m đó của chúng tôi vậy, chỉ cần các vị tránh xa con tôi một chút, đừng có gây thêm trở ngại cho nó, thì người làm mẹ như tôi cũng không mong mỏi gì hơn.” Triệu Trạch rút từ trong túi sách một phong thư, khinh miệt đặt lên đầu giường.
Giản Tư toàn thân run rẩy, cổ họng thắt lại đau đớn, “Bà đi về đi! Chúng tôi không cần!” Giọng cô khàn đặc, đôi mắt đau nhức, máu dâng lên đỏ bừng. Cô đứng chắn trước mặt Triệu Trạch, cơ hồ có vậy thì những lời nói ác ý kia mới không làm hại được mẹ cô.
“Cô gái à, cô đừng hờn dỗi. Bây giờ cô được Kỷ Hằng bao ăn bao ở, tôi cũng chẳng muốn hỏi nhiều. Mấy năm trước tôi đã nhận ra năng khiếu này của cô rồi, có điều không ngờ rằng, cô thế này mà cũng dụ dỗ được Kỷ Hằng, năm xưa tôi đã coi thường cô quá. Nhưng mà, Kỷ Hằng là người như thế nào, thì tôi hiểu rõ hơn cô, nó thay bạn gái chắc chắn nhiều hơn cô đổi đàn ông, nhận lấy đi, chỉ cần cô tránh xa Thành Hạo một chút, sau này Kỷ Hằng chơi chán rồi, cô thì không kiếm chác gì được, tôi sẽ rộng lượng cho cô thêm một ít, đến lúc đó nhớ tìm tôi.” Triệu Trạch cười nhạt, quay lưng bỏ đi, bà ta tự cảm thấy ấm ức khi phải đến đây làm chuyện này.
Chiêu này rất công dụng đối với những cô gái có chút kiêu hãnh ngu ngốc như con phượng hoàng rụng lông, đối với bọn họ mà nói, sự nhục mạ mới là điều không thể chịu nổi. Thật ra con bé họ Giản không biết dùng tâm kế, lại không đủ thực dụng, nếu không nó tuyệt đối sẽ không từ chối lời cầu hôn của Thành Hạo. Nếu như lúc đó Giản Tư đồng ý thật, thì bà ta sẽ không cho cô một cắc tiền nào. Giản Tư nghe thấy mẹ thốt ra một tiếng mơ hồ, cô đờ đẫn quay lại nhìn, trong tim đột nhiên nảy sinh một dự cảm… Lúc nhìn thấy gương mặt xám xịt hai mắt trợn tròn của mẹ, dường như cô đã biết sắp xảy ra chuyện gì, cô nghe thấy người giúp việc đang hét thất thanh, xung quanh đột nhiên trở nên tối đen.
Đám tang của mẹ rất đơn giản, nhờ sự giúp đỡ của Hề Kỷ Hằng, nơi an nghỉ của mẹ tương đối hoàn hảo.
Ngày hạ táng trời lại đổ mưa, mưa dày đặc, Giản Tư không cầm ô, cơn mưa mùa thu lạnh thấu tận xương.
Rất ít người đến tham dự tang lễ, chỉ có vợ chồng Tưởng Chính Lương và Hề Kỷ Hằng, Giản Tư muốn bọn họ về trước, nhưng Hề Kỷ Hằng không đồng ý, vợ chồng Tưởng Chính Lương thấy vậy liền kéo anh đi bằng được.
Giản Tư nhìn hoa cúc trắng trên mộ mẹ, trong lòng trống rỗng. Đây là lần thứ hai cô phải hứng chịu nỗi đau mất người thân, nhưng lại không khó chấp nhận như cô tưởng. Có lẽ cô cũng cho rằng cái chết là sự giải thoát đối với người mẹ đáng thương của mình, ai cũng đã được giải thoát, chỉ có cô thì không.
Cơn mưa lạnh dập tắt mọi cảm xúc trong cô, cô cảm thấy mình không nghĩ được gì nữa, chỉ có thể đứng sững trước phần mộ mẹ.
