Lạc Viêm Hành dừng lại công việc, vẫn không có phản ứng quá lớn, siết chặt cây viết, hình như còn chưa có tiêu hóa xong, anh không biết người đàn ông khác nghe nói sắp làm cha thì tâm tình như thế nào, mừng rỡ như điên? Hay cầu thần bái phật? Làm cha, anh làm cha rồi ?
Hàn Dục thấy người đàn ông bình tĩnh như thế, không nên đâu, còn tưởng rằng có thể chạy như bay ra ngoài, lập tức giơ ngón cái: "Đại ca, anh thật có chí khí, phải như vậy, không phải là mang thai sao? Anh ngàn vạn lần không được cúi đầu, nếu không, nửa đời sau cũng bị áp chế. . . . . . Đại ca, đại ca. . . . . ."
Người đàn ông đã bước nhanh ra ngoài, nhìn ghế da trống rỗng, aiz, Trình Thất, cô thật đúng là Vô Chiêu Thắng Hữu Chiêu, vậy phải làm sao bây giờ? Không cách nào tưởng tượng tương lai cô gái ra lệnh cho anh, muốn anh nghe lệnh của cô, không thể nào!
Nhưng thực tế thì rất tàn khốc đấy!
Thứ hai, bên trong bệnh viện đã sớm quậy tung trời, phòng bệnh nho nhỏ chất đầy điểm tâm và trái cây, rất nhiều bó hoa, Trình Thất sờ bụng khổ sở nhìn vườn bách thảo ở trong phòng, lúc bác sĩ nói cho cô biết cô mang thai, ý muốn giết người đều đã có, tại sao cô lại mang thai ? Làm sao có thể chứ?
Đến nay cũng không thể tiếp nhận tin tức đột ngột này, quá ngoài ý muốn, hoàn toàn không hưng phấn nổi, hôm nay bang hội nguy cơ trùng trùng, không biết La Ngọc Khôn tìm tới cửa lúc nào, lúc đó chẳng lẽ mang bụng bự đánh nhau chết sống với người ta? Trong đầu đã tạo thành hình ảnh rất buồn cười.
Bên trong gian phòng, nam nữ tất cả chiếm một góc bàn tán, khóe miệng cô gái khẽ nhếch cười, một chân đạp lên ghế dài, đôi tay chống nạnh, khí thế ép người, đang muốn nghiêng người khom lưng, bụng to phề phệ làm cho thân thể bị ngửa ra sau. . . . . .
My god, đây là hình ảnh gì? Chợt lắc đầu, không được, không được, quá đáng sợ, nếu là lúc trước, nhất định không nói hai lời trực tiếp phá hủy, nhưng bọn thủ hạ đều giống như ăn thuốc kích thích, còn thiếu điều không có đốt pháo thông báo cho thiên hạ, chuyện này làm sao mới tốt?
"Được rồi chị Thất, đây là chứng bệnh sợ hãi trước khi kết hôn, chẳng lẽ còn có chứng sợ hãi sau khi mang thai? Đừng luôn bày vẻ mặt đau khổ, không phải vẫn hy vọng trong bang tăng thêm nhóc con sao?" Bộ dạng Ma Tử đứng nói chuyện không cần suy nghĩ, cười híp mắt vuốt ve cái bụng cô gái, chậc, chậc, chậc, lại là Chị Thất có đứa bé trước, ghen tị chết người khác.
Hai mắt Trình Thất trống rỗng, mặt không chút thay đổi, là hy vọng có nhóc con, cũng không còn là kiếp sau của cô.
Lộ Băng cầm tờ giấy nói: "Cái tên này, vốn để cho con trai tương lai của tôi, Chị Thất, cho chị! Nhìn một chút đi, Lạc Hướng Vĩ, thần tượng của tôi !"
"Không đúng, Lạc Đức Hoa!" Chú Phùng không đồng ý gật gù hả hê, Lạc Đức Hoa dễ nghe hơn.
Trình Thất nghe xong, vẻ mặt càng khó coi hơn, lần này xem như Ma Tử và Trình Thất có chung mối thù, ngồi dậy chỉ vào đám người ở đó vui đùa gầm nhẹ: "Đứa bé còn chưa có sinh mệnh, cái gì Lạc Hướng Vĩ, Lạc Đức Hoa, phải gọi Lạc bạn học, hắc hắc đúng không Chị Thất!" xoay 180°, nịnh hót lắc lắc cánh tay Trình Thất.
