Salsa mới không sợ cô ta, so võ thuật, Trình Thất cũng chưa chắc là đối thủ của cô, cho nên cũng không như chim nhỏ nép trốn sau lưng người đàn ông, hơn nữa, cô gái này cô tương đối không thích, cho nên trực tiếp học dáng vẻ của một cô gái nào đó, đôi tay chống nạnh nâng cằm nhỏ: "Tiểu Bát nói muốn kết hôn với tôi, nơi này chính là nhà tôi, tại sao tôi không thể ở chỗ này?"
"Kết hôn?" La Hiểu Hiểu nuốt nước miếng, lùi lại một bước, đây là chuyện gì? Không phải nói cưới cô sao? Chẳng lẽ những ngày này đều lợi dụng cô?
Khâu Hạo Vũ thấy bé ngốc hung hãn như thế, cười không nói, không ngờ cô bé này tính khí không nhỏ, anh thật muốn xem cô giải quyết như thế nào.
"Không sai, tôi không thích cô ở trong nhà tôi, cho nên ngay lập tức cút ra ngoài!"
La Hiểu Hiểu không ngờ cô gái này nói chuyện cay nghiệt, còn khinh thường cãi nhau với loại người này, quay sang Khâu Hạo Vũ: "Khâu Hạo Vũ, anh có ý gì? Anh nói đi, rốt cuộc anh có ý gì?"
Khâu Hạo Vũ buông tay: "Là ý như thế !"
"Không cảm thấy hèn hạ sao?"
"Hèn hạ? Cô thật sự cho rằng tôi không biết cô đang nghĩ cái gì? La Hiểu Hiểu, nếu cô không có ham mê lợi ích làm mê muội đầu óc, làm sao lại mắc bẫy? Cô đi đi!" Một người đàn ông nào đó tiếp tục trở về phòng bếp bận rộn.
La Hiểu Hiểu hết sức đè nén tâm trạng, quả đấm nhỏ kêu vang răng rắc, hốc mắt chợt đỏ lên, cùng cô gái tu hú chiếm tổ chim khách nhìn nhau hồi lâu mới cười to nói: "Rất thú vị, các người không hổ là cá mè một lứa, hành động thói quen như nhau, các người rất giỏi, không tệ!" Quay người đi lên lầu thay quần áo, sau đó cầm lấy túi xách, vẻ mặt âm trầm đạp cửa đi.
Long Hổ Hội, Phi Vân Bang, rất tốt!
"Tiểu Bát, có phải chúng ta thật là quá đáng hay không?" Cô gái kia giống như đã khóc, không nên nói chữ ‘cút’ này, mà là mời ?
"Quá đáng? Em cho rằng cô ta thật thích anh sao? Cô ta thích đại ca, ban đầu tìm cô ta cũng chỉ là muốn cho đại ca thấy rõ bộ mặt thật của cô ta, dẹp tan một chút lòng thương hại cuối cùng của anh ấy, chính là cô gái tham lam hư vinh!" Cầm lấy sườn nhanh chóng chặt đứt, thuần thục bỏ vào trong nồi, liếc mắt nói: "Đây chính là món ăn ngon thuộc sở trường của mẹ anh ! Em có lộc ăn rồi !"
Salsa chắp tay trước ngực, tiến lên từ phía sau lưng ôm eo người đàn ông, dùng cằm yêu thương cọ sống lưng: "Vậy em là dạng cô gái thế nào?" Nhất định rất thông minh, rất ngoan ngoãn.
Môi mỏng nâng lên một đường cong xinh đẹp, ai nói không làm nũng cho người đàn ông vui lòng ? Lần đầu tiên nấu cơm vì cô gái, lần đầu tiên cảm nhận được nấu cơm cũng là một niềm vui thú, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cặp mắt to bình luận: "Là cô gái thuần khiết nhất mà anh gặp qua, làm cho người ta cảm thấy không bằng, được rồi, nghe lời, đi ra bên ngoài chơi, nếu không đêm xuân thật tốt cũng muốn lãng phí ở phòng bếp!" Thật vất vả nở hoa kết trái, cũng không thể không thu hoạch chứ?
