i chính thức gặp mặt, vậy mà câu nói đầu tiên của Vũ Đạo nghe thật lạnh nhạt.
Tôi bình tĩnh hỏi: "Còn gì nữa không ?" Sau chuyện xảy ra ở bệnh viện, tôi vẫn luôn mong chờ lời giải thích của anh.
"Lúc mẹ anh bị ung thư thời kỳ cuối, ngày nào mẹ cũng nghĩ cả đời này không còn cơ hội gặp lại em Tiểu Linh, nên mẹ luôn thúc giục anh và Võ Đại đi xem mắt, mong muốn nhân lúc còn sống có thể nhìn thấy bọn anh lấy vợ. Đúng lúc đó thì gặp được em, Võ Đại cho rằng em là cô gái lạc quan nhất, mạnh mẽ nhất mà anh ấy từng gặp. Vì vậy, Võ Đại đi gặp ba mẹ em nhờ họ giúp, chuyện sau đó em đều biết hết rồi." Nói xong, Vũ Đạo lấy ra một tấm ảnh. Tôi liếc nhìn sang, "Đây không phải là ảnh chụp Trương Văn mặc đồ con gái hồi còn nhỏ sao ?" Vũ Đạo lại lấy ra một ... tấm ảnh khác, đặt bên cạnh tấm ảnh đầu tiên, tôi nhìn mà không sao phân biệt được.
"Đây là ảnh chụp của em gái anh. Ngoại trừ tuổi tác, em ấy với Trương Văn thật giống như anh em sinh đôi. Đó cũng là lý do vì sao anh và Võ Đại thường đánh Trương Văn, hình dáng của nó thường làm bọn anh nhớ đến em ấy, nhưng nó lại không phải là em ấy !"
"Còn gì nữa ?" Tôi nhìn Vũ Đạo, sốt ruột chờ câu trả lời của anh. Vũ Đạo im lặng, cuối cùng tôi chờ không nổi, liền đập bàn đứng lên, "Anh chỉ nói được ... những lời này thôi sao ? Anh đúng là tên khốn mà !" Tôi nổi điên với anh. Những thứ tôi đợi bao lâu nay không phải những điều này, thật sự không phải !
Vũ Đạo đột ngột ôm tôi vào lòng, anh vuốt ve gương mặt tôi, lúc ánh mắt anh chạm phải cái đầu trọc của tôi, sâu trong đáy mắt là nỗi đau khiến tim anh rỉ máu, anh khẽ nói : "Tóc em sẽ mau dài lại thôi, đừng lo." Anh cầm tay phải của tôi, cắn thật mạnh vào ngón trỏ, nói một cách nghiêm túc : "Đây là giao ước của chúng ta ! Sau khi em tốt nghiệp, anh sẽ đến đón em !" Sau đó, anh dứt khoát xoay người rời đi.
Một lúc lâu sau, tôi ngã ngồi xuống, dường như tất cả chỉ là một giấc mộng, không có chút dấu vết gì, chỉ có cái ngón trỏ của tôi đang đau đớn và một dòng máu nhỏ đang chậm rãi chảy ra ...
Ngày hôm đó, tôi gội đầu vài lần, tuy rằng nó chẳng còn sợi tóc nào cả. Không biết vì sao, tôi không khóc được, tôi đem đôi giày trước đây anh tặng tôi ném thẳng vào cái hồ mới xây. Tôi tuyên bố những tháng năm đại học đau khổ của tôi đã kết thúc vào ngày hôm nay. Tôi không giữ lại bất cứ thứ gì có liên quan đến Vũ Đạo, ngoại trừ những ký ức không có cách nào xóa đi được ...
*
Từ lúc Vũ Đạo rời đi, tin đồn cũng dần dần lắng xuống, rồi nguội lạnh hẳn. Lúc đón sinh viên mới nhập học, Tiểu Dư cố gắng giành nhiệm vụ đón người mới cho tôi, bảo là trông thấy mấy em trai tuấn tú sẽ làm tôi vui vẻ hơn, nhưng tôi chỉ muốn đi tìm những đứa có cầm theo chậu rửa mặt, cũng mong muốn tìm được sinh viên mới có thể phá vỡ kỷ lục mang chậu rửa mặt của tôi. Ngày đầu tiên đi đón người mới, tôi mặc bộ quần áo cực kỳ trang nghiêm, sinh viên nữ gọi tôi là thím (Tên trộm : Không phải cô cũng giống như tôi sao ? Tại sao lại đánh tôi ?) Ngày thứ hai, sinh viên nam nhìn cái đầu trọc của tôi, gọi tôi là đàn anh, tôi đờ người ra, cố nói lại : "Anh à, tôi là đàn chị của anh đấy!"
Tiểu Dư cười đến mức không thở nổi, nói tôi vẫn là Vưu Dung trước kia, chẳng có gì thay đổi ! Thật ra, tôi đã thay đổi, chỉ là cậu ấy không biết mà thôi.
