đó anh ta nghĩ cô là một cô gái nhỏ, nếu thực sự là của anh ta thì phiền toái rồi.
30 người, có một đứa bé tự nhiên vui vẻ, có người nối nghiệp nha, nhưng phải xem là ai sinh, không phải anh ta là người cổ hủ, không theo được kịp thay đổi của thời đại, hứa hôn sẳn gì đó chỉ là chuyện cười, anh ta cũng không muốn đứa bé của mình sinh ra không có mẹ, càng không hy vọng người đời cho rằng đứa bé do người mẹ phóng đãng sinh ra.
Cho đến khi cô gái lên xe mới dừng lại suy nghĩ.
Salsa lau tay lung tung, hai mắt đọng nước, vẫn cười nói: "Có thể gần đây ăn đồ không tốt, không tức giận chứ?" Mới vừa rồi lúc đuổi cô xuống xe, giống như rất không hài lòng.
Khâu Hạo Vũ lắc đầu một cái: "Dĩ nhiên là không!" Suy nghĩ một chút, nở nụ cười thân thiện: "Nhất định là cô đã ngã bệnh, tôi đưa cô đi bệnh viện!"
"Thật ra không. . . . . . Được rồi!" Thật ra Tiểu Bát cũng không phải là người xấu như vậy nha, còn biết đau lòng, đột nhiên phát hiện chán ghét trước kia chợt biến mất, thật ra Tiểu Bát là người tốt, cô tin về sau ngoại trừ các anh chị, cô sẽ có thêm một người bạn bên ngoài, cô cũng có thể có bạn bè.
Hừ, rõ ràng muốn cùng anh ta chung đụng nhiều hơn, chỉ là ăn đồ không tốt, phải đi tới bệnh viện sao? Khâu Hạo Vũ cũng không vạch trần.
Bên trong bệnh viện tư nhân hạng sang của một nhà nào đó, Salsa ngoan ngoãn ngồi trên sô pha chờ đợi người đàn ông quay lại, nhìn Tiểu Bát đang nói gì đó với bác sĩ ở bên kia, nhất định là lo lắng bụng của cô, càng nghĩ càng mở cờ trong bụng, ai nói cô ngốc? Ai nói ngoài các chị, sẽ không có người thật lòng chờ cô? Làm sao không có?
Xong rồi, lại muốn nôn, vội vàng cố nén cảm giác buồn nôn, Tiểu Bát không thích cô nôn.
A Nam máy móc gật đầu một cái: "Không thành vấn đề! Nhưng tôi xem dường như cô ấy không được bình thường. . . . . . Luôn phóng điện với anh. . . . . ."
Khâu Hạo Vũ chê cười: "Anh có thấy cô gái nào không phóng điện với tôi sao?"
"Những chuyện tình yêu gì đó tôi không muốn biết, đã là anh em, đương nhiên tôi không hy vọng anh bị loại phụ nữ này quấn lấy, yên tâm, tôi sẽ cẩn thận!" Sau đó đẩy đẩy mắt kính gọng vàng, sửa sang lại áo khoác trắng, tiến lên lễ phép đưa tay: "Xin chào, tôi tên là A Nam, đi thôi?"
Salsa đưa tay tới bắt tay, cúi người 70 độ chào: "Xin chào, tôi là Salsa!" Bạn bè của Tiểu Bát cũng thật tốt, thật lễ độ.
Khâu Hạo Vũ không có chút đau lòng, thật đúng với câu phụ nữ càng xinh đẹp, đầu óc càng đơn giản, nếu cô biết trong bụng có đứa bé, thì sẽ phản ứng như thế nào, nhất định sẽ tìm tới anh ta moi một khoản chứ? Muốn đùa bỡn anh ta sao? Buồn cười!
Salsa bước ba bước vừa quay đầu lại: "Tiểu Bát, tôi sẽ ra rất nhanh, anh phải chờ tôi a, chút nữa mời anh đi ăn Ice Cream!"