"Cái gì đêm xuân?" Salsa hoàn toàn không hiểu.
Khâu Hạo Vũ siết chặt cán dao, cũng là Salsa dễ dàng tha thứ cho anh, đổi lại cô gái là Trình Thất, còn không biết sẽ bị hành hạ thành cái dạng gì, giống như đứa trẻ làm việc gì sai, mím môi áy náy nói: "Cái đó. . . . . . chúng ta còn sẽ có đứa bé, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta phải cố gắng tìm nó về !" Nếu như đứa bé kia vẫn còn thì tốt biết bao? Hiện tại cũng sắp sinh rồi chứ? làm cha nhanh hơn so với người khác, lại bị đôi tay này tự phá hủy.
Đáng tiếc không có thuốc hối hận để mua.
"Chị Ma Tử nói chuyện này không trách anh, dù sao khi đó anh không thích em, tình yêu cần phải từ từ xây dựng, chị ấy nói nếu như yêu nhau thì sao giết chết đứa bé, như vậy người đàn ông kia tuyệt đối không muốn, Tiểu Bát, anh đừng. . . . . . . . . . ." Cúi đầu đâm ngón tay, nếu như Tiểu Bát lại không muốn đứa bé thì làm thế nào: "Tổn thương đứa bé nữa!"
"Nghĩ gì thế? Cầu xin còn không được, về sau phải nghe nhiều lời của chị Ma Tử, biết không?" Ma Tử không tệ, có thể nói chuyện.
Salsa ngoan ngoãn thối lui đến cửa, nhưng không muốn rời đi, cô thích nhìn dáng vẻ Tiểu Bát nấu cơm: "Chị Ma Tử dễ nói chuyện hơn chị, thật ra lần trước chính chị ấy để cho em tới tìm anh, Chị Ma Tử rất ưa thích anh, cho nên về sau anh không thể ghét bọn họ nữa !"
Thì ra là vậy, Ma Tử. . . . . . Vẫn cảm thấy cô gái kia vô cùng xấu xí, đột nhiên cảm thấy cũng không phải khó nhìn như vậy chứ.
Hôm sau, Salsa mang theo tràn đầy hạnh phúc trở lại Bách Hoa Uyển, thấy tất cả mọi người ở trong sân đang bàn tán cái gì, xách theo giỏ trái cây tiến lên phía trước nói: "Tôi đã trở về, đây là Tiểu Bát cố ý chuẩn bị cho mọi người!"
"Chị Thất, không thể dọn, lúc kết hôn liền từ nơi này lên xe hoa. . . . . . Salsa trở lại à?" Ma Tử nhận lấy cái giỏ: "Không phải đâu? Dựa vào đồ chơi này liền muốn đuổi chúng ta?" Cherry?
Trình Thất nhận lấy mấy viên, vừa ăn vừa nháy mắt với đám người Đông Phương Minh, cười nhìn vẻ mặt cô gái ngượng ngùng: "Xem ra khởi sắc không tệ lắm!"
Salsa biết các anh chị nhất định sẽ cười cô, không sao, thật vui vẻ: "Tối hôm qua Tiểu Bát nấu cơm cho tôi ăn, là món ăn tôi ăn ngon nhất, buổi sáng cũng làm cho tôi !"
"À? Khâu Hạo Vũ còn có thể xuống bếp?" Tiểu Lan không hề thù hằn nữa, nói thế nào cũng coi là em rể rồi, dĩ nhiên phải đối đãi như người nhà: "Có phải Salsa rất vui vẻ hay không ?"
"Ừm!"
"Chậc, chậc, chậc, không sợ thẹn thùng!" Trình Thất liếc một cái: "Không tệ không tệ, mùi vị tạm được, cũng ăn đi!" Aiz, hao tổn tâm huyết nuôi lớn, cứ như vậy chạy theo người ngoài, cũng may Khâu Hạo Vũ thức thời, không có độc chiếm người, biết để cho cô trở lại, mức độ chán ghét giảm mạnh, tiếp tục thảo luận đề tài mới vừa rồi: "Xe hoa đi từ nơi nào không phải giống nhau sao?"
