Phương Mộc bỗng nhảy bật dậy, phía trước có một bóng đen bị Phương Mộc làm cho sợ hãi đến nỗi lùi lại vài bước.4 “Cậu sao thế ?” Là thầy Tôn. “Ồ, không có gì đâu ạ.” Phương Mộc cảm thấy mồ hôi lạnh đang chảy trên mặt. “Chuẩn bị hết giờ rồi, tôi thấy cậu vẫn nằm bò trên bàn ngủ, định gọi cậu dậy, không ngờ cậu “a” một tiếng rồi bật dậy.” Thầy Tôn nói như chưa dứt cơn kinh hãi, “Làm tôi sợ hết hồn.” “Em xin lỗi, gặp ác mộng.” Phương Mộc cười miễn cưỡng. “Không sao”, thầy Tôn vỗ vỗ vai, “Chàng trai trẻ à, cũng cần phải chú ý đến sức khỏe.” “Vâng”. Phương Mộc không nói nhiều, thu dọn cặp sách rồi rời khỏi phòng tư liệu. Nạn nhân 41 tuổi, nam giới, người da trắng, quốc tịch Mỹ. Nạn nhân là giảng viên ngoại quốc được khoa Ngoại ngữ cộng đồng trường Đại học J mời về, trước khi xảy ra vụ án, nạn nhân bắt một chiếc taxi ở cổng trường đến quán bar “JAZZ gió đêm” trong thành phố, nhưng không ai chú ý anh ta rời khỏi quán bar lúc nào. (Tình tiết vừa nhắc đến là do được người lái taxi thường đỗ ở cổng trường và nhân viên phục vụ quán bar cung cấp). Nguyên nhân dẫn đến tử vong là do mất máu quá nhiều. Qua tình hình phân tích thi thể nạn nhân, khi phát hiện ra nạn nhân, anh ta đã chết ít nhất hơn 15 giờ đồng hồ. Phần ngực và bụng anh ta bị đâm 21 nhát dao, hung khí là một con dao đơn lưỡi, sắc nhọn, dài khoảng 14 – 18cm, rộng khoảng 4cm. Từ vị trí và hình dạng vết thương có thể thấy hung thủ có lẽ là một người đàn ông trưởng thành, cao từ 1m70 – 1m78, quen dùng tay phải. Tài sản trên người của nạn nhân không hề bị tổn thất, ngoài việc chiếc đồng hồ bị chỉnh đến thời gian 5 giờ 25 phút 25 giây, tiền mặt, thẻ tín dụng, thẻ ngân hàng đều không bị đụng tới. Qua điều tra, thăm dò hiện trường, chuồng lợn nơi phát hiện ra nạn nhân không phải là hiện trường đầu tiên. Xem xét đến việc nạn nhân có thể hình khá béo mập, nên hung thủ có lẽ sử dụng xe có động cơ để chở thi thể đến hiện trường thứ hai. Qua lời kể của chủ hiện trường và tình hình khám nghiệm tử thi, thời gian hung thủ vứt xác có lẽ rơi vào khoảng từ 10 giờ đến 16 giờ. Bên cảnh sát điều tra phỏng vấn người dân ở khu vực lân cận hiện trường vứt xác, hy vọng tìm được người nhìn thấy chiếc xe khả nghi, nhưng không có được manh mối nào đáng giá. Điều đáng suy ngẫm là, đồng sự của nạn nhân từng nhắc đến nạn nhân có xu hướng đồng tính, nghi ngờ hung thủ cũng có xu hướng đồng tính hoặc là cố tình đóng giả làm người đồng tính để lừa nạn nhân đến hiện trường thứ nhất, rồi ra tay giết hại. Cuối năm ngoái và đầu năm nay, nguyên thủ quốc gia hai nước Trung – Mỹ tiến hành viếng thăm nhau. Tổng thống Mỹ vừa mới nhậm chức lần đầu tiên đến viếng thăm Trung Quốc. Cuối năm, nhân viên cấp cao của quân đội Mỹ sẽ đến thăm Trung Quốc, toàn thế giới đều đang quan tâm đến tình hình quân sự hai nước Trung – Mỹ đang dịu đi, do đó lãnh sự quán Mỹ của thành phố J vô cùng quan tâm đến vụ án này, đã nhiều lần tiến hành giao thiệp với lãnh đạo thành phố và Sở công an thành phố, hy vọng sẽ nhanh chóng phá án, tổ chuyên án phải chịu áp lực vô cùng nặng nề.