m cho anh, tôi tắm cho anh tôi không biết xấu hổ sao? Cái nên nhìn hay không nên nhìn, con mẹ nó cũng đã nhìn rồi, tôi có sợ đau mắt hột mà không tắm cho anh không? Anh biết mình rất khó phục vụ không? Còn phải kể chuyện cho anh nghe, không kể cũng muốn đi kiện, trước kia tôi có đi học sao? Biết kể chuyện xưa sao? Vì kể chuyện xưa cho anh nghe, phải tốn tiền đi học, những thứ này anh biết không?"
Nã đạn pháo liên hồi, dường như cô mới là người thật sự bị ủy khuất.
Lạc Viêm Hành hơi xấu hổ: "Lúc đó tôi không biết có cô ở bên trong. . . . . ." Còn chưa nói xong, liền bị nghẹn.
"Thôi đi, nhiều bang phái như vậy, có mấy người tên Trình Thất sao?" Có quỷ mới tin anh.
Một tên đàn ông nào đó phát hiện hiểu lầm này có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, cũng không cần giải thích nhiều, chuyển đề tài nói: "Lúc đó tại sao không có sự đồng ý của tôi đã báo cho bọn họ?" Có biết một khi trở về thì sẽ người sẽ rơi vào hiểm cảnh hay không? Nếu không có Hạo Vũ trợ giúp, nghĩ ra biện pháp ra nước ngoài học, sợ rằng đã sớm bị hại chết.
Trình Thất không thể làm gì thở dài: "Không phải là tôi muốn đuổi anh đi, Lạc Viêm Hành, tôi là kẻ ăn xin, kẻ ăn xin anh hiểu không? Ăn bữa có bữa không, đúng vậy, lúc đầu tôi nhìn thấy dáng vẻ của anh bị đói quả thật rất hả hê, nhưng ở chung lâu ngày, tôi phát hiện mình càng ngày càng tham luyến loại cảm giác đó, không còn một mình, chưa bao giờ có người chịu nghiêm túc lắng nghe những chuyện hư hỏng của tôi, chỉ có anh mới chịu nghe tôi nói, xem tôi như người, sáu tuổi đã bắt đầu lang thang, những chuyện ngọt bùi cay đắng tôi không hy vọng anh hiểu, tôi cũng biết rõ anh chết cũng không chịu đi là bởi vì cảm thấy cuộc sống kia chơi rất vui, anh chỉ biết nghĩ cho chính anh, chờ anh chơi đã sẽ rời đi, nhưng đối với một đứa bé từ nhỏ không có cha mẹ như tôi mà nói, sợ nhất chính là tình cảm chia lìa, đây chính là nguyên nhân vì sao tôi xem trọng các anh em ở bên cạnh tôi, nếu như lựa chọn ở chung một chỗ, sẽ phải vĩnh viễn ở chung một chỗ, không có bản lãnh. . . . . . ở chung vĩnh viễn, cũng không cần đến gần tôi!"
Không nhịn được đưa tay lau lệ, mỗi lần nhớ tới cha mẹ rời đi cũng sẽ đau lòng, mặc dù ngoài miệng không nói nhưng trong lòng luôn oán hận, không thể cùng với cô lớn lên, tại sao lại muốn sinh ra cô? Dĩ nhiên, đây cũng chính là nguyên nhân cô vẫn đuổi Lạc Viêm Hành đi, thật không phải bởi vì anh chỉ biết ăn cơm trắng mà ghét bỏ, cũng sẽ không thu nhận Salsa, ban đầu cũng không biết Salsa biết bắn súng.
Anh và cô là người của hai thế giới, tự nhiên sẽ không có cơ hội xây dựng tình cảm, đã từng là như vậy, hôm nay cũng thế, kẻ địch và bạn bè, cô sẽ chọn kẻ địch, cùng loại người này làm bạn bè, đơn giản đúng là tìm kích thích, không phải cô tự hạ thấp giá trị con người của mình, nhìn người ta, bề ngoài hơn người, học hành tử tế, nói năng không tầm thường, mà còn đứng đầu một bang hội lớn, rùa đen chính là rùa đen, vĩnh viễn chỉ có thể dừng lại trên bờ, nếu muốn cùng rùa biển tiếp xúc gần gũi, cái giá phải trả chính là chết chìm.
Như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Một chút thương cảm làm cho Lạc Viêm Hành lần nữa mê mang, nghe âm thanh của đối phương rất khàn khàn, đó không phải là giả vờ, aiz, nếu sự thật như cô nói tất nhiên là tốt, nhưng nếu vẫn nói dối liên thiên, như vậy khẳng định anh là kẻ ngốc.