"Dĩ nhiên không giống nhau, Lạc Viêm Hành ở tại Trình gia trang, chúng ta cũng ở nơi đó, không tới mười phút đã đi xong rồi, nơi này đến Trình gia trang vừa vặn phải đi qua hơn nửa thành phố, một vòng xuống, giống như tuyên bố với mọi người, Viêm Hành đã có chủ, cắt đứt tưởng niệm của những cô gái khác, có câu nói không sợ bị ăn trộm chỉ sợ bị trộm nhớ!" Ma Tử thấy Trình Thất còn muốn phản bác, trực tiếp đổi đề tài: "Chuyện này cứ quyết định như vậy, bây giờ tập trung thảo luận chuyện phải chú ý đến lúc kết hôn!"
Đều là trẻ không cha không mẹ, tất cả đều phải tự mình làm.
Mấy ông già và bà già bị xem nhẹ không hài lòng: "Cái này không có phần chúng tôi sao? Giao cho chúng tôi, không thành vấn đề, vì hôn lễ rất gấp, Bang chủ cô cùng chú rể chọn ngày chụp ảnh cưới trước đi !"
Phòng họp Long Hổ Hội, vẫn tươi cười hớn hở, hoa kiều chỉ vào bốn đồng bạn giới thiệu: "Lạc Nhị gia, trước kia giao dịch hàng với ngài đều là xuất từ bốn vị này, cũng đừng xem thường bọn họ, ở nước Mĩ có bốn trụ sở bí mật chế tạo vũ khí, nắm chặt thông tin chế tạo vũ khí tân tiến nhất!"
Lạc Viêm Hành nhìn Hàn Dục một chút, lại nhìn Bạch Diệp Thành một chút, đều không hiểu ra sao.
Hàn Dục đặt câu hỏi trước tiên: "Hoa kiều tiên sinh đây là. . . . . . ?" Có ý gì? Trước kia không phải trực tiếp giao dịch sao? Về phần nguồn gốc vũ khí của đối phương, có lẽ bọn họ không hỏi tới.
"Cái này không phải là nghe nói Lạc Nhị gia sắp đám cưới sao? Cũng không có quà tặng gì đặc biệt đưa tiễn, Lạc Nhị gia, bốn vị này ngài hài lòng chứ ?" Hoa kiều chỉ chỉ mấy người bạn thân mến.
Thì ra là như vậy, Lạc Viêm Hành cũng đang vui vẻ, tinh thần sảng khoái, nghe tin tức như thế, càng như hổ thêm cánh, quan sát bốn người đàn ông trung niên mặc tây trang, khó xử nói: "Hoa kiều khách sáo, thật ra không cần thiết. . . . . ."
Hàn Dục kích động đến lòng bàn tay đều đầy mồ hôi, mặc dù Long Hổ Hội vẫn ở giai đoạn lên như diều gặp gió, nhưng vẫn không có năng lực tự mình chế tạo ra lượng vũ khí thật lớn, cho nên mới vẫn mua của người khác, hôm nay thu nhận bốn người này, thì không cần móc tiền túi thu mua khắp nơi nữa, hôm nay là bốn trụ sở, Long Hổ Hội tài trợ, đợi một thời gian nữa, có thể có bốn mươi trụ sở, 400 trụ sở.
Nhưng điều này có nghĩa là về sau không cách nào hợp tác với hoa kiều nữa sao? Mình đập chén cơm của mình? Chẳng lẽ có mưu đồ khác?
"Chuyện này, thực không dám giấu giếm, gần đây bên phía tôi đang nghiên cứu một món khác !" Đẩy ra hình ảnh, đó là một mẫu tên lửa kiểu mới: "So với súng ống đạn dược, đây mới là vũ khí cuối cùng, Lạc Nhị gia, sau này có hứng thú thì liên lạc!"
