u năm, vẫn không biết bọn họ đang suy nghĩ gì, lúc cha vứt bỏ cô thì cô cũng không biết đến tột cùng mình đã làm sai điều gì.
Chị nói cô là kẻ ngốc, cha em hoàn toàn không muốn em, em còn chờ cái gì? Không phải cô muốn chờ, không phải cô không biết bị vứt bỏ, từ lúc cha rời đi, cô cũng biết ông ấy không cần cô nữa, nhưng không biết đi nơi nào mới chờ, còn nhớ rõ sắc mặt của mẹ lúc đó, vì để bọn họ vui lòng, cho dù cho uống thuốc gì cũng sẽ không từ chối, uống xong khổ sở đắng chát đi nữa cũng không có một câu oán hận nào, chưa bao giờ không vâng lời, cũng mặc kệ cô biểu hiện khá hơn nữa, bọn họ cũng sẽ không vui lòng.
Rõ ràng nghe lời hơn em trai, cô không hiểu nổi rốt cuộc tại sao khiến người ta chán ghét như vậy, hiện tại cô giống như đã hiểu một chút, cô và bọn họ không phải cùng một loại người, không phải cùng một loại người. . . . . .
Thấy Salsa như mất hồn biến mất trước mắt, Ma Tử vỗ mạnh cái ót: "Phải làm thế nào mới có thể làm cho cô quên tên khốn kiếp này?"
"Căn bản cũng không phải là người!" Lần đầu tiên Tiểu Lan kích động muốn giết người, vừa muốn đi ra ngoài đuổi theo, nhưng bị Lộ Băng kéo lại: "Anh buông ra, không may bị lạc thì làm thế nào?"
"Anh thấy hôm nay Salsa không giống như trước kia, để cho cô ấy một mình yên lặng một chút, có lẽ nghĩ thông suốt một số chuyện! Hơn nữa, nơi này đến Bách Hoa Uyển không xa, cô ấy biết đường!"
Quả thật, Salsa đi đúng đường, nhưng sau khi đến Bách Hoa Uyển cũng không dừng lại mà đi thẳng về phía trước, mãi đến trạm xe lửa thì mới dừng bước lại, nhìn bức tượng trải qua gió sương vẫn còn đây, ban đầu đứng ở nơi đó, đợi một ngày một đêm, cũng cho rằng cô không hiểu tình cảm, sớm quên ba mẹ, làm sao có thể quên mất được ?
Dường như trong 25 năm qua vẫn luôn làm người khác vui lòng, chưa từng suy nghĩ cho mình cái gì, cho rằng chỉ cần bọn họ vui vẻ cũng sẽ không bị đuổi đi, cho nên mặc kệ Tiểu Bát làm gì, cô cũng lựa chọn tha thứ, cho rằng anh sẽ cảm kích, lại càng phát hư, nếu như sớm nghe lời của chị một chút, có phải cũng sẽ không khổ sở như vậy hay không?
Vịn bức tượng trợt ngồi trên đất, thật giống như trở lại hoàn cảnh hơn mười năm trước, chờ đợi cha, chỉ khác chính là suy nghĩ, khi đó đầu óc trống rỗng, không có nhiều chuyện phức tạp, càng lớn dường như càng mệt mỏi, đột nhiên thật muốn trở lại lúc ban đầu.
‘Tinh tinh tinh’
Thấy là chị, mở ra điện thoại di động nức nở gọi: “Chị!”
Một đầu khác, Trình Thất hung ác nhìn chằm chằm Lạc Viêm Hành, nghe được cô gái mang theo giọng mũi, dò hỏi: “Em...... Có khỏe không? Chuyện lúc nãy chị đã nghe nói......”
“Chị, chị nói cho em biết, nếu như...... Nếu như em không bắn súng nữa, có phải chị cũng đã sớm không cần em nữa hay không?”
Lần đầu tiên cô gái có rất nghiêm túc, Trình Thất tắt chìa khóa xe nhưng không có lập tức xông tới tìm người, mà chạy về phía sân cỏ trước cửa, chân không giẫm trên cỏ mềm mại đi tới một cây đa, giống như thư giãn, ngồi xuống, nghĩ thật lâu mới nói: “Đúng vậy!”
