Trình Thất nghe vậy nhìn về phía khu nhà tập thể ngoài trời, chưa bao giờ nói chuyện với ông lão lưng còng đẩy than đá sống ở đây, chỉ có cây ngô đồng tươi tốt, một khu nhà không có cửa lớn, những căn hộ chung cư đã cũ kỹ, đúng vậy, trước sau vẫn là của người khác, ngay cả cô muốn tiến hành sửa chữa lại chỗ này cũng phải có sự đồng ý của người chủ, còn không bằng mình có một ngôi nhà riêng.
"Tôi không có ý kiến, các người xem mà làm đi!"
Lộ Băng gật đầu cười bí ẩn nhìn về phía Salsa: "Chị Thất, có chuyện sợ rằng không thể không nói!"
Ma Tử cũng cười vô cùng kì quái ôm chầm Salsa: "Đúng vậy, có thể thú vị!"
Trình Thất nhìn thấy tất cả mọi người rất kỳ quái nhìn chằm chằm Salsa, nhíu lông mày: "Salsa lại gây họa?"
Cô gái nhỏ này, tại sao lại không để cho người ta yên tâm vậy?
Salsa dựng tóc gáy, cô có sao? Không có chứ? Dĩ nhiên, Tiểu Bát không có đuổi theo cô đòi tiền, tâm tình cũng không tệ lắm.
"Salsa, em xác định người đàn ông mới vừa rồi là Tiểu Bát?" Đông Phương Minh vẫn không muốn tin tưởng sự thật này.
Tiểu Bát? Vừa nhắc tới cái tên này, sắc mặt của Trình Thất hết sức khó coi, rất chán ghét, người đàn ông mới vừa rồi? Ngoại trừ Lạc Viêm Hành. . . . . . nghi ngờ nhìn về phía Salsa, Khâu. . . . . . Khâu Hạo Vũ? My god, Salsa tìm trai bao là Khâu Hạo Vũ?
Salsa nháy nháy mắt to, gật đầu một cái: "Salsa không biết nói dối đâu!"
"Hả!"
Trình Thất hít mạnh một hơi lạnh: "Thật hay giả?" Đây là Khâu Hạo Vũ, Khâu Hạo Vũ, tay chân thân thiết của Lạc Viêm Hành trong Long Hổ, hôm nay nhìn Lạc Viêm Hành chỉ mang theo một mình anh ta biết rồi, địa vị vượt khỏi Hàn Dục và Bạch Diệp Thành: "Không thể chứ?"
"Tôi cũng cảm thấy không thể, cho dù Khâu Hạo Vũ như thế nào đi nữa cũng không trở thành nghèo túng đến nổi đi làm trai bao!" Ma Tử lắc đầu một cái.
Đông Phương Minh lại không cho là như vậy: "Các người nghĩ đi, người nào phát hiện trước đám người Đại Tam vận chuyển súng ống đạn dược? Là Long Hổ Hội, hơn nữa Khâu Hạo Vũ có nằm vùng trong Câu Lạc Bộ một thời gian, cho nên cũng không phải là không thể!" Kỳ quái là Khâu Hạo Vũ chỉ đùa mà lại làm thật, đối tượng lại là Salsa.
Trình Thất đột nhiên cảm thấy Salsa nhặt được một tiện nghi lớn, bởi vì mới vừa rồi sắc mặt của Khâu Hạo Vũ xanh mét vì Salsa cưỡng hiếp anh ta, nhưng cô nhớ rõ ràng, lúc Salsa tắm, vết thương chằng chịt, nói cách khác người thực sự bị hại là Salsa, vậy người đàn ông kia tức cái gì? Bọn họ còn chưa có đi tìm anh ta tính sổ.
Quả thật có nghĩ tới sau khi biết ai là Tiểu Bát, trực tiếp đem tên trai bao chặt làm năm khúc mà bây giờ lại không thể, bọn người Khâu Hạo Vũ không chọc nổi, cho nên chỉ có thể tạm thời im hơi lặng tiếng, nhưng vấn đề không ở chỗ này, vấn đề là người đàn ông kia tức cái gì?
