Mỗi ngày, vui vẻ khi ở chung, an lòng khi bên cạnh, hoảng hốt khi đối mặt, buồn bực khi phớt lờ, đều bị tôi cố ý vô tình xem nhẹ, bởi vì căn bản tôi không dám đối mặt với tất cả đáp án.
Mấy căn phòng ở trên tầng hai là những phòng trọng yếu phải sửa chữa, trước khi đến ngày sửa chữa, Ngô Cứ Lam phải dọn ra ở phòng khác. Tuy phòng của tôi không cần sửa lại, nhưng tôi cân nhắc, chân của mình bị thương, không thuận tiện đi lên đi xuống lầu cao, cũng không muốn ngửi được mùi cay nồng của vật liệu sửa chữa nhà, nên đã cùng bàn bạc với Ngô Cứ Lam chuyển xuống ở tầng trệt.
Sau khi tôi và Ngô Cứ Lam thương lượng xong, liền quyết định. Ngô Cứ Lam thiệt thòi một chút, chịu khó ngủ trên ghế sa lon ở phòng khách trong thời gian ngắn. Tôi thì dọn đến thư phòng, là căn phòng trước kia ông nội đã từng làm phòng ngủ, giường và tủ quần áo đều có sẵn, nhưng không có nhà vệ sinh độc lập, nên tôi và Ngô Cứ Lam phải dùng chung nhà vệ sinh.
Chúng tôi một người nói chuyện, một người làm việc, vội vội vàng vàng thu dọn sắp xếp.
Chín giờ sáng, Vương Điền Lâm mặc bộ đồ công nhân xuất hiện đúng giờ.
Sau khi tán gẫu giới thiệu sơ lược, Vương Điền Lâm đem những thứ tôi yêu cầu phải chú ý, dặn dò qua một lần cho nhóm công nhân nghe, sau đó chính thức bắt tay khởi công.
Sửa chữa nhà là việc vô cùng vụn vặt, đáng ghét, tuy rằng Vương Điền Lâm đã dùng đến những công nhân mà anh ta tin tưởng nhất, nhưng đối với bọn họ mà nói, chỉ là công việc bình thường kiếm chút tiền sinh hoạt; đối với tôi mà nói, đây là căn nhà duy nhất của tôi, chuyện phải quan tâm để ý không phải ít.
Tay phải của tôi hoàn toàn không dùng được, chân thì không đi được vài bước, cho dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ đều chỉ có thể dựa vào Ngô Cứ Lam. May mắn Ngô Cứ Lam nghe xong lời của tôi, lên mạng xem qua không ít kỹ thuật sửa chữa nhà cao cấp, ngay cả cách sửa lại cánh cửa cũng biết, nên bảo hắn đi xem xét trông chừng thật kỹ, tôi cơ bản cảm thấy yên tâm.
Ngô Cứ Lam tuy rằng nghèo khổ đáng thương, nhưng lời nói cử chỉ, cách đối nhân xử thế của hắn hoàn toàn không giống với người nghèo khéo léo thận trọng, mà ngược lại ngạo khí gấp mười lần. Hắn sẽ không lấy lòng người ta, không biết phải nói những lời nói dối không ảnh hưởng đến ai kia để tăng thêm quan hệ giao tiếp, cũng không chịu bản thân bị ức hiếp. Tôi lo lắng hắn và công nhân sẽ có đụng chạm, nhắc đi nhắc lại hắn nhiều lần, nếu nhìn thấy công nhân làm không tốt, phải uyển chuyển biểu đạt, nói chuyện không cần nói trắng ra. Đối phương không chịu nghe theo, cũng ngàn vạn lần đừng lên mặt dạy đời, có thể gọi điện thoại cho Vương Điền Lâm, bảo anh ta đến giải quyết.
Không nghĩ là, tính tình của Ngô Cứ Lam so với tôi tưởng tượng thật sự không xong.
