ên náo, vui vẻ, hơn mười ông già mặc tây trang ngồi thành một hàng, con mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa lớn, tại sao còn chưa tới?
Tôn Kế Trung vô cùng kích động lôi kéo tay ông già họ Hàn: "Lão Hàn, nghe nói chưa? Trình Thất mang thai, là một thằng nhóc mập mạp!"
"Lời này ông đã nói từ sáng sớm rồi !" Ông già họ Hàn bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ là con nuôi, nếu là con ruột còn không biết như thế nào đấy.
"Trong lòng tôi vui mừng, kể từ sau khi bà ấy ra đi, Viêm Hành là hy vọng duy nhất của tôi, tôi cũng sắp ôm cháu nuôi rồi !" Tôn Kế Trung vỗ mạnh lồng ngực, tự nhận Lạc Viêm Hành xem như chính mình sinh ra, đứa bé kia cũng hiếu thuận kính trọng ông, có khác gì ruột thịt chớ? Còn sống có cháu trai ẵm, là trời xanh che chở.
"Tới rồi, tới rồi!"
Nghe vậy mọi người rối rít ngồi thẳng, rất sợ thất lễ.
"Lạc Viêm Hành, mấy người cha nuôi anh là Lão Ngoan Đồng sao?"
Ở bên trong xe, Trình Thất lo lắng nhìn về phía người đàn ông, cô sợ nhất cái loại ông già xảo trá, tai quái.
Lạc Viêm Hành vỗ vỗ mu bàn tay người yêu: "Thả lỏng, không phải còn có anh sao? Đi thôi!"
Đúng vậy, còn có anh mà, chỉ cần không chỉ vào lỗ mũi mắng, đừng cầm cây chổi quét, cô đều có thể chịu được, sửa sang lại lại áo sơ mi màu xanh dương đậm và quần dài màu trắng, lần đầu ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy, sau khi xuống đất, thấy bảo vệ đứng đầy trước cửa, , điệu bộ này. . . . . . Áp lực như núi, đi vào cửa chính, nhìn mấy ông già mặt mày hồng hào, tiến lên lễ phép khom lưng: "Chào bác trai !"
Mười mấy ông già nhìn kỹ một hồi, bắt đầu châu đầu ghé tai.
Người đầy sân đều đưa mắt tập trung trên người Trình Thất, điều này làm cho một cô gái nào đó càng thêm không được tự nhiên, nhưng hôm nay không cách nào trốn tránh, ngàn vạn lần không được nói lời khắc nghiệt, bằng lương tâm mà nói, cô hi vọng lấy được sự đồng ý của mấy người này, Lạc Viêm Hành là người mù, có thể ngồi được vị trí này không dễ dàng, cô không muốn vì cô mà hại anh, nếu như tất cả mọi người không đồng ý, cô có thể rời khỏi.
Lạc Viêm Hành nhận thấy cô gái dường như rất khẩn trương, kê vào lỗ tai nói: "Thả lỏng một chút!"
"Nếu như. . . . . . Nếu như bọn họ hết sức phản đối. . . . . ."
"Vậy thì phải xin Trình bang chủ chứa chấp anh !" Lạc Viêm Hành mỉm cười trêu ghẹo.
Trình Thất nuốt nước miếng thật mạnh, tuy có cảm động cũng không bù đắp được vừa nhìn mấy ông già rất có uy vọng liền cảm giác bị áp bức, những ông già hắc đạo này mới thật là càng già càng lão luyện, Lạc Viêm Hành có thành tựu như ngày hôm nay, còn phải cám ơn bọn họ, càng tôn kính thì càng thận trọng, mọi cử động hy vọng có thể nhận được sự đồng ý.
Ma Tử kéo kéo Lộ Băng, rỉ tai nói: "Anh nhìn chị Thất, lần đầu tiên tôi thấy chị ấy lễ phép như vậy !"
"Đó là tôn trọng đối với người ta, đừng nói chuyện!" Lộ Băng cũng không nghĩ đến Trình Thất sẽ có một ngày này nhưng nhìn vẻ mặt mấy ông già, không phải không hài lòng chứ?