Sau khi thấy người đàn ông dường như không phòng bị, một cô gái nào đó tiếp tục hút hút lỗ mũi ngửa đầu nhìn trời: "Có lẽ vẫn muốn cùng anh ở chung, quen cô độc cũng muốn có một người bạn thuộc về mình, nhưng anh và tôi không phải là người cùng một thế giới, anh chỉ cảm thấy chơi như vậy rất vui mà thôi, tôi sợ thật sự có một ngày sẽ không thể rời bỏ anh, cho nên mới đi tìm người nhà của anh, có câu nói đau dài không bằng đau ngắn, ngày ấy anh đi, tôi phát hiện không nở bỏ, một đêm kia khóc thật lâu, anh quên sao? Lúc tiễn đưa anh đi, tôi cũng khóc thật lâu!" Được rồi, đó là bởi vì cuối cùng cũng tống được tên ôn thần đi, rơi xuống nước mắt vui vẻ.
Lạc Viêm Hành lại tin, anh không cảm thấy một đứa bé chỉ chín tuổi sẽ không có tâm cơ nặng như vậy, sẽ không có kỹ thuật diễn xuất tốt như vậy, dựa vào cảm giác tìm được vị trí cô gái ngay mặt, nâng lên bàn tay vuốt ve mặt của đối phương, nhẹ nhàng va chạm, đầu ngón tay run rẩy, cũng có thể do đau buồn, từ sau khi bị mù, Trình Thất là cô gái duy nhất anh quen thuộc, ngay cả em gái cũng chưa từng chạm qua, cho nên trong trí nhớ khắc sâu khuôn mặt cô gái này.
Dùng bản lĩnh lớn nhất của cuộc đời, căn cứ chiều cao nhắm ngay tròng mắt đối phương, rất muốn nói cho cô biết, thật ra anh đã từng như vậy nhưng anh không thể, nếu như cô gái này đang dối gạt anh, căn cứ vào mức độ cô căm hận anh, chắc chắn sẽ không e dè tung tin, như vậy cố gắng nhiều năm cũng sẽ uổng phí, đừng nói là Hội Trưởng, cho dù là lãnh đạo nhỏ sợ rằng cũng sẽ không có người tin dùng, cái loại cuộc sống của người mù bình thường, anh vĩnh viễn cũng không thể nào tiếp nhận được.
Tay dắt một con chó, tay cầm gậy, một mình, một phòng, không còn các anh em, có lẽ ngay cả A Nhiêm cũng sẽ bị đưa vào vườn thú, Hạo Vũ sẽ rớt xuống ngàn trượng, đáng sợ hơn đắc tội với kẻ thù nhiều không kể xiết, mình chết cũng xem như xong, ngay cả Hạo Vũ, đứa con trai duy nhất của cậu cũng vậy, đứa em gái đại nạn không chết, bởi vì quan hệ với mình mới được gả cho người chồng thật tốt, nếu như mình ngã xuống, người kia còn có thể yêu cô sao? Đủ loại nguyên nhân làm cho anh không dám dễ dàng đánh cuộc.
Mặc dù gặp lại lần nữa, cũng không mong đợi tất cả tốt đẹp, vốn là người anh tin tưởng, nhưng hôm nay cũng phải phòng bị, thật sự trừ Hạo Vũ, không thể tin tưởng bất cứ ai sao?
Dường như Trình Thất cố gắng đè nén mới không vươn tay đẩy ra bàn tay dính vào trên mặt cô, không phải nhìn là được sao? Còn sờ sờ cái gì? Khi còn bé coi như không tính, không hiểu cái gì gọi nam nữ khác nhau? Ban ngày ban mặt, không biết xấu hổ sao? Hơn nữa sờ thì sờ đi, run cái gì?
"Khụ, sờ đủ. . . . . . Này!" Bất ngờ bị ôm trọn vào lòng, khiến cho một cô gái nào đó bị đè đầu, uống lộn thuốc sao? Cho dù có 0,1% khả năng, cũng không nên tin tưởng triệt để như thế chứ?
Lạc Viêm Hành sắp sửa vùi mặt vào hõm vai cô gái, xa cách gặp lại đã sớm muốn làm như vậy rồi, tại sao thân thể nhỏ nhắn như vậy? Gầy như vậy? Ở trong tù nhất định rất khổ sở phải không? Đúng vậy, không khổ sở, ai sẽ kháng cự khi bị bắt?
Trình Thất không muốn suy nghĩ nữa, bị ôm ước chừng sau hai phút, bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên, bên cạnh có nhiều đàn ông nhưng chưa bao giờ ôm ấm áp như vậy, ngoại trừ cha, đây là lần đầu bị người ta vào trong ngực, cảm giác cũng không tệ lắm, thật ấm áp, bả vai rất rộng rãi, rất an toàn, làm cho người ta không nhịn được muốn đưa tay ra vòng chắc hông của anh . . . . . . Càng nghĩ như vậy thì càng kháng cự: "Lạc Viêm Hành, anh. . . . . . Anh đang làm gì?"
Nếu cám ơn cô thì nên sớm nới lỏng tay, đáng chết, rốt cuộc anh đang làm gì? Chẳng lẽ khóc sao? Nhưng trên cổ không hề có nước ấm chảy xuống? Thật là muốn điên rồi, cũng đừng nói ra lời gì dọa người nha.
Người đàn ông nhẹ nhàng buông tay ra, giương môi cười nói: "Không phải hi vọng tôi báo đáp cho cô sao? Muốn báo đáp thế nào?"
