Trình Thất không có lòng để tức giận, đi tới công tắc mở đèn kiểm tra một phen, không sai, chính là công tắc đèn, quay lại nhìn người đàn ông đối diện, trên đường đi tới bàn trà, nếu nói lần đầu tiên người đàn ông mở công tắc cũng có thể hiểu được, như vậy mới vừa rồi anh phát hiện trong nhà có người lại đè xuống công tắc điện là có ý gì? Cô nhớ đôi mắt của anh vẫn tốt a, kinh ngạc nói: "Lạc Viêm Hành. . . . . . Anh. . . . . . Tôi. . . . . . Lúc tôi tới trong phòng công tắc nguồn điện cũng bị tôi phá hư, tương đương với bị cúp điện, tại sao anh. . . . . ." Chỉ chỉ đèn treo lại chỉ chỉ người đàn ông, ngu ngốc đi nữa cũng có thể nghĩ ra.
Đang muốn tiếp tục mắt lạnh nhìn người, Lạc Viêm Hành vừa nghe, trong lòng kinh hãi, ‘vụt’ một cái đứng lên, giống như ngửa đầu nhưng cũng không nhìn thấy cái gì, nuốt nước miếng, siết chặt hai quả đấm ngồi trở xuống, giống như nhai Hoàng Liên, thật lâu nói không ra một chữ.
Hai người đều lựa chọn im lặng một lúc, không gian tối tăm ngột ngạt, suy nghĩ không cách nào vận chuyển bình thường, dưỡng khí giống như bị rút hết, hơi thở cực độ đè nén, Trình Thất cũng yên tĩnh ngồi vào ghế sa lon, sững sờ nhìn chằm chằm bàn thủy tinh, đối phương lựa chọn im re, như vậy thì chứng minh suy đoán của cô.
Lúc này đại não đang hoạt động, suy nghĩ cũng ngổn ngang, người đàn ông không nói lời nào, cô cũng không biết làm sao phá vỡ cục diện bế tắc này, nói gì đây?
Mười phút sau. . . . . .
‘Tách! ’
Một ngọn lửa trong phút chốc chiếu sáng cả phòng đọc sách, Trình Thất nhướng mày, thấy người đàn ông đang đốt thuốc, thông qua ánh lửa dường như thấy được mặt mũi có chút tiều tụy, cuối cùng dừng lại bên trong con ngươi màu xanh lá, nhìn kỹ, quả thật khác với người bình thường, mặc dù lúc này anh đang nhìn chằm chằm bàn thủy tinh, nhưng bên trong cũng không bất kỳ vật gì tồn tại, cho đến khi cái bật lửa dập tắt, người đàn ông cũng không có ý lên tiếng, không muốn tiếp tục suy nghĩ, kín đáo nói: "Tôi. . . . . . Tôi cho rằng đôi mắt của anh đã tốt hơn!"
Hồi tưởng trước kia, thế nào cũng không giống người mù chứ? Có người mù nào có thể giống như người bình thường, con ngươi luôn nhìn ngay người khác? Vả lại không cần người đỡ có thể đi ở phía trước nhất, có thể nói đến nay vẫn còn trong nghi ngờ, nhưng mọi chuyện lúc nảy giải thích thế nào? Mắt lại bị thương?
Lạc Viêm Hành lười biếng ném cái bật lửa trên mặt bàn, phun ra khói mù mới lắc đầu cười nói: "Không sao cả, thói quen!"
Thừa nhận?
Trình Thất nghiêng đầu đưa tay đè xuống vị trí tim, cho dù lúc cha chết đi, trái tim cũng không co rút đau đớn như thế, giống như một thanh đao nhọn đang khoét vào trong, rất đau, nhưng cô đau cái gì chứ ? Người ta mắt có tốt hay không mắc mớ gì tới cô? Anh là gì của cô? Hung hăng lau mắt một cái, con mẹ nó, vẫn khóc, giống như nước mắt không tốn tiền.
