nh, chỉ cần có đất, chúng tôi không xây nổi một căn nhà lầu sao?"
Lạc Viêm Hành càng nghe càng phiền: "Cô không cảm thấy dã tâm của cô quá lớn?"
"A, anh không có dã tâm này có thể có vị trí này sao?"
"Tôi là đàn ông!"
Trình Thất đột nhiên cảm thấy mình nói một đống chuyện nhảm: "Đàn ông trong Phi Vân Bang tôi thì không phải là đàn ông? Hơn nữa ngay cả tôi đồng ý, bọn họ cũng sẽ không đồng ý, nhưng bọn họ sẽ vì tôi, bị buộc đi theo, như vậy hơn mười năm tâm huyết không phải uổng phí sao? Hơn nữa anh không cảm thấy kỳ quái sao? Bây giờ là lúc chúng ta thảo luận chuyện này sao?"
Rõ ràng đã đến mức anh chết tôi sống, lại có thể giống như bệnh thần kinh thảo luận chuyện sáp nhập, cô điên rồi, anh cũng điên rồi sao?
Lúc này Lạc Viêm Hành mới phát hiện ra, anh vẫn không có ý muốn giết cô, cũng không có nghĩ tới muốn đuổi bắt: "Tôi vẫn hi vọng các người gia nhập!"
"Mẹ kiếp!" Trình Thất cầm lên cái ly ở trên bàn đập tới: "Nói chuyện với thứ người như anh đơn giản lãng phí nước miếng!" Gia nhập, gia nhập, cô không phải là loại người chỉ biết nhìn một ba mẫu đất, phụ nữ thì thế nào? Cô khinh thường và ganh đua so sánh với bất cứ kẻ nào, vượt qua mình là tốt rồi.
Người đàn ông chỉ hơi nghiêng đầu tránh thoát đánh lén, xem như anh đã nhìn ra, cô gái này có lẽ còn muốn đáng sợ hơn so với anh, vĩnh viễn cũng không có cách nào thỏa mãn, kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ cô lại muốn làm Tổng Thống?" Cũng không cân nhắc xem bản thân mình bao nhiêu khả năng.
"Có năng lực, tại sao không được? Ở trong lòng của anh, có lẽ Trình Thất tôi là người kỳ dị, mà tôi tự nhiên nhận ân huệ sao? Chúng tôi dựa vào là bản lãnh."
"Hừ, bản lãnh, lừa gạt bịp bợm, tà môn ma đạo!" Điều này cũng gọi bản lãnh?
Trình Thất biết Lạc Viêm Hành nói đến hai mươi tỷ này, khoác lác vô sỉ bắt chéo chân, đầu ngón tay sờ sờ mũi chân, lơ đãng nói: "Thực tế xã hội, cười nghèo chứ không cười gái điếm, mọi người chỉ biết là Lưu Bang là Hoàng đế, người nào trông nom ông ta làm khỉ gió gì để đi lên?"
Nhìn bộ dáng cô gái như vậy, Lạc Viêm Hành phát hiện không có tức giận được, hơn nữa lại thẳng thắn, điều này cũng tốt, miệng mồm huyên thiên, anh không thèm để ý nữa, tài ăn nói, không thể không thừa nhận cam chịu thua kém: "Cô được a, Trình Thất, cô thật có bản lãnh!" Tại sao có thể như vậy? Mỗi lần đều là như vậy.
"Quá khen!" Không chút nào khiêm tốn tiếp nhận, nhặt lên con dấu, lại móc ra sổ tiết kiệm, nghiêm túc nói: "Trình Thất tôi còn chưa có hư đến nổi phải đi lừa gạt một người tàn tật, phá hỏng danh dự, trả lại cho anh!" Cô tin tưởng các anh em cũng sẽ không đồng ý, người xấu cũng có nguyên tắc của người xấu, dù sao Khúc Dị đã trả lại hai tỷ, tổn thất không lớn.
