dĩ phải ra lệnh cho binh sĩ bắt lấy Tuyền vương. Chiến sự kia, ở trong cơn gió đông lạnh thấu xương, rốt cuộc cũng bùng nổ.
"Ngày 28 tháng 10, Tuyền vương phản!"
"Ngày 28 tháng 10, sáng sớm, Cố Vĩnh cùng Tân Đạt dẫn năm vạn binh tập kích Mặc thành một cách bất ngờ, tuy nhiên Mặc thành đã trở thành một tòa thành không. Sáng sớm canh ba, Cố Vĩnh lại dẫn một vạn tinh binh vây khốn vương phủ, không bao lâu, Tuyền vương chậm rãi ra khỏi phủ. Khi giám quân tuyên chỉ, Tuyền vương bỗng nhiên làm khó dễ, giám quân chạy trốn."
"Tuyền vương phản, lấy ngàn hộ vệ còn lại trong phủ đối phó với hàng vạn tinh binh. Thắng lợi hoàn toàn, bắt giữ Cố Vĩnh, Cố Vĩnh đầu hàng!"
"Giờ tỵ, trợ thủ đắc lực của Tuyền vương là Trương Tử Hằng cùng Vương Sách, hai vị tướng dẫn hai vạn quân tập kích bất ngờ bốn vạn binh mã của Tân Đạt ngoài Mặc thành. Chiến đấu đến trưa, lấy ít thắng nhiều. Tân Đạt chết trận, bốn vạn binh sĩ, ba vạn đầu hàng. Từ đó, Tuyền vương giành được năm vạn binh."
"Sau đó, Tuyền vương với tốc độ như sấm chớp, dẫn quân tấn công những vùng lân cận như Tam Châu, Thanh Châu, Vĩnh Châu cùng Lương Châu. Thanh Châu cùng Vĩnh Châu đầu hàng, tướng trấn thủ thành Lương Châu chết trận, không đến ba ngày, Tuyền vương gần như đã thu vào trong túi ba Châu."
"Đầu tháng mười một, Tuyền vương triệu tập chúng tướng sĩ, làm lễ tuyên thệ ngoài thành Lương Châu trước khi xuất quân giết địch. Tuyền vương viết: Ta, chính là lục hoàng tử của Gia Tường hoàng đế, một người con của quốc gia. Năm hai mươi sáu Gia Tường, phụng mệnh trấn thủ biên cương, đánh bại Ô Thị, diệt Hồ Rất, thu phục hơn mười thành phương Bắc. Năm ba mươi Gia Tường, được phong làm Tuyền vương, từ khi được thụ phong tới nay luôn chỉ biết tuân to pháp luật, làm tròn trách nhiệm. Tuy nhiên, nay hoàng đế mới đăng cơ lại tin tưởng gian thần, sủng ái nam sủng, mưu hại trung lương, khiến triều đình không còn kỉ cương. Tổ tông gây dựng sự nghiệp gian nan, luôn muốn duy trì giang sơn dài lâu. Tổ tiên từng dạy: vua không dùng thần ngay thẳng, : nội bộ có gian tế, tất phải khởi binh thảo phạt. Nay, ta xin thề, thề sẽ trừ khử gian thần, lấy việc dùng người thanh liêm làm đầu, dẹp yên xã tắc!"
"Trọng binh vùng bắc bộ của triều đình, Nha Đài phía đông, Cư Nhai Quan ở Tây bộ, Thiệu Châu ở bắc bộ. Nay, trọng binh ở ba nơi, ước chừng năm mươi vạn cung đủ để phụ trợ cho Mạc thành."
"Hòa Thuận hoàng đế nghe nói Tuyền vương phản thì vô cung tức giận. Hỏi người nào nguyện lãnh binh đi giết giặc. Nhưng hỏi vài lần không có người nào dám nhận. Hắn tức giận nên sai Hiên Viên làm chủ tướng, Đường Hùng làm phó tướng, dẫn năm mươi vạn quân đi đến phương Bắc."