Tôn Kế Trung đứng dậy đi tới trước mặt Trình Thất, thở dài nói: "Giống quá, giống quá!"
Trình Thất không dám nói lời nào, chỉ đành phải rửa tai lắng nghe, giống cái gì? Rốt cuộc là có hài lòng hay không ? Cho một lời sảng khoái được không ?
A Lãng Cách cũng vội vàng đi theo: "Không hổ là con nào con nấy, Trình lão cửu nên nhắm mắt rồi !"
"Bác. . . . . . Các người biết cha của con?" Trình Thất ngước mắt không thể tin nổi.
"Đó là đương nhiên, nếu không phải là ông ấy cố ý muốn một mình gây dựng, chúng tôi và cha của con đã sớm thành người một nhà, ha ha!" A Lãng Cách vỗ vỗ bả vai Trình Thất.
Trình Thất nhíu mày, tại sao Lạc Viêm Hành không có sớm nói chuyện này cho cô biết? Làm hại cô vô cùng hoảng sợ, cười nói: "Cha của con đã mất sớm rồi !"
Tôn Kế Trung gật đầu tiếc hận: "Chúng ta biết, con gái, về mặt tình cảm xem như Viêm Hành đàng hoàng, về sau liền giao cho con, cha nuôi cũng không có quà gì tặng cho con, đây là đồng hồ đeo tay năm đó cha của con tặng cho cha nuôi vào sinh nhật, cho con!" Nhét vào trong tay của cô gái một chiếc đồng hồ đeo tay cổ xưa, ông ta nghĩ, không có quà tặng nào quý giá hơn so với cái này.
Trình Thất nhìn chằm chằm đồng hồ đeo tay một lúc, sau đó từ từ ngửa đầu nhìn ông già, đây chính là Tôn Kế Trung như lời đồn sao? Thần thoại trong hắc đạo, cha nuôi Lạc Viêm Hành, là bạn cũ của cha, mặc dù đồng hồ đeo tay chế tạo bằng vàng ròng, nhưng đối với ông già này mà nói, cái này cũng không tính là gì, dường như người ta quý trọng hơn hai mươi năm, hôm nay còn đưa cho cô, có chút cảm động: "Cha của con . . . . . . Là người như thế nào ?" Khi đó mới sáu tuổi, chỉ biết ăn uống vui đùa, sau khi đi tới thành phố F, không có tin tức về cha, mặc dù rất muốn hỏi, cũng không biết tìm ai.
"Ha ha ha, cha của con là người rất giỏi, ba ngày ba đêm cũng nói không xong, nếu con muốn nghe, sau này chúng ta từ từ nói cho con biết, hôm nay chúng ta bàn bạc chuyện hôn lễ, không nói chuyện cũ!" Tôn Kế Trung càng nhìn Trình Thất càng thích, ai nói con dâu của ông không có đẳng cấp ? Muốn gương mặt có gương mặt, muốn vóc người có vóc người, còn kính trọng người già, không tệ không tệ.
Hôn lễ. . . . . . Trình Thất mừng rỡ: "Mọi người không phản đối sao?" Tại sao không có một người phản đối? Cái này không logic, bà Kỳ vừa nhìn thấy cô, liền hận không được uống máu của cô.
"Phản đối? Tại sao phản đối? Ai dám phản đối?" Tôn Kế Trung nhìn bốn phía một vòng, ông thật muốn xem ai dám.
Trình Thất thấy ông già nhìn qua mọi người rối rít nở nụ cười, nhất thời lệ nóng tuôn ra, cô quyết định phải hiếu thuận với người cha nuôi này, ông ấy không biết, không riêng gì bà Kỳ, tất cả bậc cha mẹ cũng rất sợ con trai của mình quan hệ dính líu với cô, duy chỉ có người cha nuôi tương lai là thật thích cô, thì ra mình cũng không phải là kém cỏi như vậy nha, lại có thể khiến cho vị thần thoại trong giới hắc đạo thưởng thức.
