thuật báo cáo phân bố lực lượng của lính đánh thuê. Nghe xong, Mục Huyền cất giọng lãnh đạm: “Tôi không có hứng thú đàm phán. Vưu Ân, ông hãy kéo dài thời gian. Nếu vòng lực từ chứng thực có thể dùng được, hãy trang bị cho toàn quân trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Sau đó chúng ta lập tức tấn công căn cứ địa, cứu thoát binh lính còn mắc kẹt ở trong đó.”
Tôi thầm nghĩ, chủ ý này quả là tuyệt diệu. Sở dĩ Dịch Phố Thành có thể hống hách đề ra yêu sách, là do hắn bí mật khởi sự, khống chế căn cứ địa. Hiện tại không chỉ vật tư quân sự mà số đông binh lính của căn cứ địa đang nằm trong tay hắn. Nếu Mục Huyền dẫn đại quân thoát khỏi hệ thống rada tiến về căn cứ địa, đánh Dịch Phố Thành trở tay không kịp. Đây đúng là chiêu ‘gậy ông đập lưng ông’.
Có điều, Mục Huyền trốn ở trạm không gian của lính đánh thuê để nghiên cứu xác máy bay, còn tìm thấy vòng từ lực quan trọng như vậy. Anh có tinh lực làm điều này, chứng tỏ anh hoàn toàn có khả năng thoát thân.
Thật ra anh cố tình ở lại trạm không gian để tìm kiếm xác máy bay của Lộ Na? Anh vốn không cần chúng tôi ứng cứu?
Người đàn ông này thật... lợi hại.
Bọn họ tiếp tục bàn về hướng tiến quân, chia nhiệm vụ. Tôi nghe một lúc là đầu óc lơ mơ. Kể từ lúc đi cứu Mục Huyền, tôi chưa được nghỉ ngơi tử tế. Do đó, tôi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện xung quanh tối mờ mờ. Đập vào mắt tôi đầu tiên là làn da trắng hơi gồ lên, và phần bụng hõm vào. Tôi đang ở trong lòng Mục Huyền, không biết anh ôm tôi từ lúc nào?
Mặt tôi dính chặt vào bờ ngực trần của Mục Huyền, bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ của anh. Bàn tay anh đặt trên eo tôi, vuốt ve lên xuống.
Tôi hơi đờ người. Vừa định ngồi dậy, tôi liền nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh: “Trên đường trở về Đế đô, đi đến nửa đường cô ấy quay lại đây sao?”
“Đúng ạ.” Là thanh âm của Mạc Phổ.
“Quay về ngay trong ngày hôm đó.” Mạc Lâm nói nhỏ.
Tôi hơi hé mắt, hóa ra anh em Mạc Phổ Mạc Lâm đang đứng bên cạnh giường. Tôi lập tức nhắm mắt, giả vờ ngủ say.
Mục Huyền tiếp tục hỏi: “Mấy ngày tôi không ở đây, cô ấy vẫn ổn đấy chứ?”
Nghe câu nói của anh, tôi đột nhiên mềm lòng, trong lòng vừa ngọt ngào vừa xót xa.
Mạc Lâm trả lời: “Ăn uống ngủ nghỉ vẫn bình thường. Chỉ là hôm ngài xảy ra chuyện, ‘sức mạnh tinh thần’ chấn động ảnh hưởng đến tiểu thư, nên tiểu thư nôn ra máu và bị ngất xỉu.”
Bàn tay đang chuyển động trên eo tôi đột nhiên dừng lại.
Mạc Lâm nói tiếp: “Xin ngài đừng lo, bây giờ tiểu thư khỏe nhiều rồi. Tôi sẽ tiếp tục điều dưỡng thân thể tiểu thư, tiểu thư sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Nếu tôi lấy lại ‘sức mạnh tinh thần’ trên người cô ấy, liệu có khá hơn không?”
Mạc Lâm lắc đầu: “Không cần đâu ạ. Nhiệt lượng của ‘sức mạnh tinh thần’ thậm chí có thể giúp tiểu thư hồi phục nhanh hơn.”