Nhưng cho dù khống chế được, âm thanh cũng biến thành vô cùng khàn khàn: "Tại sao anh không nói sớm?"
"Nói hay không nói, có khác nhau sao?" Lạc Viêm Hành nhíu mày, sau đó không có hình tượng nằm vắt ngang, giày da đập trên tay vịn,
Vẻ mặt tự giễu:” Cô đi đi!”.
Khóe miệng người đàn ông nở nụ cười làm cho Trình Thất tức giận không giống như từ trước đến nay, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm, một hân đạp bàn thủy tinh, đứng dậy ném tới con dấu:” Lạc Viêm Hành, ở trong lòng anh, có phải Trình Thất tôi là một cô gái vì tư lợi, không đáng thổ lộ tình cảm hay không?”
Vốn là tức giận ngập trời, người đàn ông nghe vậy, cũng vứt bỏ thuốc lá lật người đứng lên, căm hận gầm nhẹ nói:” Chẳng lẽ không đúng sao? Trong lòng của cô chỉ có bản thân mình, lần đó ở đảo Quan Nham, không phải tôi nói với cô rồi sao? Bẫy hàng của tôi sau đó tới bán cho tôi, có nói qua chưa? Làm cho Hạo Vũ không còn mặt mũi gặp người nào, tôi trách cô chưa? Bị cô đánh cho như vậy, tôi có…Mà cô thì sao? Gạt tôi đi tòa thành Vatican, tôi có phòng bị cô sao? Khi tôi tin tưởng cô nhất thì ngược lại cô trực tiếp đem tôi ném ở chỗ đó, có nghĩ qua có bao nhiêu người chờ muốn mạng của tôi không?” Lửa giận ngập trời từng bước từng bước ép sát :” Trình Thất, cô có cân nhắc qua cảm thụ của tôi không? Tôi ở tại nơi đó chờ cô nửa tháng, mà cô ở đây làm gì? Nghĩ cách làm thế nào tiêu xài số tiền kia thật sao?”
Trình Thất hút hút lỗ mũi, không phải lớn tiếng hơn người ta sao? Nắm lên cổ áo người đàn ông, khàn giọng gâm thét :” Con mẹ nó, anh không cần làm cho mình rất cao thượng, so về ích kỉ, tự nhận không bằng Lạc Nhị gia ngài, cảm thụ? Ha ha, anh có cân nhắc qua cảm thụ của tôi không? Đúng vậy, lần đó ở đảo Quan Nham là đại não tôi bị động kinh, tại sao anh không suy nghĩ một chút tại sao tôi làm như vậy? Dùng máu chồng chất để xây thành tường bị anh trong một đêm đẩy ngã, nếu không phải có một đám anh em ở bên ngoài chờ tôi, người đàn ông cứng hơn nữa cũng sẽ lựa chọn liều mạng, bẫy hàng anh? Được gọi là bẫy sao? Đó là tiền kiếm được bằng bản lãnh, xem như ban đầu không phải là anh, chúng tôi cũng sẽ làm như vậy, đây chính là xã hội đen, chúng tôi không có lựa chọn khác, về phần đánh anh, Lạc Viêm Hành, dạy ra thủ hạ như vậy, anh cảm thấy anh không nên bị đánh sao? Hả?”
Lần này đến phiên người đàn ông không phản bác được, nhưng khí thế không ngã, mặc kệ cô gái bức bách như thế nào, trước sau không chịu lùi một bước.
“ Salsa chỉ là đứa bé, đúng vậy, ban đầu do cô ấy hành động không bị kiềm chế đi cái loại địa phương đó, nhưng sau khi trở về, thương tích khắp người, khi đó tôi có tới tìm các người sao? Tài nghệ không bằng người, chúng tôi nhịn, nhưng cũng không nên khi dễ người như vậy chứ? Biết rõ cô ấy không hiểu gì hết còn lừa cô ấy đi phá bỏ đứa bé, chúng tôi cũng có tôn nghiêm, cũng có mặt mũi! Hừ!” Khinh bỉ nhổ mấy bãi nước miếng.