Ice Cream? Bắt đầu muốn giả bộ ngốc với anh ta sao? Vì anh ta, thật đúng là hao tổn đầu óc, nhưng anh ta thật sự sẽ đợi cô, thậm chí muốn đích thân nói cho cô biết, vốn cô có một cơ hội tốt đến gần anh ta hơn, nhưng hiện tại mất rồi.
Trải qua một loạt kiểm tra, A Nam đã xác định cô gái đã mang thai gần hai tháng, thấy cô gái diễn xuất có thể nói không thua so với bất kỳ diễn viên kinh nghiệm nào trong giới phim ảnh, tự nhiên muốn lên tinh thần, có câu nói là ‘nói nhiều sẽ nói sai’: "Đi thôi!" Muốn trách thì trách cô đầu óc ngu si tứ chi phát triển, xem tờ giấy xét nghiệm mà không hiểu.
Trong đầu Salsa cũng muốn nhanh chóng đi ra ngoài nên cũng không hỏi gì, cùng bác sĩ đi vào phòng phẩu thuật, sau khi một cây ống nhựa dẻo luồn vào lỗ mũi, thần trí bắt đầu mê ly thì một loại ý thức tự bảo vệ mình làm cho cô muốn ngồi dậy: "Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi bị. . . . . . Bệnh gì?" Tại sao những người này muốn cô cong lên hai chân? Tại sao lại muốn cô cởi quần nhỏ của cô? Đột nhiên có một chút sợ hãi.
Tiểu Bát. . . . . . Anh là người tốt sao? Sẽ không hại Salsa đúng không? Anh là người tốt đúng không? Suy nghĩ hoàn toàn rơi vào bóng tối.
Mà ở một nơi khác Trình Thất đang xem biệt thự không yên tâm, cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì không ổn nhưng không nghĩ ra nguyên nhân, tiếp tục nhìn người hướng dẫn gật đầu: "Quả thật không tệ, nhưng giá tiền này. . . . . ."
Chờ đợi bên trong phòng, Khâu Hạo Vũ giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, dường như có chút không nhịn được, tại sao lâu như thế? Cũng hơn nửa giờ rồi, đã hủy đứa bé xong rồi chứ? Phập phồng không yên cầm lên tờ báo trên bàn thủy tinh lật xem, lại phát hiện một chữ cũng không xem vào được, hôm nay hiếm thấy đại ca ở nhà nghỉ ngơi, một ngày nghỉ phép thật tốt bị hỏng.
Rối rắm một lúc lâu mới nhìn về phía phòng phẩu thuật, nếu đứa bé thật sự là của anh ta thì làm thế nào? Nếu quả thật như vậy, cũng không trách được anh ta, gia đình mồ côi mẹ cũng sẽ không hạnh phúc, nhưng nếu có duyên, tương lai chờ cha tìm được một người mẹ thích hợp, con sẽ trở lại thôi.
‘Tiểu Bát. . . . . . Là Tiểu Bát. . . . . . ’
‘Tiểu Bát, anh thật sự ở đây? ’
Đáng chết, rõ ràng hành động phóng đãng, tại sao lại muốn giả bộ vô tội? Không trách được nhiều người đàn ông bị lừa như vậy, bị phụ nữ làm cho táng gia bại sản, thậm chí có loại phụ nữ diễn xuất quá giỏi, đêm qua người đàn ông kia không thỏa mãn được cô sao? Lại tìm đến đàn ông khác, Khâu Hạo Vũ có sức hấp dẫn lớn như vậy? Đêm qua vẫn còn vui vẻ ở dưới thân người khác, hôm nay lại chuyển đến người khác.
Loại phụ nữ này, thương cảm cho cô ta làm gì?
‘Độp, độp, độp, độp!’
Vốn phiền não không chịu nổi, ông trời còn làm ngược lại, mưa to tầm tả như trút nước, tiếng sấm chớp điếc tai ầm ầm vỗ xuống mặt đất, khiến người đàn ông càng thêm nóng nảy, trong đầu đều là hình ảnh ở Câu Lạc Bộ, cô gái ngoái đầu nhìn lại tươi cười, cười ngọt ngào như vậy để phá thân, là một cô gái đẹp, anh ta chưa từng nghi ngờ, cô gái tên Salsa này, ngoại trừ tâm hồn dơ bẩn thì là cô gái đẹp nhất mà anh ta đã gặp qua.
