối xoay người lại đập đấp lưng ghế: “Nguyễn Chính Nam, cậu giở trò chơi tôi hả?”
Người bị gọi tên miệng cười chúm chím hoa đào: “Tôi buồn nôn”. An Tín vội vã dừng xe mở cửa, để cậu ta thò đầu ra ngoài nôn sạch sẽ. Đợi cô liếc trái ngó phải cằm vòi nước ngoài vườn hoa của một nhà lên xối rửa chỗ bẩn, cậu ta lại nằm bò ra với lấy nước, súc miệng ùng ục.
“Bẩn quá đi mất”. An Tín lấy khăn giấy giúp cậu lau miệng.
Nguyễn Chính Nam cười ngô nghê: “Giống c...?”
An Tín ấn đầu cậu ta vào trong, chui vào xe lái đi. Không ngờ người đằng sau vẫn chưa chịu yên phận, cười khùng khục: “Trong truyền thuyết, đại tiện và tiểu tiện là anh em thân thiết, một hôm đại tiện băng qua đường bị xe cán chết, tiểu tiện liền nói: tôi nhớ đại tiện quá đi mất ...”
An Tín không hề cười, theo từng hàng từng hàng đèn đường vụt qua trước mắt, gương mặt cô đón lấy luồng ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, trán nhăn tít trong gương chiếu hậu – cô biết Nguyễn Chính Nam đang pha trò làm cô vui, nhưng cô không thể bỏ qua những gì nhìn thấy hôm nay.
“Loại đàn ông đó cô không yêu nổi đâu”.
Tiếng nói chợt vang lên sau lưng làm cô giật thót mình, suýt thì lạc tay lái.
“Kẻ ngốc cũng nhìn ra là cô yêu anh ta, anh ta lại không phản ứng gì, thế nên đừng có mù quáng thêm nữa”.
An Tín bán tín bán nghi quay đầu lại, thì thấy Nguyễn Chính Nam nằm nghiêng trên ghế sau, lấy vạt áo phủ lên mắt.
“Cô thực xuất sắc hơn rất nhiều người, đợi đến lúc người ta nhận ra giá trị của cô, có hối hận cũng không kịp”.
Trong im lìm, câu nói yếu ớt cuối cùng khiến An Tín nhoẻn miệng cười: “Câu này bố tôi cũng hay nói lắm”. Xe tới nơi.
Nguyễn Hoành từ chung cư bước ra đón Nguyễn Chính Nam, trước tiên nhìn một lượt trang phục của cô, rồi đỡ lấy cậu em trai, nụ cười không giấu nổi vẻ sửng sốt: “Cô An hóa ra là thế này, trông dễ thương hơn nhiều đấy. Cám ơn cô đã đưa Chính Nam về”.
Bởi vì hôm nay ăn mặc kiểu bình thường mà!
An Tín nhìn người đàn ông vận đồ thể thao thoải mái trước mặt, đóng cửa xe cười cười, trao lại chìa khóa. Nguyễn Chính Nam phủ phục trên vai Nguyễn Hoành khẽ ngọ ngoạy, đột nhiên giáng một cú tát lên má ông anh: “Anh, không được nghe cô ấy”. Về phần Nguyễn Hoành, anh ta còn trắng trợn hơn, một thụi đánh ngất cậu em, lôi vào trong: “Ngủ ngon nhé, cô An”.
An Tín sực tỉnh, giơ tay nện lên nóc xe: “Thảo nào mà hôm trước gặp mặt anh ta tỏ ra điềm tĩnh thế, hóa ra là trong nhà có một cậu em thế này!”
Trở về căn hộ nhà mẹ ở đường Tinh Tinh thì đã là mười một giờ đêm, trong nhà tối om, chỉ có ánh trăng lờ mờ phản chiếu trên mảnh sân khấu kiểu Hàn Quốc. An Tín lấy chìa khóa mở cửa, rón ra rón rén bước về phía phòng ngủ. Đột nhiên trước mắt sáng lòa, mẹ lăm lăm gậy trong tay đứng trước cửa phòng. Vẻ mặt lạnh lùng, bộ đồ ngủ vẫn đang bay phất phơ.