Mục Huyền im lặng. Một lúc sau anh đột nhiên hỏi: “Đám cưới tổ chức vào hai tháng sau. Cơ thể cô ấy liệu có thể chịu nổi tôi? Có cần hoãn đám cưới?”
Mặt tôi nóng ran. Đầu óc Mục Huyền quả nhiên suốt ngày nghĩ tới chuyện đó, hoãn lại là tốt nhất.
Trái với mong ước của tôi, Mạc Lâm cất giọng vui vẻ: “Ngài chỉ huy yên tâm đi. Đại não của tiểu thư bị chấn động nhẹ, còn cơ thể tiểu thư vẫn khỏe mạnh như trước.”
“Rất tốt!” Mục Huyền trả lời.
Tôi muốn bóp chết Mạc Lâm.
Đúng lúc này, Mạc Lâm lên tiếng: “Đã có kết quả kiểm tra ‘sức mạnh tinh thần’ của ngài rồi. Có một tin rất tốt và một tin không đến nỗi quá xấu.”
Mạc Phổ nói xen vào: “Đừng nhiều lời nữa.”
Mạc Lâm bĩu môi: “Tôi dùng từ cực kỳ chuẩn xác. Ngài chỉ huy, lần này ngài gặp nguy hiểm, ‘sức mạnh tinh thần’ bị một tác động cực lớn từ bên ngoài nên bị tổn thương, nhưng nó ngược lại tự sản sinh một cường độ chưa từng có để bảo vệ ngài. Chỉ số ‘sức mạnh tinh thần’ tôi vừa đo được vượt qua tất cả con số lưu giữ trong hồ sơ ở Đế quốc. Nói một cách khác, ngài chỉ huy trong họa có phúc, ngài trở thành người có ‘sức mạnh tinh thần’ mạnh nhất Đế quốc.”
“Tin xấu là lần này bị tổn thương quá lớn, sự tăng trưởng lại quá mạnh nên ‘sức mạnh tinh thần’ của ngài vẫn còn ở trạng thái không ổn định. Vì vậy trong nửa năm tới, ngài tuyệt đối không thể sử dụng ‘sức mạnh tinh thần’ ở quy mô lớn. Nếu không rất có khả năng dẫn đến tình trạng không thể khống chế ‘sức mạnh tinh thần’, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.” Thanh âm của Mạc Lâm hết sức nghiêm túc.
Tôi giật mình, lại nghe Mục Huyền hỏi tiếp: “Ý chú là, tôi sẽ biến thành kẻ điên?”
Mạc Lâm trả lời: “Có thể nói như vậy. Ngài sử dụng ở mức độ vừa phải thì không có vấn đề gì. Bây giờ, ngài cần nhất là giấc ngủ. Giấc ngủ có thể điều tiết ‘sức mạnh tinh thần’.”
“Được.” Mục Huyền trả lời: “Các chú vất vả rồi.”
“Chúng tôi ra ngoài trước đây ạ.” Mạc Phổ nói: “Mạc Lâm, còn chưa đi sao?”
Mạc Lâm lẩm bẩm: “Ngài chỉ huy, chúng tôi hiểu tâm trạng của ngài. Nhưng ngài có thể đặt tiểu thư xuống không ạ? Ngài đã ôm một tiếng đồng hồ rồi, động đến vết thương của ngài thì không tốt chút nào.”
“Cô ấy không nặng.” Giọng nói nhàn nhạt của Mục Huyền vang lên.
Mặt tôi nóng ran. Trong lòng vừa ngọt ngào vừa ấm áp. Tôi thầm nghĩ, lát nữa không cho anh ôm ấp mới được, để tránh động chạm đến vết thương.
Đúng lúc này, Mạc Phổ phụ họa: “Mạc Lâm nói đúng. Ngài chỉ huy mau đặt tiểu thư xuống đi. Nếu vết thương hồi phục kém, đám cưới phải hoãn lại thì sao?”
