Nếu như ban đầu cô để mặc cho anh mất máu nhiều mà chết, như vậy Phi Vân Bang cũng sẽ không rơi vào tình cảnh như thế này, hơn nữa cũng do cô tự mình làm bậy thì không thể sống được, ban đầu rõ ràng có một cơ hội tốt giết anh đặt ở ngay trước mắt, cô lại không biết quý trọng, cô muốn nói với trời cao ba chữ, lừa bịp sao!
Hiện tại thì tốt rồi, người ta có thế lực lớn như vậy, muốn giết cũng không thể giết, Long Hổ hội tùy tiện đưa một ngón tay, cô sẽ không còn chỗ nương thân, đánh rớt răng cũng chỉ có thể nuốt vào bụng, rõ ràng hận không được cắn đứt cổ họng của anh, còn phải làm nhiệm vụ con cháu, tiếp tục cung phụng đối phương như tổ tông, con mẹ nó, ông trời ơi, ông chơi đùa quá ác rồi.
Có câu ‘không phải oan gia không đụng đầu’, 17 năm trôi qua, vẫn cứ làm người ta chán ghét, muốn vứt bỏ phiền phức, nhưng mụ nội nó quay trở lại, thiếu chút nữa làm cho cô chết không toàn thây, nhìn về phía khuôn mặt người đàn ông, con mẹ nó, anh chính là khắc tinh của cô, 17 năm trước thật vất vả bỏ rơi, bây giờ lớn mạnh hơn rồi, trở lại làm cho cô ngồi tù 5 năm, oan nghiệt a oan nghiệt.
Đám người cùng ra ngoài trong tay rối rít cầm khảm đao, tiện tay nhặt lên cái ghế vác trên vai, ngay cả Salsa cũng tinh thần gấp trăm lần, trong tay cầm súng lục, nhìn ba người phía đối diện, nhìn xong Lạc Viêm Hành, dĩ nhiên ánh mắt rơi vào Khâu Hạo Vũ vẫn dựa nghiêng ở dưới tàng cây, quên mất đã từng đau đớn, trong con mắt toát ra vui mừng: "Tiểu Bát!" Kéo tay áo Lộ Băng về phía sau hưng phấn chỉ vào người đàn ông nói: "Là Tiểu Bát, là Tiểu Bát a!"
Không đúng, anh ta tới làm gì? Xong rồi, là nhớ còn thiếu anh ta 1.300 đồng, chị còn chưa phát tiền lương cho cô, hơn nữa kể từ sau khi đi tìm anh ta, chị liền không cho cô tiền xài vặt nữa, làm thế nào? Nhất định là đến đòi nợ, cô không có nhiều tiền như vậy a.
Khâu Hạo Vũ hận không được khâu lại cái miệng của cô gái, cô không ngại mất mặt nhưng anh ta ngại, âm thầm cắn răng, bây giờ muốn giấu giếm cũng không thể rồi, tại sao đám người kia lại đáng ghét như vậy chứ? Trình Thất như vậy, mọi người bên cạnh đều như vậy, không có một người bình thường, dáng dấp linh tinh, không ra gì, còn lên mặt như thế.
Ma Tử nhìn Khâu Hạo Vũ một cái, trực tiếp ngã về phía sau, nếu không phải các anh em lanh tay lẹ mắt, sợ rằng thật sự ngã xuống luôn rồi, Tiểu, Tiểu, Tiểu. . . . . . Tiểu Bát? Salsa nói Tiểu Bát là. . . . . . Khâu Hạo Vũ? Thiệt hay giả? Khâu Hạo Vũ này là một trong những người sáng lập Long Hổ Hội, Salsa lại có thể chơi trai đúng là anh ta?
Đông Phương Minh và Lộ Băng cũng trợn mắt hốc mồm, đầu óc rối loạn, hôm nay bị kích thích quá lớn rồi, Lạc Viêm Hành chính là kẻ ngốc mà Chị Thất cứu lúc trước, Salsa chơi trai chính là Khâu Hạo Vũ, ông trời ơi, còn có kích thích nào lớn hơn sao?