Tính khí của hắn lãnh đạm, yêu cầu mọi việc quá nghiêm khắc quá hoàn mỹ, còn có thói quen ra lệnh. Lời nói thẳng sắc bén, không hiểu chút gì gọi là “có mặt đúng có mặt sai”, những câu nói ra giống như khiêu khích nhục mạ, còn tỏ thái độ không đếm xỉa liếc mắt nhìn người khác, vài người công nhân trong ngày đầu tiên đã cùng hắn ầm ĩ một trận. Nếu không phải nể mặt tôi là bạn của ông chủ Vương Điền Lâm, một cô gái đang mang thương tích đầy mình, rất đáng thương, đoán chừng bọn họ đã bỏ luôn không thèm làm.
Tôi nghĩ đến tâm trạng điên tiết trước đây khi bị Ngô Cứ Lam nói mình nấu cơm rất khó ăn, thì hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của bọn họ. Nhưng bình tĩnh suy xét lại, tôi và Ngô Cứ Lam hiện tại là người cùng một nhà, nên sẽ không cảm thấy hắn có gì sai. Những công nhân này làm không tốt, nói không hay, chẳng lẽ không để người ta có ý kiến? Ngô Cứ Lam tuy rằng nói chuyện sắc bén, nhưng mấy lời hắn nói đều là sự thật, giống như hắn ghét tôi nấu ăn, sau khi hắn nói xong, tôi liền nhận thấy quả thật mình nấu ăn không giỏi!
Nhưng cho dù trong lòng tôi phần nhiều đứng về phía Ngô Cứ Lam, cũng không dám thành thật nói thẳng ra là nhóm công nhân tay nghề kém. Chỉ có thể để Ngô Cứ Lam đeo mặt đen, tôi đeo mặt đỏ, hắn đánh gậy, thì tôi cho táo (5.1).
(5.1) Mặt đen là làm người ác, mặt đỏ là làm kẻ xấu hổ biết lỗi. Câu trên có nghĩa là một người đánh một người xoa.
Tôi luôn mang theo khuôn mặt tươi cười, nhỏ nhẹ bảo nhóm công nhân thông cảm cho kẻ “không hiểu chuyện” Ngô Cứ Lam một chút, vì giảm bớt lửa giận của mọi người, tôi còn chủ động xuất tiền túi bao họ bữa cơm trưa.
Tôi không giải thích tâm trạng đang rối tinh rối mù của mình cho Ngô Cứ Lam nghe, chỉ đưa tiền cho hắn, nói với hắn, trưa nay muốn mời nhóm công nhân ăn bữa cơm, bảo hắn đi mua thức ăn nhiều hơn một chút.
Ngô Cứ Lam từ lâu đã không còn giống như người làm, mặt mũi so với tôi lớn hơn nhiều, nhưng chỉ cần là làm việc, hắn đều cực kỳ nghiêm túc. Tôi sai bảo, hắn liền nghe theo, cũng không có nghi ngờ gì.
Đúng như tôi dự đoán, Ngô Cứ Lam không phải bởi vì nấu cơm cho nhóm công nhân, mà làm thức ăn qua loa, hay thêm bớt chút ít đồ ăn, hắn làm cho tôi và hắn cũng ăn giống như vậy, còn thật sự nhiệt tình mời mọi người dùng bữa. Sau khi nhóm công nhân ăn xong bữa cơm trưa của Ngô Cứ Lam, thái độ chán ghét hắn liền phai nhạt.
Tôi trộm cười, khó trách lão tổ tiên thường có truyền thống tốt đẹp đó là thích ngồi ở bàn ăn cơm mà đàm luận. Đồ ăn trên bàn tự tay mình làm, từ nguyên liệu cho đến hương vị, thật dễ khiến người ta cảm nhận được tâm tư của người nấu. Mặc kệ bề ngoài của Ngô Cứ Lam có lạnh lùng hà khắc cỡ nào, thì đối nhân xử thế của hắn cho tới bây giờ đều thẳng thắn rộng rãi, không chấp nhặt chuyện cũ. Những công nhân này đã đi làm việc kiếm sống hết nhà này đến nhà khác, các loại ý tứ của chủ nhà hẳn là đã biết không ít, bọn họ chắc chắn có cách phán đoán tính khí của người khác.