“Ô ô ô ô ô em đã biết cho nên mới cố gắng luyện tập, ô ô ô em thật sự ngốc như vậy sao? Ngốc đến nổi là gánh nặng cho tất cả mọi người ô ô ô ô!”
Trình Thất ngửa đầu cố gắng đè nén nước mắt, khẽ cười nói: “Em hiểu lầm rồi, ban đầu chị cũng là kẻ vô tích sự, cộng thêm khi đó còn nhỏ ngu ngốc, chắc chắn sẽ không mang theo em, nhưng hiện tại chị trưởng thành, xem như bây giờ em không biết gì, cũng sẽ nghĩ đến em, chị chưa bao giờ lừa em, em cũng đã biết, nếu chị nói không biết, em tin không? Ngay cả chính chị cũng không tin, nói cho chị đi, em thương anh ta như vậy sao?
Salsa cảm nhận được ấm áp, nhưng không vui: “Em không biết, chỉ muốn mỗi ngày đều nhìn thấy anh ấy, là bạn bè duy nhất em cảm thấy muốn dựa vào, ngoại trừ các anh chị ra, em cũng không tiếp xúc với người ngoài, chỉ có Tiểu Bát, anh ấy vui vẻ, em càng vui vẻ hơn anh ấy, không muốn anh ấy bị thương, không muốn anh ấy khổ sở, không muốn anh ấy không để ý tới em!”
“Hiện tại anh ta sắp kết hôn!”
“Chỉ cần anh ấy vui vẻ, em chúc phúc cho anh ấy!” Thật lòng chúc phúc, chỉ cần anh vui vẻ: “Chưa bao giờ thích một người như vậy, trong đầu đều là anh ấy, chị, em trưởng thành rồi phải không? Cho nên mới phải khổ sở?” Không trách được đều nói không muốn lớn lên.
Trình Thất rất ít nghiêm túc như vậy, cùng cô gái nói chuyện phiếm, vừa định hỏi cô ở nơi nào thì bên kia liền truyền đến tiếng tút tút, đứng dậy sải bước đi qua bàn đá, bất đắc dĩ nói: “Em phải đi làm một chuyện, đi trước đây!” Móc ra chìa khóa, mặt không vẻ gì chạy thẳng tới nhà để xe.
Lạc Viêm Hành khẽ gật đầu nói: “Ừm!”
Sau khi đến một ngôi biệt thự thật giống như hàng năm không người ở, Trình Thất cũng không dài dòng, trực tiếp đạp cửa đi vào, quả thật nhìn thấy Khâu Hạo Vũ đang ôm La Hiểu Hiểu vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cũng lười phải mở miệng, tiến lên kéo cánh tay đi ra bên ngoài.
“Này, cô làm gì đấy? Trình Thất, cô đừng làm loạn!” La Hiểu Hiểu không thể tin được cô gái này lớn mật như thế, tự xông vào nhà dân không nói, còn mạnh mẽ bắt người.
Trình Thất lạnh lùng trợn mắt nhìn sang, sau đó nhìn Khâu Hạo Vũ nói: “Đi với tôi đến chỗ này!” Có lẽ sau khi Khâu Hạo Vũ biết, cũng sẽ không khi dễ Salsa nữa, nếu không, xem như chơi cứng với Lạc Viêm Hành, cô cũng sẽ giết anh ta.
Khâu Hạo Vũ nhún vai nói: “Đi thôi!” Đại ca thật là dự liệu như thần, cô gái này thật tìm tới, anh thật muốn xem cô gái ngốc kia có bí mật gì không thể cho ai biết.
La Hiểu Hiểu giận đến dậm chân, thiếu chút nữa đã gạo sống nấu thành cơm chín rồi, hô lớn: “Trở về sớm chút, tôi sẽ chờ anh trở về đấy!”