Tôn Kế Trung kéo Trình Thất ngồi vào bàn cơm, thấy đôi tay cô gái đan vào một chỗ, bất mãn, nói: "Thả lỏng một chút, chúng ta cũng xem như là người cùng chí hướng rồi, không cần gò bó, chúng ta không có quá nhiều quy củ, nghe lời, buông lỏng thoải mái đi !"
"Cuộc sống này ngắn ngủi, phải làm chuyện mình thích làm phải không? Chúng ta đều là người trong xã hội đen, đều là tay trắng dựng nghiệp, không giống với những gia đình cổ hủ !" Ông già họ Hàn cũng nói theo.
Trình Thất vẫn không có cách giả vờ nữa, chỉ cười gật đầu, đây là cha của Hàn Dục sao ? Làm sao lại sinh ra một đứa con trai đáng đánh đòn như vậy? Nghĩ đến cái gì, đứng lên nói: "Bác trai, con chuẩn bị một chút quà, hi vọng mọi người vui vẻ nhận!" Nói xong xoay người nháy mắt với Ma Tử.
"Hả? con dâu nuôi còn có quà cho chúng ta đây!" Tôn Kế Trung mừng rỡ chờ đợi tiếp nhận, sau khi nhìn thấy mấy tai gấu, vỗ bàn cười sang sảng: "Ha ha ha ha, rất có phong phạm chúng ta năm đó, Trình Thất, thật ra khối thịt trong bụng của con đã là quà tặng tốt nhất cho chúng ta rồi !"
Ngay cả bọn họ cũng biết? Trình Thất sờ sờ bụng, xem ra con trai giành cho cô không ít vinh quang.
"Đây là?" Ông già cầm lên một viên thuốc suy nghĩ.
Ma Tử nói thay cho Trình Thất: "Lão Hội Trưởng, đây là đại bổ hoàn do Chị Thất chúng tôi tự mình điều chế cho mọi người, rất quý, bên trong bao gồm lộc nhung giã nát và nhân sâm trăm năm !"
Khóe miệng Lạc Viêm Hành co giật, có thể ăn sao?
Tôn Kế Trung cũng nghĩ như vậy, cũng đã nhiều tuổi, quá bổ sẽ hoàn toàn ngược lại, nhưng là con dâu tự tay điều chế, nhìn bộ dạng các anh em đều cười gượng, liền ra lệnh: "Xem như các người có lộc ăn rồi, con dâu tự tay điều chế, ăn đi!" Dẫn đầu ném vào trong miệng, vẻ mặt đau khổ nuốt xuống: "Ừ, không tệ!"
"Đúng vậy, mùi vị không tệ!" Ông già họ Hàn nghĩ thầm, nhìn giống như cứt, ăn càng giống hơn.
Trình Thất đỏ mặt ngồi xuống, thật thích như vậy không? Vẫn không nắm chắc, nghiêng người nhìn vị hôn phu ở bên cạnh nhỏ giọng nói: "Chưa cho anh mất thể diện chứ?"
Lạc Viêm Hành một tay nắm thành quyền gác trên mặt bàn, một tay nghiêng người dựa vào thành ghế, không nóng không lạnh, hừ nhẹ: "Không cần vui mừng quá sớm!" Trình Thất này quá đặc biệt rồi, sợ rằng toàn thế giới cũng chỉ có một người như vậy.
"Hả!"
"Ôi trời ơi!!!"
"Xảy ra chuyện gì?"
Thấy xung quanh truyền đến một loạt tiếng hít thở, Trình Thất nhìn theo ánh mắt của bọn họ, kinh ngạc nói: "Bác trai, bác chảy máu mũi!" Hơn nữa mấy ông già khác cũng đều chảy máu mũi. . . . . .
Tôn Kế Trung bình tĩnh lau máu mũi: "Không có việc gì, chỉ có chút đau đầu!" Tại sao máu mũi này không ngừng được vậy ?
Ông già họ Hàn cũng lau lỗ mũi một cái: "Mang thức ăn lên!"