Một cô gái nào đó thở dài một tiếng ở trong lòng, Trình Thất cô mang thai, trời cao thật biết nói đùa, cô là loại người có thể mang thai sao? Nghiệp lớn trăm năm còn chưa hoàn thành, hơn nữa cô làm sao có thể mang thai? Thật không thể tưởng tượng nổi, chắc là người trên đường biết không bị người chém chết cũng phải bị cười nhạo.
"Ha ha, chị Thất, chúc mừng chúc mừng!"
Một tràng cười thoải mái truyền vào, mọi người rối rít để xuống giấy bút nhìn sang.
Chỉ thấy Lăng La Sát mặc áo da đen, tay cầm roi da bước vào phòng, cầm tay Trình Thất lắc mạnh: "Mới vừa nhận được tin tức, tôi liền chạy đến, chị lại có thể mang thai,. . . . . . phốc! Đứa bé là của ai?"
Cứ nói đi, xác định bị cười nhạo, Trình Thất tức giận ngồi dậy: "Lăng muội, cô tới cười nhạo tôi sao?"
"Làm sao có thể? Đây là chuyện tốt, có người nối nghiệp nha, ừ, đem tờ xét nghiệm thủ hạ cho tôi xem một chút, nhìn xem là nam hay nữ!" Kéo một cô gái ở bên cạnh, nhíu mày nói: "Đừng xem cô ấy còn trẻ tuổi, bản lãnh rất lớn !"
Lăng La Sát nhìn ra Trình Thất dường như cũng không vui vẻ, dặn dò: “Các người đều đi ra ngoài trước, tôi trò chuyện với chị Thất một chút!”
Salsa lầm bẩm cái gì đi ra ngoài: “Tại sao không phải bé gái?” Bé gái thật tốt? Cô có thể cho nó mặc quần áo thật xinh đẹp, có thể mua rất nhiều rất nhiều quần áo mới, aiz, lại là đứa bé trai, cô không thích đứa bé trai.
“Là một tên nhóc thối, bây giờ trái tim tôi còn đang run, Lộ Băng, rất nhanh chúng ta có thể làm cậu, dì rồi!” Ma Tử ôm Lộ Băng hưng phấn bừng bừng đi tới thang máy.
Đông Phương Minh cũng lắc đầu cười nói: “Tương lai nhất định phải đưa nó đi du học, Oxford hay Havard?” Đập nồi bán sắt cũng phải nâng đỡ lên, đứa bé trai, không tệ không tệ, nhưng thường thường hy vọng càng lớn, thất vọng càng lớn, buồn bực nhìn về phía bác sĩ nữ xinh xắn: “Thật đáng tin sao?”
Hà Hinh nghe vậy nhíu đôi mày thanh tú, giống như làm ảo thuật giơ lên ống kím cười tà: “Anh cứ nói đi?” Lại dám nghi ngờ y thuật của cô, trừng mắt liếc, sau đó đi về phía hành lang.
Đông Phương Minh còn như rơi vào sương mù, thấy Ma Tử hoảng sợ chỉ vào cái mông anh, duỗi tay lần mò: “Chuyện gì?” Không có gì cả.
Lộ Băng và Tiểu Lan nuốt nước miếng: “Mới vừa rồi cô ấy… ghim anh một kim.” Quần không có ướt, như vậy chất lỏng tiêm vào trong thịt rồi hả?
Ghim một kim… lúc này Đông Phương Minh mới phát hiện ra hình như cái mông tê tê, cô gái chết tiệt này, tiêm cho anh cái gì? Không thể không nói đồ chơi y thuật này rất uyên thâm, thấy các anh em cười trộm, lập tức căm tức đẩy cửa ra đuổi theo: “Cô đứng lại, tiêm cái gì cho tôi… Ha ha, tôi muốn hỏi một chút thôi, cần gì nghiêm túc như vậy?” Thay nụ cười, giơ hai tay lên.
Có thể không kinh sợ sao? Không thấy cô gái kia đang cầm ống kim hướng về phía nửa người dưới của anh sao?
Hà Hinh cười lạnh một tiếng, xoay người nói: “Chỉ là đường gluco, dĩ nhiên, tôi cũng không ngại tiêm cho anh một chút thuốc trừ sâu DDVP!” Dứt lời, thong thả đi mất.
“Hắc, cô gái này…” Đông Phương Minh sững sờ tại chỗ, cô không sợ anh giết cô sao? Lần đầu tiên bị cô gái hù dọa, quá kiêu ngạo rồi? Cho ra một kết luận, phụ nữ bây giờ không dễ chọc.