Tôi hơi buồn cười, Mạc Phổ rất thông minh.
“Tôi biết rồi, hai người ra ngoài trước đi.” Vòng tay ôm tôi vẫn không nhúc nhích.
Tiếng bước chân mỗi lúc một xa, trong phòng khôi phục không khí yên tĩnh. Tôi vừa định ‘tỉnh giấc’, Mục Huyền đột nhiên buông lỏng người tôi, đặt tôi xuống giường, để tôi nằm nghiêng đối diện anh.
Xem ra lời khuyên của Mạc Phổ có tác dụng. Vậy thì tôi cũng chẳng cần tỉnh giấc, tiếp tục ngủ cho xong. Mục Huyền vẫn đang cởi trần, bây giờ tỉnh lại sẽ rất ngượng.
Một lúc sau Mục Huyền cũng không có động tĩnh, tôi đoán anh đã chìm vào giấc ngủ.
Cơn buồn ngủ lại ập tới, tôi đang chuẩn bị thả lỏng toàn thân, áo trên người tôi đột nhiên bị động đến. Sau đó vùng da ở ngực hơi mát lạnh.
Tôi cứng đờ người. Mục Huyền đang cởi áo tôi, anh định làm gì?
Tôi nhanh chóng có cảm giác anh đã cởi hết hàng cúc trước ngực, bởi vì cả vùng ngực tôi mát lạnh. Bàn tay anh lại thò ra sau lưng tôi, cởi móc khóa áo con.
Mặt tôi như bị lửa đốt, trong lòng rối bời, tôi có nên mở mắt hay không?
Nhưng không đợi tôi suy nghĩ xong, một bàn tay ấm nóng phủ lên đỉnh đồi mềm mại của tôi và nắn bóp nhẹ nhàng. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, đâu còn bận tâm đến vấn đề mở mắt hay không? Toàn bộ dây thần kinh của tôi đều tập trung vào bàn tay anh.
Động tác của Mục Huyền rất nhẹ nhàng. Lúc thì anh nắm cả bầu ngực trong lòng bàn tay, lúc thì anh buông ra, dùng hai đầu ngón tay vân vê nụ hoa mẫn cảm. Sau đó, anh chuyển sang bên kia, lặp lại động tác vừa rồi.
Một lúc sau, bàn tay Mục Huyền di chuyển xuống phía dưới, sờ bụng tôi và dừng lại ở eo tôi, bất động.
Tôi vô cùng căng thẳng, thầm nghĩ, nếu anh tiếp tục sờ xuống bên dưới, tôi sẽ mở mắt và nhảy khỏi giường.
Nào ngờ một lúc sau cũng không có động tĩnh. Ngực tôi hơi ngưa ngứa như bị một thứ gì đè lên. Tôi còn có thể cảm nhận được hơi thở của Mục Huyền trên da thịt tôi.
Tôi hé mắt nhìn, lập tức sững sờ.
Mục Huyền nằm úp mặt trên ngực tôi. Anh đã ngủ say.
Mái tóc đen che khuất lông mày của anh. Gương mặt tuấn tú bất động, hàng lông mi rậm rạp cụp xuống, sống mũi thẳng của anh nằm giữa hai đỉnh đồi của tôi. Gương mặt anh dán chặt vào làn da ở nơi đó, giống như hai đỉnh đồi của tôi kẹp chặt mặt anh.
Chứng kiến cảnh này, đầu óc tôi như bị luộc chín, vừa sôi sục vừa mơ hồ. Tôi nghĩ, đợi lát nữa Mục Huyền ngủ say hoàn toàn, tôi sẽ đẩy anh ra.
Tôi lặng lẽ ngắm Mục Huyền. Ngắm mãi, ngắm đến mức tôi hơi thất thần. Gương mặt anh trong giấc ngủ vừa yên tĩnh vừa hiền lành, phảng phất không mang một tia dục vọng mà chỉ đụng chạm tôi theo bản năng.
Sau đó, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên gáy anh, nhắm mắt ngủ thiếp đi.