Những con hồ ly phong tình vạn chủng ở Anh quốc, những người đẹp Châu Á, cũng không bì kịp một nụ cười của cô, có lẽ, nếu hư không phải là. . . . . . Anh có thể sẽ. . . . . . Điên rồi, lần nữa nới lỏng cà vạt, xem ra anh ta thật sự điên rồi, lại bị sắc đẹp thao túng.
"Hạo Vũ? Hạo Vũ?"
"Hả?" Không biết A Nam đứng ở sau lưng khi nào, đứng dậy lo lắng hỏi "Cô ấy như thế nào?"
A Nam đầu đầy vạch đen: "Ít thấy anh luống cuống như vậy nhưng tôi nói cho anh biết, người là do anh mang tới, tôi cũng chỉ làm theo yêu cầu của anh, bây giờ có muốn đổi ý không còn kịp rồi, đi vào dẫn người đi thôi, nhớ không nên nói cho cô ấy biết, trong vòng một tháng tốt nhất không nên đụng nước lạnh!" Sau đó tự nhiên xoay người bỏ đi.
Khâu Hạo Vũ nuốt nước miếng, tại sao trong lòng giống như trống rỗng? Không thèm suy nghĩ nữa, sải bước đi về phía phòng bệnh, quả thật nhìn thấy cô gái đang vất vả chớp mắt to, sắc mặt tái nhợt, dường như mất đi linh hồn, lần đầu tiên, lần đầu tiên trong đời có chút đau lòng, mặc kệ đứa bé kia là của ai, nhưng tuyệt đối lúc này cô nhất định rất hận anh ta chứ?
Salsa không hận, chẳng qua cảm thấy cả người không còn hơi sức, nhìn thấy Khâu Hạo Vũ, lại nhếch miệng cười nói: "Tiểu Bát, bệnh của tôi đã tốt rồi!" Thật sự rất tốt, đã thật lâu không có nghỉ lễ, rốt cuộc đã tới, thật sự ngã bệnh, cô cũng có thể tự mình giải quyết, không cần đi làm phiền chị.
Khâu Hạo Vũ khẽ ngừng thở, cô khờ thật hay giả bộ ngốc? Đến mức này còn không biết tình huống như thế nào? Nghĩ đến bang hội nhỏ của Trình Thất, cùng một đám côn đồ cắc ké hoàn toàn không có văn hóa, cũng muốn tiến lên vừa định dịu dàng một chút, nhưng nụ cười hư tình giả ý của cô gái này làm cho anh ta hết sức khinh bỉ: "Đi thôi!"
Nếu muốn cắt đứt, phải cắt đứt hoàn toàn, thô lỗ đỡ dậy, nửa ôm cùng nhau đi về phía ga ra tầng ngầm, ở đầu đường chỉ vào bảng hiệu trạm xe buýt bên cạnh nói: "Bây giờ cô dầm mưa không được, tự mình đi đến đó chờ xe đi, đúng rồi, bác sĩ nói cô mới vừa phá thai xong, trong vòng một tháng. . . . . ." Nhìn cô gái thật giống như đang vất vả suy nghĩ ý nghĩa của từ ‘Phá thai’, sau đó vẻ mặt không dám tin nhìn anh ta, vốn cảm thấy rất vui vẻ, trong lòng lại chợt nhói đau.
"Trong vòng một tháng không thể đụng vào nước lạnh, đi xuống đi!"
Phải cắt đứt hoàn toàn, vì phụ nữ, thiếu chút nữa hại đại ca phạm sai lầm, có lẽ từ nay về sau, cô gái Salsa này sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời, càng không xuất hiện trong đầu nữa.
Lúc đầu quả thật Salsa không hiểu ‘phá thai’ có ý gì, bên cạnh các chị thường ở chung một chỗ thảo luận, cũng nghe qua không ít, cộng thêm các cô có sao nói vậy, dường như phá thai là phá bỏ đứa bé trong bụng, đúng vậy a, tại sao cô quên có đứa bé sẽ nôn mửa?