Không phải vì biết đầu óc của Salsa chậm phát triển cho nên cảm thấy cô gái như vậy rất không xứng? Con bà nó, hung hăng nhìn chằm chằm cô em gái vẫn còn cười: "Chị cảnh cáo em, từ nay về sau cách xa này người đàn ông một chút biết không? Vĩnh viễn cũng không được gặp!"
Salsa không sao cả gật đầu, so với Tiểu Bát, dĩ nhiên chị quan trọng nhất: "Không gặp!" Có lẽ người bên cạnh đều xem cô như bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay, không chịu ủy khuất gì, cho nên đột nhiên nhìn thấy có người đối với cô không tốt thì hy vọng đối phương cũng đối tốt với cô, cô muốn nói cho anh ta biết cô là đứa bé ngoan, thật hiểu chuyện.
Nếu chị nói không cho gặp vậy thì không gặp, nhưng chị cũng đã nói, thiếu người khác thì phải trả lại là nguyên tắc làm người, cười nói: "Chị, có thể cho em 1.000 đồng không?" Trả lại cho anh ta, từ nay về sau không gặp nữa.
Trình Thất không muốn cho tiền: "Em muốn nhiều tiền như vậy để làm gì?" 1.000 đồng đối với cô mà nói, không đáng chút nào nhưng đối với Salsa mà nói, cũng không phải là số tiền nhỏ.
Hơn nữa, ăn mặc không lo, muốn ăn vặt món nào cũng sẽ trực tiếp mở miệng, chưa từng keo kiệt, rất ít mở miệng xin nhiều tiền như vậy.
Ma Tử thấy Salsa muốn giải thích cũng không đành lòng: "Chị Thất, cô ấy cũng không còn nhỏ, phải cho cô ấy một chút không gian riêng chứ?" Nếu canh chừng như vậy, thật sự không phải chuyện tốt.
"Vậy sao cô không trực tiếp cho con bé?" Trình Thất trợn mắt nhìn sang, lần trước cho Salsa nhiều tiền xài vặt như vậy, mới xuất hiện một Tiểu Bát.
"Không phải tôi sợ cô ấy đi làm việc ngốc sao?" Đến lúc đó các người vẫn không thể lấy tôi khai đao sao? Nhưng Chị Thất thì không giống, không ai trách móc chị.
Salsa ủy khuất cúi đầu, cô lập nhiều công lao to lớn như vậy, một chút tiền này cũng không cho sao? Lại không dám nói là cho Tiểu Bát, chị ghét anh ta như vậy, chắc chắn sẽ không đồng ý, cô không muốn thiếu tiền người nọ.
Trình Thất thấy cô gái gần như muốn khóc, vẫn có chút mềm lòng, móc bóp ra ném qua hai ngàn: "Đừng như lần trước nữa!" Quên đi, hai ngàn mà thôi, xã hội hiện nay rất đắt đỏ, có thể mua được cái gì? Một chiếc váy xinh đẹp, vài món mỹ phẩm cũng có thể hơn một ngàn rồi, chắc là con nhóc yêu lần đầu tiên, muốn trang điểm cho mình.
Salsa hưng phấn nhận lấy tiền: "Biết rồi!"
Sự thật chứng minh Trình Thất lo lắng là chính xác, vừa rạng sáng ngày thứ hai, Salsa liền thừa dịp mọi người đều đang bận rộn thì lén lút đi ra khỏi chung cư, chạy thẳng tới Câu Lạc Bộ xử nữ.
Giống như Trời cao cố ý sắp xếp, hôm nay vừa vặn Khâu Hạo Vũ được phái tới khắc phục hậu quả thu mua tất cả sản nghiệp của Lam Bang, sau khi xử lý xong tất cả mọi chuyện, lái xe vọt ra khỏi nhà xe, khi thấy trước cửa đang đứng một người quen thì không khỏi thả chậm tốc độ.