Trong không khí thanh nhã cùng hương trà thản nhiên lượn lờ, Sắt Sắt ngồi trong phòng khách, tay cầm chén trà, tuy nhiên, thật lâu vẫn chưa uống hớp nào. Tâm trí nàng lúc này đang tập trung ng từng lời Tử Mê đang nói. Từng câu từng chữ đều làm cho tâm hồn bình tĩnh của nàng nổi lên sóng gió.
Hắn rốt cuộc đã khởi sự!
Mặc dù không thể chính bản thân nhìn thấy được tình cảnh lúc ấy, nhưng trong lúc tâm tình đang rối loạn, nàng lại từ giữa những hàng chữ này có thể cảm nhạn được một cách rõ ràng.
Tình huống ngày đó nhất định là vô cùng nguy hiểm, lấy một ngàn hộ vệ đối chọi lại với một vạn tinh binh, nói vậy một ngàn hộ vệ kia của hắn đều là các cánh quân tinh nhuệ, nếu không sao có thể địch nổi. Trương Tử Hằng cùng Vương Sách đều là ái tướng của Vô Yên, Dạ vô Yên tạo phản bọn họ tự nhiên cũng là theo mà phản. Triều đình đã đoạt lại binh quyền của Dạ vô Yên nhưng còn chưa kịp đem các tướng sĩ binh quyền của hắn đoạt đi.
Dạ Vô Yên đang ở phương Bắc chiến công hiển hách, lần này cùng nhau hành sự, những người tài chiếm đã số, nhất là các bộ cũ dưới trướng của hắn. Chỉ mười ngày ngắn ngủn hắn đã từ một vương gia nhàn nhã không một binh một tướng, đã có trong tay mười lăm vạn binh lính. Trong trường hợp đó, ngay cả như thế làm sao có thể chống lại được triều đình có trăm vạn đại quân? ! Đây không khác gì lấy trứng chọi đá.
Sắt Sắt rũ mi xuống, chậm rãi nhấp một hớp trà, dường như lại thấy vị trà có chút chua chát, nàng nhịn không được ánh mắt ngưng lại. Tử Mê thấy thế, lặng lẽ lui ra ngoài, phòng khách trở lên yên tĩnh. Từ trên lầu hai nhìn ra mặt biển xa xa, thậm chí có thể ng được sóng biển rầm rì.
Sắt Sắt một tay nâng cằm, mi mắt khẽ chớp, lẳng lặng ngồi trước bàn.
Cho đến khi Phượng Miên đẩy mành ra chậm rãi đi vào, nhìn thấy dáng vẻ chống má suy ngẫm cua Sắt Sắt.
Hắn lập tức đi đến trước mặt Sắt Sắt, ngồi vào chiếc ghế đối diện với Sắt Sắt, hai tay đặt lên hai thành ghế, híp mắt, tinh tế đánh giá Sắt Sắt.
Ngoài cửa sổ ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu trên mặt nàng, một nửa khuôn mặt tuyệt mỹ như đang ở dưới ánh mặt trời rực sáng, một nửa ẩn dưới góc khuất mờ mờ nhìn vô cùng mĩ lệ. Đôi mắt đẹp dừng ở ngoài cửa sổ, đáy mắt trong suốt, hàng lông mày khẽ nhăn, mang to một vẻ chán nản ưu sầu.
"Ngươi đang lo lắng cho hắn sao?" Phượng Miên thấp giọng nói, trong thanh âm lộ ra một sự than thở khôn tả.
Sắt Sắt ngước mắt lên, lẳng lặng nhìn thoáng qua Phượng Miên. Miệng mĩm cười nói: "Không sai! Quả thật có chút lo lắng, mười lăm vạn binh mã sao có thể địch nổi trăm vạn tinh binh."
Nàng thật sự đang lo lắng cho hắn, đây là cảm giác ở sâu trong lòng nàng, nàng không lừa được mình.
"Chủ nhân bên kia Miên nghĩ không cần lo lắng!" Phượng Miên khẽ cười nói, "Ngươi cũng biết, Nam Việt hiện nay quốc khố đang bị thiếu hụt?!”