Tài xế cầm ô cho Triệu Trạch, trong tay bà ta cầm một bông hoa cúc. Giản Tư nhìn bà ta, không có cảm xúc gì cả, cô cảm thấy mình không quen biết người đàn bà cố giữ vẻ cao quý nho nhã giữa màn mưa này.
Nét mặt Triệu Trạch nặng nề, không còn vẻ cao ngạo hôm đó nữa, bà ta đặt hoa xuống, im lặng một hồi, “Tiểu cô nương, thật sự tôi không nghĩ chuyện lại thành ra thế này.” Bà ta nhìn chằm chằm vào bông hoa cúc thê lương lạnh buốt trong mưa, “Xin lỗi.” Bà ta không muốn ở lại thêm một giây nào, vội quay lưng bước đi.
Giản Tư đờ người nhìn bông hoa cúc đặt bên cạnh phần mộ mẹ của Triệu Trạch, một bông hoa cúc, một lời xin lỗi, người đàn bà đó đã rũ bỏ hết mọi cảm giác tội lỗi, tiếp tục đắm mình trong cuộc sống hạnh phúc của mình. Cũng như năm năm trước, sau khi nói những lời độc ác ép bố cô vào con đường chết, bà ta lại ung dung hưởng thụ phú quý, chẳng hề có chút áy náy. Thế mà hôm đó bà ta còn trợn mắt dõng dạc tuyên bố không liên quan gì đến cái chết của bố cô trước mặt người mẹ đã chịu đủ khổ sở dày vò của cô.
Cô quỳ xuống, cầm bông hoa cúc lên, nhìn một cái, rồi vứt xuống đất, dẫm nó nát bét.
Năm năm trước, cô đã nhẫn nhịn, bởi vì cô còn có thể tự trách mình si tình mông muội, nhưng bây giờ thì sao? Cô thà làm gái bao hèn hạ cũng không đến quấy nhiễu gì đại thiếu gia nhà họ Hề, nhưng tại sao người sai vẫn là cô? Tại sao chỉ có cô gánh chịu nỗi đau xé nát tâm can này?
Chẳng nhẽ chỉ tại cô và bố mẹ cô có thân phận thấp hèn sao?!
Cô không phục! Lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm nay cô không phục! Lần này cô không hề sai! Từ đầu đến cuối cô đều không sai! Cô không khóc, chảy dài trên gò má là dòng nước mưa lạnh giá, không phải nước mắt của cô. Người đáng khóc không phải là cô! Lúc Hề Thành Hạo đội mưa lao như bay từ bậc thanh xuống, lúc cô nghe thấy tiếng bước chân quay đầu ra nhìn anh ta, khóe môi cô hiện ra một nụ cười nanh ác, ông trời có lẽ rất công bằng phải không? Ai làm sai thì người đó sẽ bị trừng phạt! Hề phu nhân… hi vọng đến phút cuối thứ chảy ra từ mắt bà không phải là nước mắt, mà là máu tươi!
Hề Thành Hạo lao đến bên cô, đập vào mắt anh là khuôn mặt yếu ớt, đau đớn, mông lung của cô.
“Tư Tư… Anh vừa nghe nói!” Hề Thành Hạo cau mày.
Giản Tư nhìn bức ảnh trên phần mộ mẹ, không nói gì.
“Về thôi.” Hề Thành Hạo nhìn bộ quần áo sũng nước của cô, xót xa nhăn nhó.
“Anh về đi, cảm ơn anh đã đến.” Cô lạnh lùng nói.
“Tư Tư!” Anh không nhịn nổi nữa, bất ngờ kéo tay cô, cô đang run rẩy, anh lo lắng sờ lên trán cô, cô cố chấp gạt ra, đến mức này cô còn hờn dỗi cái gì nữa? Anh giữ chặt cằm cô, áp lên trán cô, “Em bị sốt rồi! Mau theo anh xuống núi!”