Hôm nay thời tiết cũng không phải làm người ta hài lòng, ngược lại không khí ngột ngạt nặng nề, mây đen kéo đầy trời, khiến cả vùng đất một mảnh mờ mịt, gió thổi trúng cành lá tươi tốt bên cạnh Sasla kêu vang, mà cô gái mặc áo đầm trắng tinh, phối hợp đôi giày trắng tinh thật nổi bật.
Người đi tới đi lui, một mình đứng đó, mái tóc đen hơi xoăn đến dài eo tung bay theo gió, người đi đường cũng không khỏi rối rít quay đầu lại, nụ cười ngây thơ trên khóe miệng, như không dính chút khói bụi trần gian, thật giống như không buồn không lo, không hiểu thế gian hiểm ác, hiền lành thánh khiết như thiên sứ.
Nếu như không phải anh ta đã biết bộ mặt thật của cô, sợ rằng lúc này chắc chắn bởi vì hình ảnh tuyệt đẹp này mà trầm luân. . . . . .
Trong lòng của anh ta đen tối, mặc dù đôi tay không có dính đầy máu tươi, nhưng ở sau lưng dẫn đường cho Lạc Viêm Hành giết bao nhiêu người? Hại bao nhiêu kẻ vô tội? Đụng phải loại thuần khiết, tự nhiên sẽ muốn đi tìm kiếm một chút an ủi, ma quỷ thường thường muốn cô gái là thiên sứ, bởi vì đó là thứ mà anh ta vĩnh viễn không thể có được.
Thứ không có được luôn tốt đẹp nhất.
Tuyệt đẹp, gặp quỷ mới có thể nghĩ như vậy, đột nhiên có cảm giác muốn đi xé ra mặt nạ giả nhân giả nghĩa của cô, không đi làm nhục một phen, thề không bỏ qua, khóe miệng tà nịnh cong lên, mở cửa xe.
"Đang đợi tôi?"
"Mau nhìn mau nhìn, trai đẹp!"
"Ối rất đẹp!"
Các cô gái đi ngang qua rối rít đỏ mặt nói nhỏ, nhưng dường như cây đã có chủ, cười lên nhìn kỹ lại, cô gái đáng yêu kia nhất định là người yêu của anh chứ? Dáng dấp thật là xinh đẹp, làm người ta ganh tỵ, ngoại trừ ghen tỵ, nghĩ thầm trai tài gái sắc chính là như thế sao?
Theo bản năng Salsa quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Bát, nhất thời nở nụ cười ngây thơ sáng lạn.
Có câu nói, mỹ nhân quay đầu mỉm cười trăm vẻ đẹp, lời này không giả, Khâu Hạo Vũ giật mình, trong một giây, quên mất nhịp tim đập thế nào, toàn bộ thế giới cũng chỉ còn lại nụ cười sáng lạn của cô gái, cả đời chưa từng thấy qua tốt đẹp, nhưng vừa nghĩ tới tối hôm qua thiên sứ này đang nằm ở trong ngực một người đàn ông khác ngủ say, chợt lắc đầu.
"Tiểu Bát? Anh thật sự ở nơi này?" Salsa hưng phấn xách theo túi xách tiến lên, cái này hỏi mượn của chị Tiểu Lan, ngay cả chiếc váy cũng vậy, cô cũng không biết tại sao hôm nay muốn ăn mặc như vậy, có lẽ cũng bởi vì muốn xóa bỏ bất mãn trong lòng Tiểu Bát sao?
Hôm nay Tiểu Bát rất đẹp trai a, tây trang nghiêm chỉnh, đeo caravat, trước ngực giắt một cây bút ngòi vàng, đầu chia ba bảy, nhìn thật kỹ, là loại trai đẹp mà chị Ma Tử thích nhất, hơn nữa. . . . . . Anh ta đang cười với cô a, thật là hiếm thấy, còn tưởng rằng khuôn mặt sẽ sa sầm như lần trước, thật là đáng sợ.
Khâu Hạo Vũ hơi mím môi, tiếp tục cười nói: "Đúng vậy, đi nơi khác nói chuyện!" Giống như rất sợ bị người bắt gặp, kéo cổ tay bé nhỏ của cô đi vào trong xe.