Sắt sắt nghe vậy, kinh ngạc quay đầu lại, quốc khố thiếu hụt sao?! Đây là việc cơ mặt nhưng từ đâu hắn lại biết được? Sẽ không phải Dạ Vô Yên đem quốc khố chuyển đi chứ?! Việc này ng qua cảm thấy rợn cả người. Gia Tường hoàng đế bệnh nặng thoái vị, triều đình trở lên hỗn loạn. Nếu Dạ Vô Yên có người ở đó, loại sự tình này cũng không phải không có khả năng!
"Nói như vậy, binh mã của triều đình chống đỡ không được bao lâu nữa!" Sắt Sắt hỏi.
Phượng Miên mỉm cười vuốt cằm, cử chỉ của hắn nhẹ nhàng mà ấm áp, mang to vẻ tao nhã, "Kinh lý phái đi năm mươi vạn binh mã đến Mặc thành, phỏng chừng cũng đã đi được mười ngày, bây giờ đã vào mùa đông, phương Bắc lạnh khủng khiếp, chỉ sợ bọn họ quen ở miền Nam binh tướng khó có thể chống đỡ được giá lạnh ở phương Bắc, chống đỡ sẽ không được bao lâu. Về phần năm mươi vạn binh mã ở phương Bắc, lấy mười lăm vạn muốn đánh năm mươi vạn, chủ thượng đã xem xét, đều không phải là việc khó. Chiến dịch lấy ít đánh nhiều, chủ thượng cũng không phải là chưa từng đánh qua!"
Dạ Vô Yên ở trên chiến trường, Sắt Sắt chưa từng gặp qua, không biết hắn oai hung như thế nào lại làm cho Phượng Miên tin hắn như thế. Nhưng ng Phượng Miên nói, thật ra làm nỗi lo lắng trong lòng Sắt Sắt cũng giảm dần.
"Ta đã tạo ra một con thuyền ngầm, để ta mang ngươi đi thử hàng! Bảo đảm tâm tình của ngươi sẽ trở nên tốt hơn." Phượng Miên trừng mắt nhìn nàng, mỉm cười nói.
Thuyền ngầm ư?!
Sắt Sắt nhớ tới ngày ấy Dạ Vô Yên đến đây có thể ở trong con thuyền chạy dưới đáy biển, trong lòng nhất thời trở nên cao hứng. Không biết ở đáy biển thuyền chạy như thế nào, sẽ là một loại quang cảnh hiếm có gì.
Nàng đứng dậy to Phượng Miên đi ra bờ biển, quả nhiên nhìn thấy trên mặt biển có một con thuyền đang cập bến. Nhưng thuyền chiến này cùng thuyền của Dạ Vô Yên ngày đó đi đến đây không quá giống nhau. Nhìn qua càng hoa mỹ, chất liệu không phải được làm từ gỗ, hình như là được chế tạo từ đồng.
Sắt Sắt xoay người tiến vào trong thuyền, trong nháy mắt cơ hồ hoài nghi mình giống như là đi nhầm vào nơi nào đó. Trong này không giống như khoang thuyền, nhìn như là một gian phòng ốc nho nhỏ xinh xắn. Bên trong không hề tối, ánh sáng dìu dịu bởi vì trên thuyền gắn mấy viên dạ minh châu tỏa ra anh sáng dìu dịu. Chiếu rọi khoang thuyền tất cả vật dụng bài trí đều mông mông lung lông, mang to vẻ đẹp lãng mạn.
Sắt Sắt đá chiếc giầy ra nhỏi chân, chân trần chậm rãi đi trên tấm thảm, ở trong khoang thuyền nhanh nhẹn dạo qua một vòng, váy dài tung bay, thản nhiên ngồi trên thảm. Nàng mỉm cười đánh giá khoang thuyền nho nhỏ này, vẻ mặt tươi cười mang theo một sự cảm thán. Ánh sáng dìu dịu chiếu trên mặt nàng, nhìn qua như bông hoa xinh đẹp trong mùa xuân.