Nghe vậy một cô gái nào đó hừ nhẹ nói: “Đều nói ngựa tốt phối yên tốt, anh cũng chẳng qua như thế!” Đạp mạnh cần ga, hất bụi đi.
Khâu Hạo Vũ không muốn tranh cãi, lạnh lùng nhìn chằm chằm cửa sổ thủy tinh, chẳng lẽ muốn trực tiếp giết người bịt miệng sao? Cô gái này có thể làm được.
Theo đuổi suy nghĩ của mình đi tới mục đích, Trình Thất mở cửa xe nói: “Xuống!”
Vẻ mặt Khâu Hạo Vũ nghi ngờ, sau khi xuống xe không hiểu nhìn ba chữ trạm xe lửa: “Cô dẫn tôi tới nơi này để.....” Câu nói kế tiếp bởi vì cô gái ngồi ở dưới bức tượng mà dừng lại, tại sao cô cũng ở đây?
Salsa không phát hiện người thân đã đến, đôi tay ôm đầu gối như vậy, ngồi bất động tại chỗ, thật giống như đang chờ người nào, giữa hai lông mày dường như lộ ra tuyệt vọng, giống như một đứa bé bị người vứt bỏ, nhìn cửa trạm xe lửa cũng không chớp mắt, Khâu Hạo Vũ khó hiểu: “Cô cho cô ấy đi đến đón người?”
“Tôi nghĩ cô ấy đi đến đây, tôi nhặt được cô ấy lúc cô ấy mười tuổi, tình cảnh lúc ấy không khác hiện tại, cô cứ đứng ở chỗ như vậy, suốt cả một ngày một đêm, một giọt nước không uống, vẫn nhìn cửa trạm xe lửa, tôi tận mắt nhìn thấy người đàn ông kia thu xếp cho cô ấy ở tại bức tượng, cho cô ấy một bọc bánh bao và một bình nước, sau đó mua vé đi mất, lúc ấy tôi không để ý, nhưng ngày thứ hai tôi trở lại thì cô ấy còn đứng ở chỗ cũ, bánh bao không ăn, nước cũng không mở ra, cứ chờ đợi người đàn ông kia như vậy!”
Khâu Hạo Vũ choáng váng, nguyên nhân gì cũng đã nghĩ đến nhưng không ngờ là nguyên nhân này, hai mắt trợn tròn: “Nhặt được? Có ý gì?”
Hai tay Trình Thất nhét vào túi quần, dựa vào xe cười khổ: “Người đàn ông kia là cha của cô ấy!”
“Tại sao vứt bỏ cô ấy?” Người đàn ông có chút kích động, trong mắt lộ ra ý muốn giết người.
“Nếu thật tốt, dĩ nhiên sẽ không vứt bỏ, nhất định là có nguyên nhân, trời sanh cô ấy bị chướng ngại trí lực, sau khi tôi nhặt được cô ấy, trong vòng năm năm đi vệ sinh đều ở trong quần, không cách nào tự điều khiển, bây giờ xem như tốt một chút, biết đi nhà cầu, là bọn Ma Tử dạy cho cô ấy, tốn không ít tâm huyết, hôm nay những gì đứa bé chín tuổi có thể làm được thì cô ấy đều làm được, nhưng không ngờ cô ấy còn hiểu tình cảm, có lẽ cô ấy hiểu nhiều hơn nhưng chưa nói mà thôi! Vẫn tích cực biểu hiện, chỉ sợ bị vứt bỏ lần nữa, giống như một con chó nhỏ cả ngày nghĩ làm cho chủ vui lòng, khổ sở mệt mỏi đi nữa cũng sẽ không oán trách.”
Khâu Hạo Vũ đột nhiên cảm thấy khó thở, cả người không còn hơi sức, sững sờ nhìn chằm chằm cô gái ngốc không rời, không trách được có lúc anh cảm giác đó chính là đứa bé, người bình thường cũng không thể không biết quá trình phá thai: “Xin lỗi!”