Tuy rằng nhóm công nhân không hề căm ghét Ngô Cứ Lam, nhưng chưa đến nỗi đi thích hắn. Bất quá, sau khi giữa trưa nhìn đến một bàn đồ ăn phong phú ngon miệng, cho dù Ngô Cứ Lam có nói thêm gì nữa, bọn họ đều tâm bình khí hòa lắng nghe. Rất nhanh bọn họ phát hiện Ngô Cứ Lam không phải cố ý nói sai, mà đều nói rất có lý, thậm chí bọn họ còn cho rằng, khi hắn đưa ra một ít ý kiến cải tiến nào đó, so với bọn họ là dân trong nghề còn chuyên nghiệp hơn.
Bọn họ than thở kỹ thuật thật khó làm, Ngô Cứ Lam tự tay biểu diễn qua một lần, hoàn toàn làm bọn họ kinh ngạc. Nhóm công nhân liền sinh lòng khâm phục kính nể, làm việc càng cẩn thận tỉ mỉ, sửa chữa tiến hành vô cùng thuận lợi, tôi hoàn toàn yên tâm.
Ánh mắt đối đãi Ngô Cứ Lam của nhóm công nhân đã thật sự thay đổi, bọn họ thường xuyên ở trước mặt tôi khen ngợi Ngô Cứ Lam, mỗi lần như vậy tôi đều tỏ ra bộ dáng “theo lý phải làm”. Nhưng trên thực tế, tôi đã kinh ngạc ngoài ý muốn so với bọn họ một chút. Theo lý mà nói, kỹ thuật này nọ, Ngô Cứ Lam còn có thể biết được từ trên mạng, nhưng hắn lại có thể ung dung thực hiện một cách dễ dàng như vậy, phải nên giải thích thế nào?
Lý giải duy nhất chính là hắn đã từng làm qua.
Biết giặt quần áo, biết nấu ăn, biết y thuật, biết kiến trúc… Giặt quần áo thì không nói, nấu ăn so với đầu bếp của mấy nhà hàng năm sao thì vô cùng hoàn hảo, chẩn đoán bệnh cùng kiến thức cấp cứu so với bác sĩ chuyên môn không hề thua kém, trát tường nghề mộc so với lão thợ cả có kinh nghiệm vài chục năm càng tinh tường hơn, tôi nhịn không được suy nghĩ, rốt cuộc hắn còn có thể làm được gì nữa?
Tuy rằng toàn bộ căn nhà chỉ có sửa sang lại tầng hai, nhưng ở tầng một cũng không được bình yên, một lát lại vang lên tiếng ầm ầm đùng đùng, một lát lại nghe tiếng binh binh bốp bốp, may mắn sao nhà bếp là một căn phòng lớn độc lập, tôi liền có chỗ trốn tránh rộng rãi.
Nhà bếp có một mặt cửa sổ hướng vào sân vườn, một mặt hướng tới bức tường rào, ở đó có một tảng đá lớn mọc ra gốc hoa Giấy nở rộ những bông hoa hồng nhạt đẹp mê người. Tôi kê một cái ghế dựa, thoải mái ngồi bên cửa sổ, cho dù có ngồi ở đó cả ngày cũng không cảm thấy khó chịu.
Tôi dùng tai nghe nghe nhạc trên máy MP3, đọc một quyển sách của nhà xuất bản ở hải đảo mang tên “Chuyên đề giám định và thưởng thức thơ Đường”. Đây là sách cổ của ông nội, lúc tôi vừa đến nhà ông, nó đã nằm ở trên kệ sách, tính ra nó có thâm niên ở căn nhà này nhiều hơn tôi.