‘Đinh’
Thang máy mở cửa, vừa muốn đi vào một đám người đều lui về phía sau, không còn thù hằn, có thể biết cha đứa bé đã sớm như sấm bên tai, dĩ nhiên, sắc mặt cũng không tốt bao nhiêu, hơn hai tỷ bị lấy đi, thù còn khắc trong tim đấy.
“Này…” Ma Tử vừa muốn ngăn trở nhưng người đàn ông đã rẽ góc, Lăng La Sát còn ở đây, quên đi, để cho anh đi đi, nói thế nào cô cũng hi vọng lúc này chị Thất có chồng bồi bên, cô không có quyền can thiệp.
“Đứa bé này tôi không chuẩn bị muốn!”
Bàn tay đã đè tay cầm cửa, cứng rắn dừng lại động tác, tâm tính thiện lương giống như bị người hung hăng cắt một đao, không chuẩn bị muốn, tại sao? Vẫn đang gạt anh như trước? Chưa bao giờ nghĩ muốn cùng nhau cầm tay? Ha ha, vừa bắt đầu không phải luôn lừa gạt sao? Là bản thân anh ngu xuẩn, luôn tin tưởng.
Cho dù cô muốn cái gì, anh đều có thể cho, chỉ cần có thể giữ lại đứa bé, cũng không biết tại sao lại muốn lựa chọn buông tha, không còn hơi sức buông lỏng tay cầm cửa.
Lăng La Sát tò mò: "Tại sao? Tôi muốn còn không được, chị Thất, chị phải nghĩ lại, đứa bé không phải nói có là có, nói không chừng cả đời này chị chỉ có một cơ hội này!"
"Ai nói, chỉ cần thân thể khỏe mạnh, lúc nào muốn có sẽ có!" Trình Thất lơ đễnh, dù sao cũng phải chờ bang hội phát triển lên cao sau đó sẽ suy nghĩ chuyện khác.
"Chậc, chậc, chậc, người nào truyền cho chị loại suy nghĩ này ? Có vợ chồng cả đời không bệnh không tai, không phải là dưới gối không con sao ? Là một bé trai, chị khẳng định tương lai sẽ có con trai?" Sau đó đưa bàn tay nhỏ bé vuốt bụng Trình Thất: "Hơn nữa, sau khi đứa bé nghe được hẳn là đau lòng?"
Trình Thất thở dài: "Hiện tại đầu óc tôi rất loạn, thật sự, rất rối loạn, tới quá đột ngột cho nên tôi . . . . . ."
"Cho nên em muốn phá bỏ nó sao?"
Cửa bị đẩy ra bất ngờ, Trình Thất thầm kêu không ổn, tại sao anh lại ở chỗ này? Không phải là không để ý rồi sao? Hơn nữa bộ dạng giống như cô nợ anh cái gì: "Liên quan gì tới anh ?"
"Nhị gia. . . . . ." Lăng La Sát nhìn qua hai người, tình huống này thế nào? A! Chẳng lẽ đứa bé là của Lạc Viêm Hành sao ? Đây cũng quá sức bất ngờ rồi, đất thị phi không nên ở lâu, nhanh chóng nhường đường: "Chị Thất, chị nghỉ ngơi cho khỏe, tôi còn có chút việc, ngày khác trở lại thăm chị !"
"Ừm!" Sau khi Trình Thất đưa mắt nhìn Lăng La Sát đi khỏi, ôm ngực nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Lạc Viêm Hành trở tay khóa chặt cửa, ngồi vào bên giường, ôn tồn khuyên nhủ: "Đứa bé vô tội mà !"
"Anh cũng biết đứa bé vô tội? Lúc đầu Khâu Hạo Vũ làm như vậy, em không thấy anh nói gì!" Cô có lỗi sao? Cũng chỉ cảnh cáo anh không để cho Khâu Hạo Vũ tổn thương Salsa nữa, có lỗi sao? Lại vì chuyện này cãi nhau với cô, không có tìm anh tính sổ cũng không tệ rồi.
Người đàn ông tháo xuống máy trợ thính và mắt kính, ném tới trên tủ đầu giường, thất bại ngưng mắt nhìn về phía cô gái ôm cánh tay: "Rốt cuộc em muốn thế nào?"
Trình Thất không biết người đàn ông muốn nói gì, cái gì gọi là cô muốn th