dòng nước chảy xiết đánh mạnh vào thân thể chúng tôi, với một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, khiến lục phủ ngũ tạng của tôi lộn nhào. Chúng tôi xoay tròn với tốc độ nhanh trong sóng nước, cơn buồn nôn cứ ở trong lồng ngực và cổ họng, làm tôi suýt nôn ra cả mật đắng. Nhưng vừa hé miệng, nước liền chui vào cổ họng, sặc đến mức nước mắt tôi trào ra, suýt nữa tắc thở. Có lúc, tôi nổi lên trên mặt nước, há to miệng thở hổn hển. Có lúc tôi chìm xuống dưới đáy, ý thức trở nên mơ hồ...
Nhưng bất kể tôi mơ màng hay tỉnh táo, mỗi khi mở mắt, tôi đều nhìn thấy bầu trời màu đỏ tươi, nước lũ đỏ quạch, và gương mặt lạnh lẽo của Mục Huyền như tượng điêu khắc đung đưa trước mắt tôi. Trong khi đôi mắt đen của anh từ đầu đến cuối đều khóa chặt trên người tôi.
Cuối cùng, tôi bị ngất lịm đi.
***
Lúc tỉnh lại, cổ họng tôi vô cùng đau rát, dạ dày như bị lửa đốt. Bên tai là tiếng sóng vỗ vào bờ.
Tôi lập tức mở mắt, từ từ quan sát xung quanh.
Bầu trời xanh biếc, bãi cát trắng mịn, ngọn gió dìu dịu thổi đung đưa cây cọ. Tất cả đều bình thường. Không biết nơi này là nơi nào?
Tôi quay đầu, nhìn thấy Mục Huyền đang nằm úp sấp trên bãi cát cách tôi nửa mét. Cả người anh ướt sũng, nửa gương mặt nghiêng vùi trong cát. Sắc mặt anh trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền. Sợi mây vốn buộc chặt thân thể chúng tôi đứt thành mấy đoạn, rơi bên cạnh người anh.
“Mục Huyền!” Tôi hét lên, phát hiện giọng tôi khản đặc. Cả người tôi đau rát như bị tra tấn, nhưng tôi cố gắng gượng. Tôi túm lấy tay Mục Huyền, nhưng anh vẫn không nhúc nhích, chỉ có ngực hơi phập phồng, rõ ràng anh đã bị ngất đi.
“Mục Huyền! Mục Huyền!” Tôi vỗ mặt anh, lay người anh. Anh vẫn nằm im như chết.
“Cô làm vậy anh ta không tỉnh nổi đâu.” Một giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền tới. Toàn thân tôi cứng đờ, tôi quay đầu liền thấy Dịch Phố Thành đang lau nước trên mặt. Hắn chậm rãi đứng lên, xem ra hắn cũng vừa tỉnh lại.
Tôi ngây người nhìn Dịch Phố Thành.
Hắn hít vài hơi sâu, sắc mặt nhợt nhạt khôi phục chút ánh hồng. Hắn tiến lại gần, ngồi xổm xuống cạnh tôi: “Xem ra mệnh của ba chúng ta vẫn còn lớn lắm.”
“Tại sao anh ấy vẫn chưa tỉnh?” Tôi không có tâm tư trò chuyện, vội vàng hỏi.
Dịch Phố Thành liếc tôi rồi lại nhìn Mục Huyền. Hắn đột nhiên giơ tay túm tóc Mục Huyền, nhấc đầu anh lên khỏi bãi cát ngó nghiêng quan sát. Tôi giật nảy mình, lập tức đánh vào tay hắn: “Anh định làm gì vậy?”
Dịch Phố Thành lại nhìn tôi. Có lẽ gặp đại nạn mà không toi mạng, tâm trạng của hắn rất tốt. Hắn ngoác miệng cười: “Tôi bảo này, cô có phải xinh đẹp tuyệt trần gì cho cam, sao có thể khiến Tiểu Huyền một lòng một dạ vì cô. Tại sao anh ta không tỉnh lại ư? Chẳng phải là chuyện rõ ràng quá còn gì. Ba chúng ta bị nước lũ cuốn đi, phần lớn thời gian anh ta lo kéo cô lên mặt nước hít thở. Đâm phải cây cối hay đá nhọn, anh ta đều dùng thân mình che chắn cho cô. Vì có cô đèo bồng nên anh ta không linh hoạt bằng tôi. Nếu là anh ta, chắc bây giờ tôi cũng chưa tỉnh lại.”
Tôi vô cùng đau lòng, liền túm lấy tay Dịch Phố Thành: “Bây giờ phải làm thế nào?”
Hắn liếc cánh tay bị tôi nắm chặt, nửa cười nửa không liếc tôi: “Là cô chủ động chạm vào tôi đấy nhé. Tiểu Huyền tỉnh lại, cô không được chối đâu đấy.”
“Anh đừng nói vớ vẩn nữa, mau cho tôi biết phải làm thế nào?” Tôi gầm lên, nước mắt chảy giàn giụa.
Dịch Phố Thành nhìn tôi chăm chú, hắn đột nhiên giật tay khỏi tay tôi, đứng dậy, cất giọng thờ ơ: “Hô hấp nhân tạo, đơn giản thế cô cũng không biết sao?”
Tôi mừng rỡ gật đầu. Trò này tôi biết.
“Cám ơn! Cám ơn anh!” Tôi vừa nói vừa dùng toàn lực lật người Mục Huyền. Tôi vừa cúi xuống, trên đầu bỗng truyền đến xúc cảm mềm mại ấm áp. Tôi nghi hoặc ngẩng đầu, thấy Dịch Phố Thành đang giơ tay vuốt tóc tôi.
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của tôi, hắn liền thu tay về, miệng nói: “Mau xử lý đi.” Sau đó, hắn quay người đi về phía dốc núi nhỏ đằng sau bãi cát.
Tôi không để ý đến hắn.
Tiến hành hô hấp nhân tạo một lúc, Mục Huyền cuối cùng ho hai tiếng, nước trào ra khỏi miệng. Sau đó, đôi mắt đen nhánh của anh từ từ mở ra.
Tôi cảm thấy toàn bộ thế giới của tôi bừng sáng theo tia sáng tỏa ra từ đôi mắt đó.
Đồng tử của anh mơ hồ trong hai giây, rồi nhanh chóng tập trung vào người tôi. Đáy mắt anh vụt qua một tia xúc động. Chúng tôi gần như cùng lúc giơ tay ôm chặt lấy nhau, không ai lên tiếng.
“Tỉnh rồi thì mau lại đây đi.” Thanh âm của Dịch Phố Thành từ phía xa vọng tới: “Xem chúng ta đến một nơi hay ho như thế nào?”