Kinh ngạc tay phải sờ bụng, cô có đứa bé? Tại sao có thể có đứa bé? A, cùng đàn ông làm loạn sẽ có đứa bé, nhếch miệng vui mừng nhìn bụng chằm chằm: "Tôi có đứa bé? Tôi có đứa bé? Tôi. . . . . ." Có. . . . . . Đứa bé. . . . . . Phá thai là phá bỏ đứa bé, sẽ. . . . . . Không có đứa bé.
Hơi thở càng ngày càng gấp rút, đã mất đứa bé, đứa bé, cái ý nghĩa này rất quan trọng, từ nhỏ đã bị người nhà kỳ thị, may mắn được chị thương tiếc, giống như đứa bé trên TV, mặc dù đầu óc cô không tốt, cho rằng rất nhiều việc cô không hiểu, thật ra có rất nhiều việc cô đều hiểu, trước kia đã hỏi chị.
‘Chị, em sẽ có đứa bé sao? ’
‘Đương nhiên có thể! ’
‘Đứa bé là cái gì? ’
‘Đứa bé của em sẽ là búp bê em thích nhất!’
Đứa bé không phải búp bê, đứa bé không phải, đứa bé biết khóc biết cười, búp bê không biết, đứa bé biết gọi mẹ, đứa bé biết chơi đùa với cô, cùng nhau nhảy dây, cùng nhau nói chuyện, cùng nhau đi dạo phố. . . . . .
Hút hút lỗ mũi, môi dưới vểnh lên cao ngất, mu bàn tay hung hăng lau nước mắt một cái, nếu như cô có đứa bé, nhất định sẽ đối với nó rất tốt, mặc kệ nó là người què hay người mù, hay người điếc, chỉ cần cười với cô, cô sẽ đối với nó rất tốt, sẽ không giống ba mẹ ném nó đến trạm xe lửa, xem như cô ăn không đủ no, cắt lấy trên người một miếng thịt cô cũng làm.
"Ô ô ô ô ô!"
Đứa bé không có, quên mất trong xe còn có người, lần đầu tiên rất không có lễ phép đẩy cửa xe ra, sau đó đi tới trạm xe buýt, nhìn mưa to bat đầy trời, ngay cả ông trời cũng khi dễ cô, ngửa đầu đau xé tim gan thét chói tai: "A a a a ô ô ô ô ô."
Đám người chờ xe bắt đầu cách xa, kẻ điên ở đâu ra vậy?
Khâu Hạo Vũ thấy có xe taxi chạy qua, cô gái cũng không cản, cũng vẫn ngồi xổm nơi đó khóc, căn bản loại phụ nữ này tuyệt đối sẽ đem đứa bé làm lợi thế tìm vinh hoa phú quý, đã như vậy làm cho người nào nhìn? Hừ lạnh một tiếng, quay đầu xe, vô tình rời đi.
"Vườn Bách Hoa, chỉ nghe tên đã biết là khu đất hạng nhất, Chị Thất, về sau nơi này chính là trụ sở chính của chúng ta!" Ma Tử hưng phấn dùng ngón tay cái cọ xát chóp mũi, bàn tay chống nạnh, nhấc một chân giẫm lên bệ đá, xuyên qua màn mưa nhìn tòa nhà sang trọng ở phía trước, Phi Vân Bang cũng có biệt thự.
Mưa rơi không dứt, toàn thể thành viên tụ tại trong đình nghỉ mát tránh né, Trình Thất xoa xoa mí mắt phải vẫn giật giật, từ sáng sớm bắt đầu giật không ngừng, gần đây không có chuyện gì lớn xảy ra chứ? Cũng chưa nhận việc mua bán, chưa có sự nguy hiểm gì xảy đến.
Không thể mê tín, vứt bỏ phiền não, cũng mỉm cười nhìn ngôi nhà tương lai, không biết cha có thể nhìn thấy hay không, về phần mẹ, cô chưa từng gặp qua, cho nên căn bản không có nhớ nhung, kh