“Mẹ, mẹ, con mang ảnh có chữ ký về rồi này!” An Tín vội vàng lôi tờ áp phích của Nguyễn Chính Nam ra, giơ lên trán.
“Con uống rượu đúng không?”, mẹ nhìn cô không chớp, hét tướng, “Đã nói là không được uống rượu! Uống say rồi bị kẻ xấu bắt nạt thì phải làm sao? Con không chịu nghe lời đúng không?”, vừa nói, vừa giơ gậy đuổi theo.
An Tín chạy vòng quanh sofa: “Mẹ! Mẹ! Con biết mẹ quản nghiêm rồi, lần sau con không dám nữa!”
Cây gậy cứ thế phang bình bịch không thôi: “Đã uống rượu thì chớ, lại còn ướt như lột chuột nữa!”
An Tín nhảy tới cửa phòng ngủ của mình, nói: “Mẹ, là chuột lột!” Tiếng Trung nói vẫn chưa chuẩn, toàn phải để cô chỉnh lại, làm cô cũng suýt thành đứa dốt văn, nếu không thì lúc tối gặp Dụ đại nhân, sao cô không thốt ra được câu nào? Cứ trơ mắt nhìn người ta ôm eo người đẹp đi mất, bỏ lại cô mượn rượu giải sầu.
Nhưng càng uống cô lại càng sầu, mẹ thì chả thèm quan tâm đến tâm trạng văn nhân thương xuân tiếc thu(12) chứa chan trong lòng cô, chỉ chăm chăm túm lấy tóc cô, lôi cô ra khỏi phòng, nhằm mông mà tặng cho vài gậy.
(12) Tâm trạng buồn bã do cảnh vật, mùa vụ thay đổi
An Tín ôm mông nhảy khắp phòng: “Ui da ui da, mẹ ơi là mẹ, mẹ không thể quan tâm đến tâm trạng con một chút hay sao? Ít nhất thì con cũng vừa phải nếm trải chút đau thương mà!”. Đang nói thì ông An xông ra cứu trợ, cô mới đóng được cửa phòng lại.
Mẹ không vào được, tạm thời thoát nạn. Ngoài cửa, tiếng bố ngáp vọng vào: “Bà xã, con Tín mà uống say thì người gặp họa là cậu trai kia mới đúng? Nó lợi hại thế, sao mà để bị thiệt được?”
An Tín dẩu môi: “Tửu lượng của con chẳng phải được bố huấn luyện mà ra sao? Khi ấy có đứa nhỏ tên Đông Tử, cứ nhìn thấy mặt con đỏ bừng là sợ chạy mất dép...”
An Tín tắm rửa xong xuôi, thực sự không còn lòng dạ nào hoàn thành bức vẽ Dụ Hằng nữa, nằm lăn ra giường cho giải rượu. Tranh vẽ “Người đẹp” mở toang bày ra trước mắt, Dụ Hằng trong sổ vẽ lặng im cùng cô, trong tâm trí cô toàn là hình ảnh trông thấy hồi sớm: Dụ Hằng ôm eo người đẹp rời đi, Dụ Hằng cẩn thận dẹp đường cho người đẹp, Dụ Hằng nghiêng đầu nhẹ nhàng hỏi han...
Lại thêm vụ Trương Mỹ Nhã khoác tay anh hôm tuyên truyền, những hình ảnh như thế cô đã nhìn đủ lắm rồi, lần nào cô cũng đứng sau lưng người ta, nhìn anh từ từ hạ màn vở kịch lộng lẫy, duy chỉ không có chốn dung thân cho cô.
Rốt cuộc là từ khi nào cô đã chìm đắm trong thứ tình cảm này, người khác đều thốt lên kinh ngạc rằng tiểu nha đầu như cô mà cũng đầy bầu tâm sự?