Lạc Viêm Hành ngây người như phỗng, lại một lần nữa bị cử động bất ngờ của cô gái làm rung động, chẳng lẽ sợ anh giết cô, nhưng không phải anh cũng để cho cô đi rồi sao? Trong lòng anh, Trình Thất và thiện lương hoàn toàn không dính dáng, nhưng theo một ý nghĩa nào đó mà nói, cô quả thật mạnh hơn anh, cho dù là bất kỳ người đàn ông nào đều không làm được như vậy: "Lại muốn gạt tôi cái gì?"
Trình Thất vứt sổ tiết kiệm, tiếc nuối: "Làm Bang chủ há có thể phạm bang quy?" Lúc lập bang đã nói rồi, không động đến người tàn tật, dĩ nhiên,
Chương 69.2 : Nhượng bộ một bước
Lửa giận trong lòng Lạc Viêm Hành nhất thời bị tưới tắt ngúm không còn sót gì, mà lời nói rất muốn nghe nhất , đối phương lại cố ý cất giữ lại , dĩ nhiên , điều này cũng đáng cho anh làm kiêu ngạo rồi , không ngờ mình đã từng có sức ảnh hưởng lớn như vậy .
“ Khi biết được chính Nhị gia đánh sụp Phi Vân Bang thì rất thất vọng , rất đau lòng , vẫn xem anh ấy là thần tượng , món ăn tinh thần , các anh em vốn thật vất vả mới để cho các anh em có cuộc sống sung túc nhưng rốt cuộc lại đi bán món ăn , sau khi báo thù , trong lòng cũng không tức giận nữa , dù sao ban đầu cũng là mình có lỗi một phần để cho người ta thừa cơ , xem như mua được dạy dỗ !”
Lời này dường như quen tai , một người đàn ông nào đó nhớ tới ông già ở Tòa thành Vatican , thật chẳng lẽ phương thức làm việc của mình có vấn đề ? Ngay cả Trình Thất cũng cho là thế .
Trình Thất nhíu mày nói tiếp : “ Chuyện sáp nhập anh cảm thấy sao ?”
“ Có thể cho các ngươi một không gian riêng biệt , phân cho cô một đường ?”
“ Chậc , chậc , chậc , anh lại chưa bỏ ý định , nói như anh thì chúng tôi chiếm cứ một đỉnh núi , xây dựng một Tứ Hợp Viện dã cảm thấy là cung điện , là thiên đường trên trái đất , đột nhiên có một nhóm người đến , xây nhà cao tầng chung quanh , đang sinh sống anh lại hô hào trực tiếp muốn dở bỏ Tứ Hợp Viện của chúng tôi , muốn xây nhà lầu ở đó , muốn phân cho chúng tôi một ngôi nhà , Lạc Viêm Hành , chỉ cần có đất , chúng tôi không xây nổi một căn nhà lầu sao?”
Lạc Viêm Hành càng nghe càng phiền : “ cô không cảm thấy dã tâm của cô quá lớn ?”
“ A , anh không có dã tâm này có thể có vị trí này sao ?”
“ Tôi là đàn ông !”
Trình Thất đột nhiên cảm thấy mình nói một đống chuyện nhảm : “ Đàn ông trong Phi Vân Bang tôi thì không phải là đàn ông ? Hơn nữa ngay cả tôi đồng ý, bọ họ cũng sẽ không đồng ý , nhưng bọn họ sẽ vì tôi , bị buộc đi theo , như vậy hơn mười năm tâm huyết không phải uổng phí sao? Hơn nữa anh không cảm thấy kỳ quái sao ? Bây giờ là lúc chúng ta thảo luận chuyện này sao ?”
Rõ ràng đã đến mức anh chết tôi sống , lại có thể giống như bệnh thần kinh thảo luận chuyện xác nhập , cô điên rồi , anh cũng điên rồi sao ?
Lúc này Lạc Viêm Hành mới phát hiện ra , anh vẫn không có ý muốn giết cô , cũng không nghĩ tới muốn đuổi bắt : “ Tôi vẫn hy vọng các người gia nhập !”