Dường như Ông trời nghe được lời của anh ta . . . . . .
Ở nơi này, sau mấy phút đấu tranh tư tưởng, lúc này Trình Thất mới phát hiện người đàn ông cũng không có bất kỳ cảm kích nào đối với cô, ngược lại giống như cô làm chuyện tội ác tày trời gì với anh, điều này cô có thể hiểu được, cho dù ai nghe được bị người khác nói xấu ở sau lưng, tâm tình cũng sẽ không tốt, mà cô lại bị người ta bắt tại chỗ, lúc này quẫn bách không chịu nổi, dĩ nhiên, cô sẽ không biểu lộ ra, như thế sẽ thừa nhận mình làm sai lầm.
Nói xin lỗi là điều tốt nhưng cô không cho là vậy, bởi vì một khi nói xin lỗi, đại biểu cho cô đã sai, hơn nữa nói xin lỗi đối phương sẽ tha thứ cho cô! Nói thật dễ nghe một chút, tha thứ cũng chỉ là nói ngoài miệng, nhưng gút mắc trong lòng không cách nào tiêu trừ, cho nên cô không biết chữ xin lỗi viết như thế nào.
Trong lòng bắt đầu đánh trống, cuối cùng cô biết tại sao người đàn ông này vẫn không xử lý cô, không phải là vì ơn cứu mạng năm đó sao? Lần này thì tốt rồi, kíp nổ còn sót lại bị chính cô châm lửa. . . . . . Có thể nói hôm nay, Phi Vân Bang sẽ biến mất trên thế giới, biện pháp duy nhất chính là loại bỏ lòng muốn giết của anh.
Một đại ca xã hội đen đã biết rõ đối phương là một kẻ lường gạt, vẫn còn tin lời của cô sao? Nhưng có lúc cũng có 0,1% cơ hội, nếu đã có 0,1 % cơ hội, tự nhiên cô sẽ không bỏ qua.
Lạc Viêm Hành thấy nảy giờ cô gái không nói gì, lại nhìn không thấy được biểu hiện của đối phương, dứt khoát quay đầu muốn đi.
Trình Thất làm sao có thể để cho anh đi? Hôm nay không phải anh chết chính là tôi sống, thả anh về tìm một đám người tới diệt cô sao? Vừa nghĩ đến, lập tức kéo cổ tay anh, nhìn bọn thủ hạ một chút, kéo vào trong góc: "Tôi có lời muốn nói!" Con mẹ nó, mắt tốt từ lúc nào vậy? Không phải người mù sao? Aiz! Kỳ tích này thật đúng là không thể không tin.
Lạc Viêm đi tới, không kịp phản ứng nên bị cô kéo vào trong một góc, lạnh lùng rút tay về: "Tôi cảm thấy chúng ta không có gì để nói!" Anh tin cô nữa thì thật sự chính là kẻ ngốc, nhưng dường như gặp quỷ rồi, chân giống như mọc rễ, không cách nào nhấc lên.
Trình Thất thấy anh không hề rời đi, biết chuyện này, con mẹ nó, thật sự còn có cơ hội xoay chuyển, cũng không nói lời nào, trực tiếp vén lên vạt áo, tỉnh táo nắm bàn tay người đàn ông dán lên bên eo.
"Cô làm gì đấy?" Lạc Viêm Hành không ngờ cô gái gan to như vậy, mặc dù làm ra chuyện cưỡng hiếp người đàn ông nhưng anh tin tưởng, cô không phải là loại cô gái tùy tiện, nhưng đầu ngón tay chạm đến không phải là da thịt mịn màng, mà là vết sẹo lồi đã khép miệng, có lẽ nghĩ đến 17 năm, có lẽ tốt xấu gì cũng đã từng chung đụng hai tháng nên vẫn không thu tay lại ngay, dấu vết kia nhỏ nhỏ không tính là cạn, mày kiếm từ từ nhíu lại: "Chuyện gì xảy ra?"
"Lúc nảy cũng chỉ vì mặt mũi mới nói những lời kia . . . . …” Trình Thất bắt đầu tiến hành giải thích cho mình.