Trên thực tế, chỉ cần là chuyện liên quan đến Dụ Hằng, cô đều không bao giờ quên.
Hai năm trước cô một thân một mình sang Hàn Quốc học, không hiểu vì sao, cô không hề có cảm giác thân thuộc với đất nước của mẹ, những lúc rảnh rỗi thích lật giở tập san tạp chí điện tử và báo khoa học kỹ thuật mạng, coi đó là thú vui ngoài giờ học. Cô biết thi đấu thể thao điện tử của Hàn Quốc cực kỳ lợi hại, luôn hy vọng Trung Quốc có thể vượt qua họ, đúng lúc ấy, “Dực Thần” của Dụ Hằng lọt vào tầm ngắm của cô. Công ty Dực Thần để quảng bá cho “Thiên Ngoại Phong Thần” mới khai thác, khích lệ game thủ mở tài khoản, và cam kết trao giải thưởng lớn. Trong đánh giá so sánh tổng hợp trên mạng năm ấy, game PhongThần này đúng là đã đánh bại game “Đột kích” đang hot nhất bấy giờ của Hàn Quốc, chiếm lĩnh thành công ngôi vị công nghiệp điện tử mới nổi số một Châu Á. Cô rất vui đăng ký tham gia thi đấu, dưới sựgiúp đỡ của sư phụ King, cuối cùng cũng đánh bại Boss, trong lúc tâm huyết dâng trào bèn vẽ tấm poster tuyên truyền chiến lược tấn công cuối cùng gửi cho Dực Thần, không ngờ lại nhận được sự tán thành của Dực Thần.
Họ mời cô tốt nghiệp xong thì đến Dực Thần làm việc, vừa hay bệnh nhớ nhà của cô ngày càng nặng, nhanh chóng đồng ý. Sếp tổng của Dực Thần – Dụ Hằng là tấm gương chiêu hiền tài điển hình, gửi đếnmột bức điện chào mừng chính thức, lần đầu tiên khiến cô nhớ tên anh. Tiếp sau này việc tìm kiếm thông tin về anh thành lẽ đương nhiên, nhất là khinhìn thấy ảnh bán thân của Dụ Hằng công bố trên mạng, rất đáng thất vọng là mặt cô lại đỏ bừng.
Tiểu nha đầu trong lúc bệnh nhớ nhà nghiêm trọng chưa được chữa khỏi, lại mắc thêm bệnh yêu đơn phương. Về nước rồi, triệu chứng đó lại càng trầm trọng thêm.
Hơn nghìn ngày đêm trằn trọc, không ai có thể cứu được cô. Cô chìm đắm trong suy nghĩ miên man, suy tính thiệt hơn. Gần như tất cả những việc mà các cô nàng ngốc nghếch làm cô đều làm qua: nghe ngóng sởthích của anh, để ý trang phục của anh, đến cả những tờ báo, tạp chí anh quẳng đi không ngó ngàng, cô cũng đều sung sướng thu gom lại... Lúc nghiêm trọng nhất, cô còn vì trả lại cái ô anh đánh rơi mà dầm mưa chạy đuổi theo cả cây số...
Bố nói với cô: “Nha đầu ngốc, sao con lại ngốc như thế chứ? Lẽ nào con là con chim non mới nở, trông thấy cậu ta đầu tiên nhận luôn là mẹ rồi?”
Cô gái ngốc An Tín níu chặt tấm áo khoác ướt đầm, mắt hoe đỏ không nói một lời, còn chiếc ô màu xanh đậm kia, được cô ôm trong lòng không ướt tí nào.
Chứng kiến cô ngốc như thế ngoài bố ra, có lẽ không ai tin được cô lại có thể lún vào sâu đến thế. Bố cũng đã từng nói: “An Tín à, con như thế là mù quáng đấy có biết không? Nếu có một ngày con phát hiện ra Dụ Hằng yêu người khác, thì con định đau lòng mà chết sao?”