"Phượng Miên, ngươi thật sự là một kỳ tài! Có thể làm ra những thứ tinh xảo lại thực hữu dụng." Sắt Sắt với tay cầm một vật lên, cười khẽ nói. Như con thuyền mới này thật tinh xảo và thực dụng, khó có thể tưởng tượng được Phượng Miên làm thế nào có thể nghĩ ra được, rồi tạo ra như thế nào, thật là kỳ tài có một không hai.
"Này này, đều không phải chỉ có mình ta nghĩ ra đâu, có lẽ còn có người không những có nghĩ ra, hơn nữa, còn tạo ra. Nói không chừng, trước kia ngươi đã từng đi rồi!"
Phượng Miên không chớp mi nói.
"Ta trước kia từng đi con thuyền như vậy?" Nét mặt Sắt Sắt bất động, "Ngươi nói là ta lần đó bị người Hắc Sơn Nhai cứu đi, đó là đi loại thuyền này sao?"
"Ta cũng đoán như vậy, nếu không lúc ấy chủ thượng phái nhiều người như vậy, phong tỏa đường bộ cùng đường thủy, vì sao cũng không từng tìm được tung tích của các ngươi!?" Phượng Miên nói nhàn nhạt.
Sắt Sắt nhông chớp mi, chẳng lẽ Vô Nhai cũng có loại thuyền này? Năm đó nàng vẫn đang hôn mê, loáng thoáng từng ng được tiếng nước, dĩ nhiên là đang ở bên trong thuyền ngầm sao?
Phượng Miên chậm rãi đi đến phía trước Sắt Sắt ngồi xuống, chỉ thấy tay của hắn khởi động cơ quan, chợt ng một đợt tiếng vang xèo xèo xoay xoay. Một bên vách tường của khoang thuyền là hai khối đồng nối thành, chỉ ng tiếng vang qua đi, thì mảnh đồng mở ra, hiện ra một tường kép dày khoảng hai thước. Bên trong tường kép có một cái ngăn tủ bằng gỗ, một tầng, toàn đồ dùng hàng ngày.
Phượng Miên từ bên trong lấy ra một vò rượu mở giấy dán ra, đem rượu có màu hồng hồng rót vào cái chén trước mặt Sắt Sắt. Sắt Sắt nhìn nỹ chỉ thấy ngăn tủ kia chứa đựng không ít đồ ăn, có lẽ cũng đủ cho vài người cùng ăn.
Phượng Miên nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Sắt Sắt, khóe môi cười nhẹ nói: "Tam chiến thuyền kia là chiến thuyền chỉ dùng để tấn công, còn thuyền ngầm này thích hợp nhất là dùng để chạy trốn.
Sắt Sắt cười nhàn nhạt, dùng để chạy trốn, đúng là thật sự chính xác.
Có thế lẻn vào trong lòng biển, kẻ địch sẽ không phát hiện được tung tích mà trong khoang thuyền lại có đủ đồ ăn.
Phượng Miên khởi động cơ quan, chỉ ng cơ quan từ từ chuyển động, đỉnh đầu bọn họ bỗng nhiên hiện ra một khoảng không trên trời, ánh mặt trời chiếu vào. Tràn ngập trong khoang thuyền hơi thở cũng đủ cảm thấy tươi mát, sau đó đôi mắt phượng giật mình, cửa sổ ở phía trên biến mất, toàn bộ thuyền lại bị bịt kín, sau đó liền lẳng lặng lặn xuống đáy biển.
"Có nghĩ muốn xem dưới đáy biển nhìn như thế nào không?" Phượng Miên nhíu mày hỏi.
Sắt Sắt uống một ly rượu nguyên chất, mỉm cười gật gật đầu, hỏi: "Tốt lắm, hãy xuống dưới đáy biển xem sao?" Nàng nhớ rõ, ng mẫu thân nói qua, dưới đáy biển và trên mặt đất là hai thế giới khác nhau, "Nhưng phải xem như thế nào mới được?"
Phượng Miên cười cười, đưa tay khởi động cơ quan, chỉ ng thấy một đợt tiếng vang chầm chậm qua đi, vô số cửa sổ nhỏ xếp thành một đường, đang lộ ra ở trên vách thuyền. Nhìn kỹ,