Lạc Viêm Hành tự nhiên sẽ không tin, dứt khoát cũng lười nghe, tiếp tục hỏi: “Đây là chuyện gì xảy ra?” Vết sẹo dài gần bằng nửa ngón út của anh mà nằm ở nơi bụng, theo độ dày vết khâu thì độ sâu tương đối đáng sợ.
Trình Thất hạ thấp giọng, rất sợ tai vách mạch rừng, ánh mắt vô cùng chân thành: “Vì anh chịu một đao kia!” Mẹ nó, thật gấp gáp, ngay cả chính cô da mặt dày cũng không nhịn được ửng hồng.
Nhưng Lạc Viêm Hành không cảm động, ngược lại đầu đầy vạch đen, kinh ngạc da mặt của cô gái này còn có thể dày đến thế sao? Cũng muốn nghe xem cô nói thế nào.
một cô gái nào đó vuốt lỗ mũi một cái, không sao cả cười nói: “Cũng chỉ là bị thọt một đao thôi, aiz! Hơn nữa cũng do tôi ngu ngốc!” Khuôn mặt tự giễu: “thật không biết có đáng giá liều mạng không? Lão già đó còn cho rằng tôi giấu trong tay áo, con mẹ nó, tôi lớn như vậy còn chưa ăn bưởi sao, lão già kia cũng đáng hận, một trái bưởi mà thôi, cứ thế cầm đao đuổi theo tôi hai con phố, đe dọa tôi không buông tay sẽ dùng đao, tôi là ai? sẽ bị ông ta hù dọa được sao? Vì một trái bưởi giết người, buồn cười, vì vậy bà cô hung hăng cắn ông ta một hớp, mẹ kiếp!” Quay sang hung hăng nhổ mấy bãi nước bọt trên đất: “thật đúng là con mẹ nó, lão già cho tôi một đao!”
Môi mỏng lạnh lùng mím lại, trái bưởi? Còn có chuyện như vậy, đây đúng là một trong những loại trái cây anh yêu thích, lúc đó đúng là cô gái này cầm lấy một trái bưởi cho anh, không biết có phải không nhìn thấy được hay không, nhưng thính giác vô cùng bén nhạy, nghe được cô gái tức giận cũng không phải là hư tình giả ý, nhưng ngã một lần khôn hơn một chút, trên gương mặt đẹp trai vẫn viết chữ không tin.
Chẳng những Trình Thất không nói xin lỗi, ngược lại oán trách đủ thứ, buồn cười nhìn người đàn ông hừ lạnh: “Rất thú vị, Lạc Viêm Hành, ban đầu tôi tự lo không xong còn cứu anh…anh thì ngược lại, trở về thì đưa tôi vào tù, anh có ý tốt sao? Đây chính là báo đáp ơn cứu mạng hay sao?” Vào trước là chủ, thử là trúng.
“Tôi căn bản cũng không biết là……” Vừa muốn giải thích, khóe miệng của người đàn ông giật giật, dường như bây giờ người tra hỏi không phải là cô chứ? không cho từ chối đặt câu hỏi: “Veston Armani, đồng hồ đeo tay Patek Philippe, giày da giá trị xa xỉ, chín tuổi, thật ra cô hiểu rất nhiều!”
Cám ơn khích lệ, một cô gái nào đó thầm nói trong lòng, dù sao cũng có người cha là Xã hội đen, những thứ xa xỉ phẩm này, cô chỉ thấy qua ở trong bụng mẹ, vội ho một tiếng gật đầu thừa nhận: “Lúc ấy tôi không biết những thứ đó, nếu không cũng sẽ không bán chỉ 3.000 đồng rồi, xã hội đen tối, ngay cả đứa bé cũng lừa gạt!”
3.300 đồng, hiện tại ai có thể đi chứng thật? Cũng đã 17 năm trước, lão già kia nói không chừng đã sớm xuống đất rồi.
Hai tay của Lạc Viêm Hành chắp sau lưng, mắt nhìn xuống: “3.000?” cô thật sự cho rằng mới vừa rồi anh không nghe thấy?