Có một thời gian ngắn, mỗi ngày lúc ăn cơm chiều, ông nội thường yêu cầu tôi đọc diễn cảm vài bài thơ, một lần đọc một bài. Khi mới bắt đầu, tôi chỉ là làm nhiệm vụ, có chút không tình nguyện làm theo. Nhưng năm này qua tháng nọ, tôi liền nghiệm ra trong đó có nhiều tư vị, cũng chân chính lý giải được lời ông nội nói: “Cả đời cũng đọc không xong một quyển sách”. Mỗi một bài thơ, đều tương ứng với cuộc đời của tác giả đã trải qua, bối cảnh xã hội lúc viết, cùng với câu chữ điển tích cổ xưa, nếu tinh tế mà đọc, đều nhận thấy đó là một câu chuyện hoặc rung động lòng người, hoặc bi thương day dứt.
Khi rảnh rỗi, tôi thường tùy ý mở ra một trang, từng dòng từng bài chậm rãi mà đọc. Thị phi thành bại, vui buồn tốt xấu, tử biệt sinh ly, từ cổ chí kim đều giống nhau, đọc càng nhiều, tự nhiên trong lòng sẽ càng cảm thấy thanh thản, không sinh tà niệm hư danh.
Tôi đọc xong một trang, đang ngây ngốc muốn lật qua trang khác, thì có một bàn tay giúp tôi lật nó. Tôi nghiêng đầu nhìn sang, thì thấy Ngô Cứ Lam không biết từ khi nào, yên lặng không một tiếng động đã ngồi ở bên cạnh tôi.
Tôi tháo cái tai nghe xuống, nói: “Không sao, tôi có thể làm được.”
Ngô Cứ Lam nhìn sách, không chút để ý nói: “Không có gì đâu, tôi cũng đang xem.”
Tôi phản ứng trong chớp mắt, mới lý giải được ý muốn của hắn, “Anh nói là, anh với tôi cùng nhau đọc sách?”
“Ừ.”
Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết võ hiệp hay tiểu thuyết huyền huyễn, tôi còn có thể hiểu được, nhưng cái này lại là thơ Đường, ngay cả rất nhiều sinh viên đã tốt nghiệp cũng không lấy nó làm sách đọc giải trí. Tôi không khỏi hoài nghi đánh giá Ngô Cứ Lam, hắn chăm chú nhìn chằm chằm vào quyển sách, trong mắt ẩn hiện phiền muộn, khóe môi lẩm nhẩm, trong lòng chắc chắn có cảm nhận, thật sự đọc nhập tâm.
Tôi thầm mắng mình một tiếng “Mắt xấu nhìn người thành xấu”, ông Mạc Ngôn (5.2) đoạt giải Nobel còn chưa học xong tiểu học nữa kìa! Tôi đẩy quyển sách về hướng Ngô Cứ Lam, cũng cúi đầu nhìn, là bài thơ “Tân tần quận tùng thụ ca” của Vương Duy (tạm dịch: Bài ca gốc tùng quận Tân Tần) 0
(5.2) Mạc Ngôn (sinh ngày 17 tháng 2 năm 1955) là một nhà văn người Trung Quốc xuất thân từ nông dân. Ông đã từng được thế giới biết đến với tác phẩm “Cao lương đỏ” đã được đạo diễn nổi tiếng Trương Nghệ Mưu chuyển thể thành phim. Bộ phim đã được giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim Cannes năm 1994. Ông được trao giải Nobel Văn học năm 2012.
Nguyên văn Hán Việt:
Thanh thanh sơn thượng tùng,
Sổ lý bất kiến kim canh phùng.
Bất kiến quân,
Tâm tương ức,
Thử tâm hướng quân quân ứng thức.
Vi quân nhan sắc cao thả nhàn,
Đình đình huýnh xuất phù vân gian.
Dịch thơ:
Xanh xanh trên núi có gốc tùng,
Vài dặm xa cách nay tương phùng.
Không gặp người xưa,
Bồi hồi nhớ,
Một phen thử tài, người ứng cùng.
Khí sắc thong dong cao nhàn hạ,
Tựa tầng mây trắng xuất trời xanh.
Đọc xong bài thơ, Ngô Cứ Lam chậm chạp không lật trang tiếp theo, tôi lặng lẽ nhìn hắn vài cái, hắn cũng không phát hiện ra