Trình Thất không biết anh ta đang nói với mình hay nói với Salsa, cầu xin: “Sau này đừng trở lại tổn thương cô ấy nữa, cô ấy không sai, chỉ là bị ông trời trêu cợt, anh biết bị cha mẹ ruột vứt bỏ cảm giác ra sao không? Anh không biết, tôi cũng không biết, cảm giác kia nhất định không dễ chịu, biết tại sao kỹ thuật bắn súng của cô ấy tốt như vậy không? Là kế tiếp của thiên phú, chủ yếu là vì cô ấy sợ bị tôi ghét bỏ, vẫn khổ sở rèn luyện, mỗi một chuyện cô ấy đều làm vô cùng nghiêm túc, hy vọng có thể làm được tốt nhất, nhưng cũng không làm được gì, chúng tôi chỉ có thể khen ngợi, đối với một đứa bé mà nói, cô ấy đã rất thành công!”
“Xin lỗi!”
Chương 74: Cô ấy chỉ là một đứa bé 3 (beta)
Hai hàng nước mắt không ngừng theo khuôn mặt trượt vào cổ, tròng trắng mắt bị tia máu ăn mòn, đau giống như vạn tên xuyên tim, trong đầu xuất hiện hình ảnh những ngày qua, dường như ngay từ ban đầu, anh cũng chưa từng cho cô ấm áp, thật vất vả biểu hiện một lần, cuối cùng vì cứu anh mới bị thương, tại sao anh có thể xát muối vào vết thương của cô?
"Anh muốn làm gì?" Trình Thất thấy người đàn ông muốn đi đến, nhanh chóng ngăn lại: "Cô ấy không cần đồng tình, tôi dẫn anh đến là hy vọng về sau không cần đến khi dễ cô ấy !"
Hai mắt của Khâu Hạo Vũ đỏ ngầu nhìn về phía Trình Thất: "Tôi biết rõ trước kia làm rất nhiều chuyện có lỗi với cô ấy, nhưng đây không phải là đồng tình, tôi yêu cô ấy, sau này cô ấy là người của tôi, đừng ai nghĩ khi dễ cô ấy !" Hất ra tay sải bước đi qua.
Trình Thất gãi gãi cái ót, cái gì vậy? Anh ta yêu Salsa? Chuyện này cũng quá đột ngột chứ? Hoàn toàn không có biện pháp tiếp nhận, lại muốn ngăn cản thì đã tới không kịp rồi.
Salsa cảm thấy có người đến gần, nhìn thấy Khâu Hạo Vũ, lập tức cúi đầu, mặc dù rất khổ sở, nhưng cô cũng không muốn chết, chị ngậm đắng nuốt cay nuôi cô lớn, còn chưa kịp báo đáp, cứ thế mà chết đi, chị nhất định sẽ rất thất vọng , hơn nữa tại sao anh tới nơi này? Không phải đang cùng La Hiểu Hiểu làm chuyện kia sao?
Khâu Hạo Vũ chậm rãi ngồi xổm người xuống, sau đó bắt chước theo cô gái, dứt khoát trực tiếp ngồi xuống đất, dưới ánh đèn đêm mờ nhạt, ngưng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gần trong gang tấc, anh nên nói như thế nào đây? Lời nói quá thâm ảo, cô cũng sẽ không hiểu, sau một lúc nín khóc cười: "Đang đợi cha?"
"Ừm!" Salsa thành thực gật đầu.
"Không hận ông ấy sao? Ý của tôi là không tức giận ông ấy làm lạc cô ở chỗ này sao?"
"Là bản thân tôi quá ngốc !"
Người đàn ông nghe vậy, lệ như suối trào, lắc đầu tiếp tục cười nói: "Cô tuyệt đối không ngốc, hơn nữa rất hiền lành, cô nghĩ xem, đứa bé nào ra đời cũng muốn lựa chọn nơi đầu thai, mà cô nhất định không nhẫn tâm để khác đứa bé vừa sanh ra liền ngã bệnh, cho nên cô cứu nó, tự mình lựa chọn con đường của nó, nếu như không phải là cô, hiện tại đứng ở nơi này chính là một người khác!"