***Lại là một buổi chiều nắng chói chang. Vẫn là trên sân bóng rổ, Thái Vĩ và Phương Mộc đang ngồi trên ghế dài, bên cạnh là một chồng hồ sơ dày mỏng đủ loại. Trước tiên, Thái Vĩ giới thiệu sơ qua những kết quả điều tra mới đạt được với Phương Mộc, Phương Mộc chuyên tâm lắng nghe, rất ít chen ngang. Cuối cùng Thái Vĩ ủ rũ nói, tạm thời không phát hiện ra đặc trưng bất thường gì gợi ý cho vụ án tiếp theo. Phương Mộc nghĩ một lát, cầm lấy cuốn hồ sơ vụ án, xem từ từ. Khi nhìn thấy bức ảnh vật chứng, Phương Mộc đã xem một bức ảnh rất lâu, trên bức ảnh, ví tiền, tiền mặt, thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng và một số vật dụng khác được bày lên trên bàn. Qua bức ảnh, ngoài thẻ ngân hàng và thẻ tín dụng của ngân hàng công thương Trung Quốc, tiền mặt có nhân dân tệ và một số đô la Mỹ còn có một tờ giấy màu sắc khá đặc biệt, do bị những vật dụng khác che, Phương Mộc không nhìn thấy loại tiền và mệnh giá tiền của nó. “Đây là gì vậy ? Cái tờ bị kẹp ở giữa đấy.” Phương Mộc chỉ vào bức ảnh. Thái Vĩ ghé vào xem, “Ồ, cái đó à, là một tờ 5 bảng Anh.” Phương Mộc nhíu mày, “Sao ông ta lại có bảng Anh nhỉ?” “Người nước ngoài mà, mang theo tiền nước ngoài cũng rất bình thường.” Thái Vĩ nói tỉnh bơ. “Vấn đề là ông ta là người Mỹ, mang theo đô la và nhân dân tệ là có thể tiến hành chi tiêu hàng ngày, sao lại mang theo bảng Anh, mà lại chỉ có 5 bảng ?” Thái Vĩ thật khó trả lời câu hỏi này, anh gãi gãi đầu, “Có lẽ…có lẽ cũng có ý nghĩa kỷ niệm gì đó, mà sao cơ?” Anh nhìn Phương Mộc, “Cậu cảm thấy đây là manh mối của vụ án tiếp theo?” “Tôi cũng không thể chắc chắn!” Phương Mộc lắc lắc đầu. “Chỉ là cảm thấy có chút gì đó không bình thường, để tìm tiếp tài liệu đã.” “Cũng được, thế còn cậu thì sao rồi?” Thái Vĩ nhìn tập tài liệu Phương Mộc mang đến, nôn nóng hỏi. Phương Mộc gật gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định, bình tĩnh. “Cơ bản cũng có chút manh mối rồi.” “Thật à? Như thế nào rồi?” “Anh đừng vội, cứ xem từng cuốn một”, Phương Mộc xòe bốn tập tài liệu của bốn vụ án, Thái Vĩ chú ý thấy trên mỗi tập tài liệu đều có một tập giấy phô tô. “Trước tiên, chúng ta hãy xem từ vụ án thứ hai, trong hiện trường của vụ án thứ nhất, trên ngực nạn nhân nữ, có cắm một ống kim tiêm. Tôi cho rằng điều này ngầm ám thị địa điểm vụ án tiếp theo sẽ xảy ra trong bệnh viện, ít ra cũng liên quan đến nghề y. Kết quả là, vụ án thứ hai đã xảy ra trong bệnh viện, nạn nhân là phụ nữ trung niên 43 tuổi, nguyên nhân dẫn đến cái chết là trúng độc heroin.” Phương Mộc nói đến đây bèn dừng lại một chút, cậu cầm tập giấy in đó, “Anh hãy xem cái này.” Thái Vĩ giơ tay ra đón, đó là những bản phô tô của tờ báo và quyển sách, bên trên còn có dấu vết Phương Mộc đã vẽ vào.