Cái này, xem như trong lòng mọi người biết rõ, con người thường muốn lên chỗ cao mới thỏa mãn, xem ra sau này không có quá nhiều tinh lực để suy nghĩ đến những vũ khí có mô hình nhỏ, vừa vặn thuận nước đẩy thuyền, nhưng hoa kiều có khả năng giới thiệu bốn người này cho Long Hổ Hội mà không phải những tổ chức khác, món nợ ân tình như thế không phải chuyện đùa, một hòn đá hạ hai con chim, tức là đồng bạn cũng tìm được chốn nương thân tốt đẹp, còn tìm người mua lớn.
Loại vũ khí đạn đạo dáng vóc to, cũng không phải là có tiền có thể mua, còn phải có đầy đủ thực lực sử dụng, hơi không cẩn thận bị nước nào phát hiện, cũng giống như dẫn lửa thiêu thân, dĩ nhiên, Long Hổ Hội có thể đứng vững, không phải vì có nhiều tiền và quyền lực hơn người, mà vì quốc gia không dám chọc, có đội lính đánh thuê độc lập, hủy diệt gần nửa tổ chức phần tử khủng bố trên thế giới, loại tên lửa này, ít nhiều gì cũng có mười mấy viên, dĩ nhiên, đây là cơ mật, cộng thêm từ trước đến giờ Long Hổ Hội rất an phận, chuyện này trừ một vài nhân vật nồng cốt, căn bản không ai biết được.
Hoa kiều từ đâu biết được Long Hổ mua đồ chơi này?
Lạc Viêm Hành không hề hỏi lý do, chẳng qua cảm thấy hoa kiều này không đơn giản, nhếch môi cười khẽ nói: "Nếu hoa kiều thật sự có thể nghiên cứu ra, bên tôi quả quyết sẽ không để mất đi cơ hội tốt, dĩ nhiên, nếu trên đường xảy ra sự cố gì, Long Hổ Hội cũng làm như không thấy, như thế nào?"
"Ha ha, ngài yên tâm, tôi có thể duy trì dĩ nhiên có thể làm!" Anh cũng quá coi thường ông ta.
"Vậy thì tốt, quà tặng tôi nhận!"
Bốn người đàn ông đứng dậy tiến lên từng người một bắt tay với Lạc Viêm Hành, đồng bạn này bọn họ thật hài lòng, sợ là sợ làm ra bán không hết, hàng năm lượng nhu cầu của Long Hổ Hội lớn nhất toàn thế giới, còn có cơ hội giúp bọn họ mở rộng qui mô, chim khôn biết chọn cành mà đậu !
Hàn Dục cầm lấy hợp đồng cẩn thận lật xem, cuối cùng gật đầu nói: "Đại ca, không thành vấn đề!"
Đóng lên con dấu Long Hổ Hội, hợp tác thành công.
"Đúng rồi, tôi có may mắn hợp tác với vợ của ngài, ánh mắt không tệ!" Lúc gần đi, hoa kiều đột nhiên nói một câu, sau đó nhìn về phía đám người Hàn Dục khom lưng nhỏ giọng nói: "Nói một câu không xuôi tai, nếu không phải là cô ấy, tôi thật sự không dám giao bọn họ cho các người, dù sao lời đồn, danh tiếng Lạc Nhị gia cũng không tốt, vì giữ mình cũng không bận tâm an nguy cho đối tác, vợ của ngài thì không như thế, có thể vì một thủ hạ buông tha tất cả, tôi nghĩ rằng tiếp cận sẽ thân thiết, Lạc Nhị gia sau này phải quý trọng mấy người anh em này của tôi!" Dứt lời xoay người đi ra, cũng không phải hiểu cô gái kia nhiều nhưng ấn tượng đầu tiên quá mức hoàn mỹ.
Từ trong đáy lòng nể phục, đến nay cũng khó quên hình ảnh đó, bo bo giữ mình thì tốt, nhưng lại không cách nào làm cho người ngoài tin phục, Lạc Viêm Hành có thể không chú ý chết sống của La Ngọc Khôn, sau này các bạn thân mến xảy ra chuyện, chắc chắn sẽ buông tay phủi sạch quan hệ, nghe nói cư