“ Mẹ kiếp !” Trình Thất cầm cái ly ở trên bàn đập tới : “ nói chuyện với thứ người như anh đơn giản lãng phí nước miếng !” Gia nhập , gia nhập , cô không phải loại ngườ chỉ biết nhìn một ba mẫu đất , phụ nữ thì thế nào ? Cô khinh thường và ganh đua so sánh bất cứ kẻ nào , vượt qua mình là tốt rồi .
Người đàn ông chỉ hơi nghiêng đầu tránh thoát đánh lén , xem như anh đã nhìn ra , cô gái này có lẽ còn muốn đáng sợ hơn so với anh , vĩnh viễn cũng không có cách nào thỏa mãn , kinh ngạc nói : “ Chẳng lẽ cô lại muốn làm Tổng Thống ?” Cũng không cân nhắc xem mình có bao nhiêu khả năng .
“ Có năng lực , tại sao không được ? Ở trong lòng của anh , có lẽ Trình Thất tôi là người kỳ dị , mà tôi tự nhiên nhận ân huệ sao ? Chúng tôi dựa vào là bản lãnh.”
“ Hừ , bản lãnh , lừa gạt bịp bợm , tà môn ma đạo !” Điều nàu cũng gọi là bản lãnh ?
Trình Thất biết Lạc Viêm Hành nói đến hai mươi tỷ này , khoác lác vô sỉ bắt chéo chân đầu ngón tay sờ sờ mũi chân , lơ đãng nói : “ Thực tế xã hội , cười nghèo chứ không cười gái điếm , mọi người chỉ biết là Lưu Bang là Hoàng đế , người nào trông ông ta làm khỉ gió gì để đi lên ?”
Nhìn bộ dáng cô gái như vậy , Lạc Viêm Hành phát hiện không có tức giận được , hơn nữa lại thẳng thắn , điều này cũng tốt , miệng mồm huyên thiên , anh không thèm để ý nữa , tài ăn nói , không thể không thừa nhận cam chịu thua kém : “ cô được a , Trình Thất , cô thật có bản lãnh !” Tại sao có thể như vậy ? Mỗi lần đều là như vậy .
“ Quá khen !” không chút nào khiêm tốn tiếp nhận , nhặt lên con dấu , lại móc ra sổ tiết kiệm , nghiêm túc nói : “ Trình Thất tôi còn chưa hư đến nổi phải đi lừa gạt một người tàn tật , phá hỏng danh dự , trả lại cho anh !” cô tin tưởng các anh em cũng sẽ không đồng ý , người xấu , dù sao Khúc Dị đã trả lại hai tỷ , tổn thất không lớn .
Lạc Viêm Hành ngây người như phỗng , lại một lần nữa bị cử động bất ngờ của cô gái làm cho rung động , chẳng lẽ sợ anh giết cô , nhưng không phải anh cũng để cho cô đi rồi sao ? Trong lòng anh , Trình Thất và thiện lương hoàn toàn không dính dáng , nhưng theo một ý nghĩa nào đó mà nói , cô quả thật mạnh mẽ hơn anh , cho dù là bất kỳ người đàn ông nào đều không làm được như vậy : “ Lại muốn gạt tôi cái gì ?”
Trình Thất vứt sổ tiết kiệm , tiếc nuối : “ Làm Bang chủ há có thể phạm quy ?” Lúc lập bang đã nói rồi , không động đến người tàn tật , dĩ nhiên , Lạc Viêm Hành không phải người tàn tật bình thường , nếu như chân chính đến cướp đoạt, vừa an tâm , vừa có hai mươi tỷ , tại sao tên cháu trai này muốn nói cho cô biết sự thật này ?