“Có thể hơi loạn, anh vừa xem, tôi vừa giải thích.” Phương Mộc chậm rãi nói, “Đây là tài liệu về sát thủ liên hoàn nổi tiếng của Anh Harold Shipman. Năm 1963, Harold Shipman 17 tuổi quỳ trước giường mẹ đẻ mình, tận mắt chứng kiến người mẹ ruột của mình mới 43 tuổi đã nhắm mắt xuôi tay. Sự kiện này là một cú sốc rất lớn đối với ông ta, cũng trở thành bước ngoặt trọng đại trong cuộc đời ông ta. Cái chết của mẹ đã khơi nguồn hứng thú để ông ta quyết định theo học ngành y, nhưng mẹ của ông ta do bị sự đau đớn của căn bệnh giày vò, suốt một thời gian dài phải cần đến heroin và moocphin để giảm sự đau đớn cùng cực khi phát bệnh. Cho nên, ông ta cũng đồng thời nảy sinh ra ham muốn dùng heroin và moocphin để giết người, ông ta không thể nào chịu đựng được việc bao nhiêu người phụ nữ cùng độ tuổi mẹ mình vẫn được hưởng cuộc sống bình yên, hạnh phúc.” Thái Vĩ quên mình đang cầm cuốn tài liệu trong tay, trợn tròn mắt nhìn Phương Mộc. Phương Mộc bình tĩnh tiếp tục kể: “Năm 1970, Harold Shipman tốt nghiệp Học viện Y học, trở thành một bác sĩ gia đình y thuật cao, y đức tốt. Nhưng ông ta chưa bao giờ thực sự rũ bỏ được nỗi buồn của tuổi thơ. Năm 1984, Harold Shipman bắt đầu dùng heroin để giết chết bệnh nhân của mình, nạn nhân toàn là nữ giới có độ tuổi tương đương với mẹ ông. Đến cuối năm 1998, khi ông bị bắt, ông ta đã đầu độc chết 215 người.” Thái Vĩ mất hồi lâu sau mới định thần lại. “Ý của cậu là, hung thủ đang mô phỏng theo thủ pháp gây án của Harold Shipman?” “Đúng vậy. Tại hiện trường vụ án thứ hai, trong túi xách của nạn nhân có nhét một cuốn truyện tranh sex nguyên bản tiếng Nhật, nội dung đề cập đến ngược đãi tình dục và tình yêu đồng tính. Tôi cho rằng đây cũng là manh mối hung thủ ám thị cho vụ án tiếp theo. Bởi vì trong vụ án thứ ba, nạn nhân mới 7 tuổi đã chết vì bị ngược đãi tình dục.” Phương Mộc lại cầm một chồng tài liệu đưa cho Thái Vĩ. “Đây là tài liệu về Tsutomu Miyazaki – sát thủ liên hoàn nổi tiếng của Nhật Bản, là một đứa trẻ bị đẻ non, xương cổ tay cả đôi tay hơi dị hình, điều này khiến ông ta tự ti mặc cảm. Con người này không thích giao thiệp với người khác nhưng rất thích đọc truyện tranh sex. Khi ông ta bị bắt, cảnh sát lục soát trong nhà ông ta đã tìm thấy một lượng lớn truyện tranh sex miêu tả sự ngược đãi tình dục, riêng phim hoạt hình sex đã có hơn 6000 đĩa. Tsutomu Miyazaki lần đầu tiên phạm tội là năm 1988, ông ta bóp cổ một bé gái mới 4 tuổi, sau đó cưỡng hiếp thi thể, còn quay video đặc tả phần thân dưới của nạn nhân để dùng cho việc thủ dâm sau này. Sau đó, vào tháng 10, tháng 12 năm 1988 và tháng 6 năm 1989 ông ta ba lần gây án, nạn nhân đều là những bé gái không quá 7 tuổi, thủ pháp gây án đều là cưỡng