Lúc này Trình Thất mới tỉnh ngộ, quá bổ? Thấp thỏm bưng chén lên, thật không gọi bác sĩ sao?
Chung quanh bọn thủ hạ ngây ngốc, mắt nhìn thấy mấy ông già kính ngưỡng nhất chảy máu mũi ròng ròng, nhưng cũng có vẻ không thèm để ý, vừa lau lau vừa uống rượu thịt, như thế có thể thấy được, vị Bang chủ Phi Vân Bang rất được lòng người, nếu là người khác, sớm bị đập chết, đây là phúc đức đã tu luyện mấy đời?
"Đều bị như vậy còn có thể chịu được, xem ra lão Hội Trưởng yêu thích cô ấy không phải bình thường !"
"Đúng vậy, chậc, chậc, chậc, đại ca giống như cũng rất chìu cô ấy, cứ theo đà này, sau này có thể làm sao ?"
"Anh nhìn xem đám kia côn đồ cắc ké kia, thật coi như nhà mình! Ngạo mạn vô lễ!"
"Aiz, ngay cả A Lãng Cách cũng không phản đối, cuộc hôn nhân này xem như đã định rồi !"
"Nhỏ giọng một chút, không muốn sống?"
Ma Tử nghe xong đã hiểu rõ, xem ra sau này Chị Thất sẽ không chịu ủy khuất, Tôn Kế Trung này thật không tệ, không trách được nhiều người ngưỡng mộ ông ta như vậy, ngay cả cô cũng bắt đầu nể phục tự đáy lòng.
Trình Thất vừa vùi đầu ăn cơm, vừa thỉnh thoảng ngước mắt quan sát, thấy mặt của mấy ông già đỏ lên, mồ hôi rơi như mưa cũng không nói rời bữa tiệc, xem ra lúc trước mình lo lắng dư thừa, có thể thuận lợi trèo lên trên rồi.
"Con dâu nuôi, chúng ta xem Hoàng Lịch, tháng sau chính là ngày mùng 7 tháng 7, thích hợp để kết hôn, ý của con như thế nào?" Tôn Kế Trung biết Lạc Viêm Hành muốn nghe nhất đúng là câu này, dứt khoát thuận nước đẩy thuyền.
À? Nhanh như vậy? Mùng 7 tháng 7, còn có hai mươi lăm ngày nữa, nếu Lạc Viêm Hành một mình nói với cô, 100% từ chối, nhưng lời này do ông già nói, hiệu quả không giống nhau, gật đầu nói: "Tốt!"
"Sính lễ muốn cái gì? Cha cảm thấy tiền không thể làm cho con chú ý !" Tôn Kế Trung nhìn xa trông rộng, sờ sờ râu ria.
Trong lòng Trình Thất bắt đầu tính toán, đúng vậy, cô không lấy tiền, muốn tiền không mua được, đưa ngón tay chỉ mười mấy ngôi biệt thự và đồng cỏ bát ngát mênh mông phía bên ngoài: "Các anh em của con cũng đi theo con vào sinh ra tử, bác trai nên biết Phi Vân Bang của con tuyệt đối không sáp nhập vào Long Hổ hội, con hi vọng sau ngày cưới có thể ở chung một chỗ, con muốn mảnh đất này!"
Ngay cả Lạc Viêm Hành cũng không ngờ Trình Thất sẽ nói như thế, trên lý thuyết không thể đồng ý, dù sao đây là tài sản riêng Long Hổ không thiếu, càng là nhà của anh, nếu bị Phi Vân Bang chiếm cứ, cô muốn làm gì? Thật muốn bò đến trên đầu anh sao ?
‘Bốp !’
Tôn Kế Trung vỗ bàn phóng khoáng nói: "Cho con!"
Trình Thất nhìn thấy Lạc Viêm Hành trừng cô, đang muốn nói là nói đùa, không ngờ Tôn Kế Trung hào sảng như vậy, kích động cầm bình rượu lên rót cho ông già, cười nói: "Như vậy Trình Thất cám ơn bác trai !"