Trình Thất buông tay: “Anh thật sự cho rằng là 3.000? Nếu là anh, một tên ăn xin cầm những thứ đồ này muốn bán cho anh…anh sẽ cho cô 3.000 sao? Vẫn còn là đứa trẻ, nhất định sẽ làm thịt một khoản phải hay không? Tôi cũng đã nói là vì mặt mũi mới nói như vậy, có tin hay không là chuyện của anh, tôi nói tôi ăn thịt cá, lần đó trở về anh có ngửi thấy mùi thịt tanh không? Có không?” Đó là bởi vì súc miệng cộng thêm nhai tỏi, những sự thật này cô muốn mang theo xuống mồ, thấy bộ dạng người đàn ông khinh bỉ, tiếp tục nói: “Tôi nói tại sao anh không có lương tâm như vậy? Mỗi lần tôi đói bụng đến bao tử kêu réo nhưng không nỡ ăn, tất cả đều nhường cho anh…anh nói muốn ăn bưởi, ok, tôi liền đi trộm cho anh, nên bị người ta thọt một đao, không muốn để cho anh lo lắng, nên không nói với anh, còn nhớ chứ? Mỗi đêm bụng của tôi réo gọi, mỗi đêm tôi đều lăn qua lộn lại không ngủ được, nói bụng không thoải mái, có nhớ không?”
Trời cao, cũng may trí nhớ của cô thật tốt, nếu không, hôm nay tai kiếp khó tránh khỏi, đúng vậy a, quả thật sau khi ăn trái bưởi, mỗi đêm đều bị tiêu chảy, cũng không phải bị thọc một đao, được rồi, ai kêu có quá lâu chưa từng được ăn đồ tốt? Đột nhiên một ngày, thấy cái gì chưa từng ăn đều nhét vào trong bụng, làm cho mỗi đêm bụng cũng sẽ réo gọi như vậy, réo gọi không ngừng…… Trọng tâm câu chuyện đã đi quá xa, hơn nữa chuyện này có thật.
Quả nhiên, chân mày người đàn ông hơi giãn ra, vẫn nhìn chằm chằm vào một điểm không di động, trên khuôn mặt có vẻ xúc động: "Cô cảm thấy tôi sẽ tin cô sao?" Rõ ràng chính là người vì lợi ích của mình.
"Anh tin hay không hiện tại tôi không có hứng thú để biết!" Trình Thất đổi khách làm chủ, vô cùng để ý nhìn chằm chằm người đàn ông, cao giọng nói: "Tôi chỉ xem đó là một giấc mộng, không mong anh có bất kỳ báo đáp, nhưng nó không phải là mộng, Lạc Viêm Hành, hiện tại tôi muốn biết tại sao anh muốn làm cho bang hội của tôi thành ra như vậy? Làm người không thể như vậy chứ? Mặc kệ nói thế nào, năm đó nếu không phải là tôi, anh đã sớm chết ở đầu đường rồi, nếu không phải tôi cõng anh đi tìm bác sĩ, anh sẽ có ngày hôm nay sao? Còn nghĩ chắc chắn sẽ có một ngày anh sẽ báo đáp cho tôi, mặc dù vẫn chưa từng xuất hiện, nhưng trong lòng cũng không cảm thấy ủy khuất đúng không? 3.000 đồng, mẹ nó, toàn bộ xem bệnh cho anh hết rồi, muốn ăn thịt bò bít tết, cũng không xem thịt bò đắt tới cỡ nào, ăn một phần thịt bò bít tết bao nhiêu tiền, không mua cho thì muốn đi kiện tôi...tôi nợ anh sao? Tôi dốc hết tâm huyết để dành tiền ba năm, ăn mặc tiết kiệm, anh lại la hét, một phần thịt bò bít tết mất hết nửa năm tâm huyết của tôi, gội đầu phải dùng shampoo, tắm phải xà bông thơm, không ngủ giường thì không ngủ được, còn nữa, mặc dù tôi mới chín tuổi nhưng tôi cũng là bé gái, tôi còn phải tắ