Khóe môi Lạc Viêm Hành co quắp một trận:” Vậy Tòa thành Vatican thì sao?”
“ Đó là anh geo gió gặt bão, anh cảm thấy anh rất ủy khuất sao? Cảm thấy tôi không phải là người sao? Lạc Viêm Hành, nếu như đổi lại là anh, mang theo tất cả anh em trong bang, ở trong mưa bom lửa đạn giành thắng lợi, lại không vui mừng nổi, bởi vì đã chết đi rất nhiều anh em cùng vào sinh ra tử, nhưng không quan hệ, bọn họ ở dưới chín suối cũng sẽ nhắm mắt, bởi vì chúng tôi thắng lợi, bọn họ quan tâm nhất là anh em có thể được sống cuộc sống tốt hơn, mơ ước chung của mọi người sẽ trở thành sự thật, lúc này đột nhiên xông ra tới một nhóm người muốn không tốn chút sức lực cướp đi thành quả chiến đấu, tôi tin tường, mặc kệ đối phương có lý do gì, anh cũng đã đâm một đao vào tim, không còn hơi sức trở mình!” Nhớ tới hình ảnh các anh em sững sờ tại chỗ lúc ấy, đến nay cũng vẫn lựa chọn trốn tránh, dù sao tất cả đều do cô tạo thành, nếu không phải cô và Lạc Viêm Hành tùng quen biết, Lạc Viêm Hành cũng sẽ không viện cớ chèn ép Phi Vân Bang.
“ Tôi chỉ hy vọng các người có một ngọn núi vững chắc để dựa, một khi các người trở thành người của Long Hổ, tổ chức khác sẽ không cùng các người đối chọi trực tiếp…”
Không đợi người đàn ông nói xong, Trình Thất trực tiếp khinh bỉ buông bỏ cổ áo, nghiêng người sang ngửa đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ cười lạnh nói:” Ai có chí nấy, tại sao là Long Hổ anh làm núi dựa cho chúng tôi? Mà không phải chúng tôi làm núi dựa cho người khác? Không phải tất cả mọi người rất sợ chết, nhưng nếu chúng tôi thật sự muốn tìm cảng tránh gió, cần gì phải phí sức như thế? Trực tiếp tìm bang hội gia nhập không phải tốt hơn sao? Tôi tin Phi Vân bang không có người nào không chịu thu nhận, anh thật sự cho rằng chúng tôi không có làm qua chó săn sao?”
Hình dung cực đoan như thế, làm Lạc Viêm Hành nhíu mày.
Trình Thất chống nạnh bất đắc dĩ ngồi xuống, giống như kể chuyện cũ, thở dài nói:” Mới xuất đạo, chúng tôi vẫn còn nhỏ, không có nhiều kinh nghiệm xã hội, không hiểu những thứ anh lừa tôi gạt, đi theo lão đại, khi dễ tôi là người ngoài, nguy hiểm nhất luôn để cho chúng tôi lên trước, nhận được đáp lại thì ngay cả nhét kẽ răng cũng không đủ, bị thương, cũng khong nghe thấy, không hỏi han, giống như kẻ ngu thay người bán mạng, khi xảy ra chuyện, liền đẩy chúng tôi ra đi làm người chịu tội thay, sau đó tôi rời khỏi tổ chức này, làm quen với bọn người Ma Tử, bọn họ gần như trải qua giống như tôi, làm nhiều hơn trâu, ăn ít hơn gà, kết quả là quyết định tự mình làm, sau khi anh đi một năm đó, tôi dựa vào bản lãnh của chính mình đánh thắng bọn Ma Tử và Bàn Tử, trở thành lão đại của bọn họ, hơn bốn mươi người cùng nhau thề, một ngày nào đó, phải đem những kẻ xem thường chúng tôi giẫm đạp dưới chân, tuyệt đối khong bị người ràng buộc, càng không ăn nhờ ở đậu, đây là lòng tin của chúng tôi!”