Cô nói với ông rằng: “Trừ phi chính mắt con trông thấy anh ấy có bạn gái rồi, nếu không con không kìm được...”
Đúng thế, không kìm được nhìn anh, không kìm được thích anh. Bố lắc đầu, từ đó không khuyên cô nữa. Cô cũng cứ thế tự cổ vũ mình, chờ đợi cái ngày cô có thể tỏ tình tới, mà chưa từng tính đến hậu quả.
Ba hôm trước bị Trương Mỹ Nhã phá hoại, không thể nói với anh, chẳng phải vẫn còn hôm nay đó sao?
An Tín từ hồi ức tỉnh lại.
Bày ra bên tay vẫn là phác họa của Dụ Hằng, khẽ loạt soạt trong gió đêm, còn cả điện thoại cừu vui vẻ im lìm. Cơn say đã bốc lên từ lâu, trở qua trở lại không ngủ nổi, cô quả quyết dồn cả về phía gan, nhân có hơi rượu rút điện thoại ra, tìm lại số của Dụ tổng gọi ba ngày trước, bấm gọi luôn: “A lô, là Dụ Hằng đúng không?”
Gọi thẳng luôn tên, không đếm xỉa gì nữa!
Bên kia có vẻ ồn ào, một giọng trầm tĩnh đáp: “Cô An tìm tôi?”
Là tiếng của Boss, hình như đang họp thường kỳ, mặc kệ! Cô đầu mê óc lú hỏi thẳng luôn: “Anh có thích tôi không?”
Bên kia đầu tiên im ắng, một phút sau mới nghe Dụ Hằng nói một câu: “Mọi người đợi chút, tôi nhận cuộc điện thoại”. An Tín thở phù phù, nghe tiếng Boss đại nhân mở cửa rồi đóng lại, mới đáp: “Được rồi, chỗ này là phòng chờ, cô có thể nói được rồi”.
“Anh có thích tôi không?” An Tín lấy hết dũng khí, hét tướng, “Mỗi lần thấy anh ở cùng người đẹp, trong lòng tôi rất buồn!”
Boss Dụ Hằng không đáp lại.
“Tôi thích anh như thế, anh thích tôi một chút thì chết hay sao?”, cô bắt đầu lăn trên giường, nhưng không sao ngăn được nước mắt đầm đìa.
“An Tín, cô uống rượu đúng không?” giọng Dụ Hằng có phần lắng xuống.
“Sao anh biết?”
“Thường ngày cô hễ nhìn thấy tôi là căng thẳng, nói không quá ba câu”.
An Tín khóc òa: “Đó là vì anh toàn nghiêm mặt với tôi, rất là đáng sợ, cứ như tôi làm sai chuyện gì ấy”.
Dụ Hằng ở đầu dây bên kia thở dài: “Đừng khóc nữa, nghỉ sớm đi”.
An Tín nằm ngửa trên giường, chúi đầu xuống, nước mắt lã chã rơi: “Bọn họ đều nói anh lạnh lùng cao quý, bảo tôi đừng có với cao, tôi nghĩ cũng phải, bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ cách xa anh một chút...”
Cuộc nói chuyện đột nhiên xuất hiện một khoảng lặng ngắn ngủi. Cô âm thầm rơi lệ, nấc không thành tiếng, anh ở nơi cô không trông thấy cũng vô cùng lịch sự, không ngắt cú điện thoại khó hiểu ấy.
Rất lâu sau, anh mới nói: “Ngủ sớm đi, nhớ uống một ly sữa trước khi ngủ”.
Nghe thấy giọng nói vừa nhẹ vừa dịu dàng của anh, nước mắt An Tín chảy như sông như suối, cô liều mạng giữ chặt cổ họng, cố gắng không để phát ra tiếng nức nở, hỏi: “Dụ - Dụ Hằng – Anh thật sự - thật sự - không thể thích – thích tôi – sao?”