“ Ha ha , Trình Thất , tôi phát hiện cô thật rất không bình thường , cô cũng nói , số tiền này là các người dựa vào bản lãnh kiếm được , trách bản thân tôi không cẩn thận , không liên quan đến người tàn tật , cho dù tôi là người bình thường cũng không bằng được cô trăm phương ngàn kế , trộm thẻ điện thoại , còn tìm người bắt chước âm thanh của tôi , càng có thể lừa gạt La Ngọc Khôn , coi là thiên phú số một ! Để cho tôi cũng mở mang kiến thức không ít !” Lạc Viêm Hành hào phóng ném sổ nhỏ trở lại , có lẽ anh thật trách lầm nhân cách của cô gái này .
Đó là do anh có kiến thức nông cạn , có mấy đại hiệp nào hiểu chỗ ảo diệu của mèo ba chân ?
Trình Thất vẫn không có ý muốn tiền , nhưng Lạc Viêm Hành đã làm ra hành động thực tế thu lại tất cả vui vẻ , giận tái mặt đem con dấu và sổ tiết kiệm bỏ vào trong tay của cô gái , ra lệnh đuổi khách . “ Tôi và cô ân oán kết thúc , ở lại thành phố J cũng đủ rồi , nơi này sau này vẫn là địa bàn của các người , hi vọng một ngày nào đó cô đạt thành tâm nguyện , sẽ không bao giờ có người lấn áp các người nữa !” Sau đó dẫn đầu đi về phía cửa .
Một câu nói muốn cắt đứt sao ? Trình Thất nắm chặt quyển sổ nhỏ , lại một lần nữa lọt vào vực sâu , biết rõ còn hỏi : “ Muốn về Anh quốc ?”
Lạc Viêm Hành dừng lại chân , gật đầu một cái : “ Không sai !”
Lỗ mũi giống như bị giấm chua , nước mắt tuôn ra như thác nước , đây coi là cái gì ? cô vốn là đáng chết , lại không giết , còn cho cô tất cả tiền , nói gì là cô gái đẹp nhất thế giới , làm cho người ta hiểu lầm như vậy , trầm mê thật sâu lại phủi mông chạy lấy người , còn chủ động hôn , ôm ngủ chung , có thể quá tùy tiện hay không ?
Hay la trong lòng anh , Trình Thất cô chính là một người tùy tiện ?
Dù sao cũng sắp mỗi người đi một nhả rồi , trong lòng có gì không nhanh chóng phát tiết , tương lai chỉ có hối tiếc , nắm sổ tiết kiệm , xông lên trước đạp một phát , thân hình cao lớn thành công ngã xuống sàn , tự cởi lên , một quyền đánh úp về phía khuôn mặt kia , sau đó điên cuồng tấn công dữ dội cho đến khi trong lòng hơi dễ chịu một chút mới níu lấy tóc người đàn ông phun nước miếng : “Vô sỉ !”
“ Umh !” Lạc Viêm Hành bị đè chặt bên dưới , chờ cô gái nổi giận đùng đùng rời ra , sau đó đứng dậy rống giận : “ Cô nổi điên làm gì ?”
Có câu nói : chết cũng để cho người ta chết hiểu , có một số việc cũng không sợ mất mặt , ít ra cũng xem là có dúng khí , xoay người nhìn ánh mắt cảu người đàn ông phun ra lửa , sải bước đi qua .
“ Cô thật sự cho rằng tôi sẽ không giết cô sao ? Cô cũng quá ngông cuồng …” Đừng nói người đàn ông bị thô lỗ đụng vào mà dừng lại , hai mắt trừng trừng , trên cánh môi đau nhói nói cho anh biết , đó không phải là ảo giác , nhưng không nhìn thấy vẻ mặt cô gái , không biết rốt cuộc đối phương muốn biểu đạt cái gì .
Trình Thất buông ra đỉnh đầu người đàn ông , lạnh lùng nói : “ Chính là như vậy , nếu như chưa từng nghĩ muốn cùng cô ấy ở chung một chỗ , cũng đừng đi trêu chọc , dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm !” Thô sơ giản lược lauy khóe mắt một