Cô gái không hề gầm lên nữa, người đàn ông cũng buông xuống dáng vẻ, đi theo ngồi xuống:” Long Hổ tuyệt đối sẽ không khi dễ các người!”
“Ha ha! Anh quá ngây thơ rồi, nếu như là lúc đầu, có lẽ chúng tôi sẽ cho rằng tìm được minh chủ, khăng khăng một mực đi theo anh, nhưng sau khi chúng tôi chứng minh mình có thực lực trở mình thì vĩnh viễn không muốn cùng đi với minh chủ nào, tự mình là minh chủ, Lạc Viêm Hành, anh có biết lý do gì chống đỡ tôi, một mình đưa bang hội chỉ có bốn mươi người phát triển đến số một số hai trong thành phố sao?” Nhàn nhạt nhìn qua, thấy người đàn ông lắc đầu thì buồn cười, hít sâu một cái :” Là anh!”
“Tôi?”
“ Không sai, rất buồn cười phải không? Khi đó mới mười lăm tuổi, tiếng tăm của Nhị gia đã uy chấn khắp nơi, lúc đầu những người thế hệ trước nói với tôi, một đứa bé như tôi làm Bang chủ, có thể có năng lực gì, tôi cũng vậy cảm giác mình rất không đáng tin, cho đến khi danh tiếng của Nhị gia truyền ra, cùng tuổi trẻ tài cao, anh có thể làm được, tại sao tôi không thể? Kết quả lần đầu tiên bang hội tổ chức giao dịch lớn, tôi thành công rồi, lúc ấy tôi vô cùng hưng phấn, tôi cám ơn mình không có bị thế hệ trước quấy nhiễu, hơn cám ơn vị Nhị gia kia cho tôi dũng khí, từ lúc bắt đầu, tôi đã thật sâu…” Mê luyến nhìn anh, dĩ nhiên, cái này cô sẽ không nói ra.
Lửa giận trong lòng Lạc Viêm Hành nhất thời bị tưới tắt ngúm không còn sót gì, mà lời nói rất muốn nghe nhất, đối phương lại cố ý cất giữ lại, dĩ nhiên, điều này cũng đáng cho anh lấy làm kiêu ngạo rồi, không ngờ mình đã từng có sức ảnh hưởng lớn như vậy.
"Khi biết được chính Nhị gia đánh sụp Phi Vân Bang thì rất thất vọng, rất đau lòng, vẫn xem anh ấy là thần tượng, món ăn tinh thần, các anh em vốn thật vất vả mới để cho các anh em có cuộc sống sung túc nhưng rốt cuộc lại đi bán món ăn, sau khi báo thù, trong lòng cũng không tức giận nữa, dù sao ban đầu cũng là mình có lỗi một phần để cho người ta thừa cơ, xem như mua được dạy dỗ!"
Lời này dường như quen tai, một người đàn ông nào đó nhớ tới ông già ở Tòa thành Vatican, thật chẳng lẽ phương thức làm việc của mình có vấn đề? Ngay cả Trình Thất cũng cho là như thế.
Trình Thất nhíu mày nói tiếp: "Chuyện sáp nhập anh cảm thấy có thể sao?"
"Có thể cho các người một không gian riêng biệt, phân cho cô một đường?"
"Chậc, chậc, chậc, anh lại chưa từ bỏ ý định, nói như anh thì chúng tôi chiếm cứ một đỉnh núi, xây một Tứ Hợp Viện đã cảm thấy đó là cung điện, là thiên đường trên trái đất, đột nhiên có một nhóm người đến, xây nhà cao tầng ở chung quanh, đang sinh sống anh lại hô hào trực tiếp muốn dỡ bỏ Tứ Hợp Viện của chúng tôi, muốn xây lầu ở nơi đó, muốn phân cho chúng tôi một ngôi nhà, Lạc Viêm Hà