Không lâu sau, tôi kết thúc nhiệm vụ đón sinh viên mới, cuối cùng tôi cũng được trải qua cuộc sống khiêm tốn mà tôi mong đợi đã lâu. Ngày qua ngày, mọi thứ đều tuân theo quy luật, tóc cũng dài ra, đến năm thứ ba tôi được nhận học bổng, năm thứ tư, tôi được nhà trường chọn đi học nghiên cứu sinh.
Cho đến hôm nay, mọi chuyện đều thuận lợi, cuối cùng cũng đến ngày mà tôi chờ đợi ba năm qua, thế nhưng trong lòng tôi lại vô cùng bình tĩnh. Cầm tấm bằng đại học trong tay, trong lòng tôi hiểu rõ, điều khiến cho bức tranh thời đại học của tôi được hoàn hảo không phải là tấm bằng này ! Điều tôi chờ đợi hôm nay không phải là tốt nghiệp đại học, mà là việc, hôm nay tôi có thể gặp lại người kia !
Cầm mảnh bằng tốt nghiệp về nhà, tôi nhìn thấy bà Trương đang đứng ở gần đó, không biết tại sao tôi lại thấy vô cùng quý mến bà Trương, vì vậy tôi chủ động đi qua chào hỏi.
"Tiểu Dung đấy à, sao lại về nhà một mình ? Chồng của con đâu ?"
"Chạy rồi ạ."
"Bà đã bảo rồi mà, mũi thì cao, người thì xấu, con nói xem, người như vậy chồng không bỏ mới lạ !" Bà Trương than vãn. Tôi cười cười, lờ đi không thèm đáp lại.
Bà Trương liếc nhìn tờ giấy trong tay tôi, hỏi thăm : "Cầm cái gì về nhà vậy ?"
"Người ta phát cho."
"Nhà vệ sinh đó ở đâu vậy ? Thật là hay quá, đi đại tiện mà còn được cho giấy tốt như vậy !"
"..." Bà không sợ dùng giấy cứng lau sẽ bị bệnh trĩ sao ! Một câu nói của bà Trương khiến tôi nhớ lại thời mình đang để đầu trọc, tôi lạnh cả da đầu !
Vào thời điểm này, các nam sinh trong trường Đại học Nam Khai đang tranh thủ khoảng thời gian cuối cùng để thổ lộ và quậy phá. Ai ngại ngùng thì uống xong bình rượu sái, mượn rượu lấy can đảm đến dưới lầu ký túc nữ rống to biểu lộ tình cảm với nữ sinh mình thầm mến bốn năm; kẻ nào mạnh dạn hơn thì đốt cả ngàn ngọn nến ở dưới lầu để biểu lộ tình cảm; biểu hiện khủng bố hơn chính là xông vào khu ký túc xá nữ, nói nếu không đáp lại tình cảm của cậu ta, cậu ta sẽ ôm nữ sinh đó cùng nhảy lầu; còn người kích động thì dùng dao đâm vào mình để bày tỏ thành ý. Trong số những người đòi nhảy lầu là những kẻ theo đuổi Phạm Thái, mấy cục gạch vụn và vỏ chai bia bọn tôi để dưới gầm giường hồi học năm thứ nhất, cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
Giả Họa xin được học bổng toàn phần của một trường đại học ở Mỹ, Tiểu Dư thi nghiên cứu sinh vào Đại học Chiết Giang, Phạm Thái bỏ qua cơ hội đi học nghiên cứu sinh, quyết định xin việc làm ở cùng một thành phố với bạn trai. Mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc, sắp xếp lại phần "ký ức thời đại học" của riêng mình. Ký ức thời đại học của tôi hình như chỉ dừng lại ở năm đầu tiên, đối với những đồ dùng xuất hiện trong năm thứ hai, tôi quăng đi hết mà không hề tiếc nuối.
Vài ngày cuối cùng trước khi rời đi, mỗi ngày chúng tôi đều tụ tập uống rượu, có những người trước kia vô cùng ghét nhau, bây giờ đều hóa thù thành bạn, tất cả mọi người đều có vẻ lưu luyến không rời. Riêng tôi, lần nào trở về cũng say khướt. Càng gần đến ngày phải rời khỏi nơi đây, tôi càng mất ngủ trầm trọng, tôi thức suốt đêm, hình dáng một người mà tôi cố quên đi bao lâu nay từ từ rõ nét trong tâm trí tôi, chưa bao giờ tôi thấy sợ như lúc này, tôi sợ lời hứa hẹn khi đó của anh cũng chỉ là một lời nói dối.
Ngày mai phải rời khỏi trường rồi, hôm nay tôi uống nhiều đến nỗi ói ra hết, Giả Họa dìu tôi ra ngoài, hai chúng tôi ngồi bên hồ hẳng lặng hóng gió.
"Cuối tuần sau mình lên máy bay." Giả Họa chủ động mở miệng.
"Đi một mình ?"
"Một mình."
"Nam sinh cậu thích là ai vậy ?"
Giả Họa nhìn mặt hồ, vô cùng thản nhiên nói : "Từ trước đến giờ, mình thích hai người, nhưng bọn họ đều thích cậu !"