Sau một lúc, vừa nhìn đèn đỏ phía trước, vừa hỏi: "Tìm tôi có chuyện gì?" Không hề nhìn lâu nữa, bề ngoài quả thật làm người ta mất hồn, nhưng tâm hồn dơ bẩn, thật không dám khen tặng.
Có lẽ anh ta đoán được mục đích của đối phương tìm anh ta, nhất định là hôm qua biết anh ta chính là Khâu Hạo Vũ, cho nên muốn tiến gần. Tiền là một thứ tốt, có thể làm cho không thể trở thành có thể, tự giễu cười một tiếng, đối phương muốn tìm chính là Khâu Hạo Vũ mà không phải là Tiểu Bát.
Salsa vội vàng cúi đầu móc ra trong túi xách da, rút ra 1.300 đồng đưa tới: "Tôi tới trả lại tiền cho anh, thật xin lỗi đã kéo dài như vậy, chị quản lý tiền rất chặt, hi vọng anh không để ý, tôi nói sẽ trả thì nhất định sẽ trả!" Đây là vô cùng khó khăn mới lấy được đấy.
Khâu Hạo Vũ cố nín nhịn liếc mắt một cái, không sao cả nhận lấy, nếu thật lòng muốn trả lại tiền, tại sao không trả lại sớm? Có phải sau khi biết anh ta là Khâu Hạo Vũ cho nên mới làm như vậy? Quản lý chặt? 1.325 đồng đấy? 1.300 không lấy được? Nói dối như vậy cô cũng nói ra được, đức hạnh giống hệt Trình Thất.
"Cố ý đến trả tôi tiền?" Biết rõ có phải hay không như thế, nhưng vẫn là không nhịn được hỏi thêm một câu, tiện tay đem tiền ném tới chỗ ngồi phía sau, dường như chuyện này với anh ta mà nói là con số tầm thường cỡ nào.
Salsa có chút đau lòng, bởi vì hơn mười tờ tiền giấy màu đỏ bị ném ngổn ngang, dĩ nhiên, tiền của người ta, người ta muốn làm thế nào cô không nên để ý tới: "Đúng vậy!"
Đối mặt với trai đẹp không có một chút ngượng ngùng, đừng nói gì đến mặt hồng tim đập rồi, nhìn các dãy cửa hàng lùi lại phía sau, thật xinh đẹp. Khâu Hạo Vũ lắc đầu một cái, lúc đang chuẩn bị tìm một chỗ nào đó để cho cô gái xuống xe. . . . . .
Salsa chợt cau mày, sau đó nhanh chóng đưa tay che miệng lại khoa trương nói: "Muốn nôn. . . . . . Mau. . . . . . Dừng lại. . . . . . muốn nôn. . . . . . !" Tại sao lại muốn nôn vậy ? Hai ngày nay làm sao thế?
Rất sợ xe ô tô yêu thích bị dơ bẩn, người đàn ông vội vàng đạp thắng xe, chán ghét nói: "Mau đi xuống!"
Cô gái nhếch nhác vọt tới bên bồn hoa nôn như điên, không kiềm chế được, hận không được phun ra cả ruột.
Khâu Hạo Vũ liếm liếm khóe môi, liếc một chút cô gái nào đó lúc này không có hình tượng nào, gặp quỷ mới có thể cảm thấy giống như tiên nữ, vừa muốn trực tiếp hất bụi chạy đi, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, ngây người nhìn về phía bồn hoa, nếu như một chút kiến thức phổ thông cũng không biết, như vậy anh ta thật sự là kẻ ngốc điển hình rồi.
Bình thường, phụ nữ mang thai sau hai tháng sẽ xuất hiện tình trạng như thế, vô duyên vô cớ sẽ muốn nôn, dĩ nhiên, cũng không ngoài gần hai tháng, mặc dù cô gái này một ngày không gặp đàn ông sẽ không chịu nổi cô đơn, nhưng chẳng may xảy ra chuyện gì thì sao, lúc