hiếp thi thể sau khi đã ngược đãi sát hại nạn nhân. Điều biến thái nhất là, tháng 1 năm 1989, Tsutomu Miyazaki lại quay trở lại hiện trường ném xác nạn nhân vụ án đầu tiên, bỏ hài cốt của nạn nhân vào trong một hộp giấy rồi đưa trở lại nhà của người bị hại. Trong hộp giấy có đề dòng chữ nói rõ về hành vi phạm tội. Sau đó, ông ta còn gửi tờ giấy đó qua đường bưu điện đến mấy tòa soạn báo lớn. Tháng 7 năm 1989, Tsutomu Miyazaki bị bắt. Năm 1997 tòa án Tokyo tuyên án tử hình Tsutomu Miyazaki. Nhưng cho đến nay, ông ta vẫn kháng án về tội tử hình của mình.” Nghe xong, Thái Vĩ lẩm bẩm: “Đây, đây đúng giống y chang vụ án của Kim Xảo.” Anh vội vàng cầm tài liệu của vụ án thứ tư, “Cái này thì sao? Là ai nữa?” “Edward Theodore Gein là sát thủ liên hoàn nổi tiếng của Mỹ.” Không biết Phương Mộc do mệt mỏi hay vì lý do nào khác giọng nói của cậu càng lúc càng trầm xuống, sắc mặt càng lúc càng xám lại. “Trong vụ án thứ ba, trong tay của nạn nhân Kim Xảo có cầm một mảnh gốm sứ. Mảnh gốm sứ này xuất phát từ một tác phẩm của một nghệ thuật gia gốm sứ người Anh nổi tiếng Greyson Perry. Mà Greyson Perry là kẻ say mê dị trang. Sát thủ liên hoàn có sở thích trang phục kỳ dị nổi tiếng nhất trong lịch sử đương nhiên thuộc về Edward Theodore Gein. Edward Theodore Gein cả đời đều sống trong sự quản thúc và ngược đãi của mẹ đẻ. Ông ta đã chôn chặt thi thể mẹ mình trong nhà để thờ cúng như thần điện. Ban đầu, để vợi bớt nỗi cô đơn, ông ta chỉ đến những phần mộ xung quanh, moi thi thể nữ giới ra, sau đó sờ mó, thưởng thức họ. Về sau ông ta bắt đầu lột da của thi thể và khâu thành búp bê, cuối cùng hành vi biến thái này đã bắt đầu trở nên trầm trọng hơn. Trong ba năm ông ta đã giết chết ba phụ nữ trung niên, đồng thời dùng các cơ quan nội tạng của họ chế tác “sản phẩm thủ công nhân loại” bao gồm áo khoác da người, bát canh làm bằng xương người.” Phương Mộc lấy tay chỉ vào hiện trường vụ án thứ tư nói: “Đây chính là áo khoác bằng da người. Sau khi ông ta bị bắt, đã thừa nhận rằng mình khao khát có được âm đạo và ngực. Khi Edward Theodore Gein mặc những chiếc áo da người đó liền hoang tưởng ông ta chính là mẹ mình. Anh đã xem Sự im lặng của bầy cừu rồi chứ?” Thái Vĩ gật gật đầu. “Bộ phim điện ảnh đó chính là được cải biên từ vụ án của Edward Theodore Gein.” Phương Mộc cầm tập tài liệu Thái Vĩ đem cho cậu, “Trong vụ án thứ tư, nạn nhân bị lột da đang nghe một đĩa CD, đây chính là manh mối vụ án thứ năm, hắn ta đang mô phỏng theo Charles Manson. Charles Manson tự tuyên bố mình nhận được sự khởi thị của một ca khúc “Helter Skelter” của ban nhạc The Beatles, cần phải phát động cuộc chiến tranh chủng tộc ngày tận thế với người da trắng. Đối tượng sát hại của ông chính là những người da trắng thuộc giai cấp tư sản trung lưu. Lần trước tôi cũng nói với anh, Charles Manson không ch