"Là ai ?" Lời của cậu ấy làm tôi tỉnh rượu ngay lập tức.
Giả Họa cười nhạt, tôi sửng sốt nhìn Giả Họa đến mức mất hồn. Như có chút hốt hoảng thoáng qua, sau đó cậu ấy liền lấy lại dáng vẻ lạnh lùng, "Cũng không còn quan trọng nữa rồi, cậu quyết định đánh cược chưa ?"
Tôi đang định trả lời, lại nghe thấy từ phía sau vang lên giọng nói mà tôi mong nhớ, dường như vang vọng từ chốn thiên đường xa xôi, ... thiên đường của riêng tôi, cảnh tượng này khiến tôi cảm thấy mình đang mơ một giấc mơ không có thật.
"Em còn đánh cược cái gì nữa, đã lớn như vậy rồi, dù có xem xét thế nào thì cũng không gả nổi đâu…” Giả Họa quay đầu lại, còn cơ thể tôi cứng đờ. Thậm chí tôi còn không đủ sức để quay đầu lại nhìn xem giọng nói ấy là của ai, có lẽ là do tôi không dám quay đầu lại.
Giả Họa vỗ vỗ vai tôi rồi đứng dậy đi về. Tôi vẫn ngồi im nhìn hồ nước, biết là sẽ có người xuất hiện trong tầm mắt mình. Người đang đứng trước mặt tôi mặc bộ quần áo có kiểu dáng thoải mái, là bộ quần áo mà tôi đã phải vất vả đi làm thêm để kiếm tiền mua nó, khóe miệng nở nụ cười kỳ quái mà tôi vô cùng quen thuộc, trong mắt tôi, bóng dáng anh trở nên mịt mờ, ánh mắt tôi dần mơ hồ.
Vũ Đạo chậm rãi tiến đến gần tôi, vươn tay đưa ngón trỏ của anh nhét vào dưới hàm răng của tôi, tôi dùng hết sức cắn xuống, máu từ trong miệng tôi chảy ra hòa cùng nước mắt đang chảy dài trên mặt. Vũ Đạo nâng khuôn mặt tôi lên, hôn thật mạnh lên môi tôi, tùy ý biểu đạt nỗi nhớ mong điên cuồng trong anh, cho đến lúc tôi gần như ngạt thở, đầu óc choáng váng, anh mới dừng lại, hít một hơi thật dài, anh lại cúi xuống, cẩn thận hôn lên những giọt lệ trên mặt tôi. Một lúc lâu sau, môi anh chạm nhẹ lên trán tôi, rồi từ từ trượt xuống đến cái mũi, giọng nói khàn khàn cất lên : "Đây là quà sinh nhật mà anh giữ gìn cho em !"
Nước mắt tôi lại chảy dài, Vũ Đạo thích thú nói : "Xem ra em rất thích món quà này."
Tôi nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ biết gật đầu. Vũ Đạo lại cười : "Vậy em gả cho anh đi."
Tôi giật mình không biết nói gì, anh ngang ngược nói tiếp : "Không trả lời, anh xem như em đã đồng ý !"
Tôi òa khóc, bất ngờ giơ chân đá cho Vũ Đạo rơi vào trong hồ, tay chống nạnh, miệng quát : "Nếu anh không tìm được đôi giày của em thì đừng mong thăng chức từ giáo viên lên ông xã cầm thú !"
Đó chính là cuộc sống thời đại học của tôi, có nước mắt, có nụ cười, có đau khổ và yêu thương, còn có sự "khiêm tốn" của tôi, tất cả đều là sự thật. Đời người chỉ có một thời tuổi trẻ, cuộc sống cũng chỉ có thể chịu đựng được nhiều như vậy thôi.
Lúc chúng tôi kết hôn, bác sĩ Võ không về tham dự, anh gửi cho tôi một món quà từ nước Anh xa xôi, đó là hình chụp tôi và Vũ Đạo đang đeo tạp dề, còn có một chiếc hộp đựng nữ trang vô cùng xinh đẹp. Anh nói chiếc hộp đó là lời cảm ơn anh dành cho tôi, để tôi dùng nó cất giữ những món đồ quý giá. Tôi liền đem món quà của ông già Noel tặng tôi, đóa hoa hồng đầu tiên tôi được tặng trong cuộc đời này, để vào trong hộp. Ngày hôm đó, chẳng biết Vũ Đạo bị trật gân ở đâu, anh đi học massage chân. Ngoài ra, thấy tôi luôn mong chờ đến lễ Giáng sinh để được đeo chiếc trâm cài áo mà ông già Noel tặng, Vũ Đạo rất bất mãn. Từ đó trở đi, năm nào Vũ Đạo cũng mua cho tôi một cái. Vì vậy, chiếc trâm cài áo mà ông già Noel tặng, cùng với bông hoa hồng giấy không bao giờ tàn, cứ như vậy mà nằm cả đời trong chiếc hộp quý giá của tôi ...