A! Nói thật là hào phóng, hay là hứa suông? Bộ dạng muốn bao nhiêu tiền cũng cung cấp, đúng vậy, cô chưa biết làm thế nào, cảm thấy người đàn ông này muốn dùng tiền đuổi đi, mà cô, theo lý thuyết sẽ muốn dùng ‘công phu sư tử ngoạm’, sau đó mang theo các anh em đi Quốc Hào ăn mừng một phen, nhưng không biết vì sao trong ngực dường như có một luồng khí nặng nề ép tới thở cũng khó khăn, giống như cười nhạo thốt ra: "Dứt khoát lấy thân báo đáp được không?"
Nói xong cũng hối hận, đây không phải là bê đá tự đập vào chân của mình sao? Ngay cả loại người cặn bã như Mạc Trung Hiền cũng không chịu, một người đàn ông xuất sắc như vậy, làm sao sẽ. . . . . .
Quả thực, Lạc Viêm Hành im lặng, hai nắm tay ở phía sau lưng khẽ buộc chặt.
Cứ nói đi, dù sao sẽ không hy vọng báo đáp gì, chưa nói đã thất vọng, hơn nữa giả bộ cái gì? Cô không phải là một cô gái sao? Thật đúng là người kỳ quái, bất kỳ người đàn ông nào gặp phải cô gái tỏ tình cũng sẽ có phản ứng chứ? Anh thì ngược lại, thái độ vẫn cao ngạo, giống như một ông vua: "Chỉ đùa một chút thôi, anh đó, không biết hài hước chút nào, yên tâm, tôi đã có người trong lòng, anh cũng không phải là món ăn của tôi!" Mắc cở chết người, cuối cùng còn phải tìm cho mình lối thoát.
"A! Mạc Trung Hiền sao?" Lạc Viêm Hành chê cười.
"Thái độ của anh như vậy là sao? Xem thường tôi? Tại sao tôi phải thích loại người cặn bã đó? Lạc Viêm Hành, tôi đột nhiên phát hiện anh vô cùng. . . . . ." Làm người ta ghét, không kiên nhẫn nói: "Quên đi, anh thích nghĩ sao thì nghĩ, tóm lại nếu chúng ta có thể gặp lại nữa lần, chứng tỏ có duyên, như vậy đi, tôi không cầu báo đáp gì, vẫn là câu nói kia, anh đi đường Dương Quan của anh, tôi đi cầu Độc Mộc của tôi, không can thiệp chuyện của nhau, như thế nào?"
Sắp tới không có Long Hổ chèn ép, Phi Vân Bang sẽ nổi bật!
Một người đàn ông nào đó càng nắm chặt hai quả đấm, lắc đầu một cái: "Xem ra trí nhớ của Trình bang chủ cũng không tốt, tôi cũng đã nói, sẽ không dễ dàng tha thứ cho những bang phái không phục tùng, Trình Thất, hôm nay an toàn của tất cả người bang hội đều giao cho Long Hổ Hội đi, đương nhiên tôi sẽ không cho cô cơ hội phá vỡ phần an bình này, tôi làm sao để cho cô chịu ủy khuất?"
"Phi Vân Bang đối với tôi mà nói có ý nghĩa hết sức quan trọng, bao gồm tâm huyết trọn đời của cha tôi, tôi tuyệt đối không thể để cho nó biến thành một đường, trừ phi tôi chết!" Có phải là người hay không ? còn nói báo đáp cái gì, ngay cả một chút yêu cầu này cũng từ chối, căn bản không có thành ý? Hơn nữa, cô có nói muốn phá hư an bình của anh sao?
Động một cái xem cô như con chuột sao? Đối phương cũng không có một chút dao động, biết nói nữa cũng như không, sẽ châm ngòi nổ một lần nữa, dứt khoát quay đầu nói: "Chuyện năm đó xem như là một giấc mộng đi, tôi cũng đã sớm quên rồi, tạm biệt!"
Nếu không phải sợ sự việc đã bại lộ, nhất định lường gạt cho anh tán gia bại sản, ngay cả khi anh phát hiện người bắt cóc anh đêm đó là cô cũng không lo lắng sẽ bị báo thù, cảm giác thật thoải mái.
"Là cảnh sát đó sao?" Lạc Viêm Hành đột ngột hỏi, lắng nghe phản ứng của cô gái.
Trình Thất không chút nghĩ ngợi, lạnh lùng quay đầu lại nhìn người đàn ông cảnh cáo nói: "Lạc Viêm Hành, mặc kệ chúng ta có ân oán gì cũng không có liên quan đến anh ta, nếu như anh dám bắt anh ta để uy hiếp tôi, tuyệt đối sẽ không để cho anh tốt hơn!" Đang êm đẹp, tại sao lại chuyển lên người Kỳ Dịch? Người ta có chọc giận anh sao? Mẹ nó, chẳng lẽ anh thật sự dùng Kỳ Dịch để thâu tóm lãnh địa của cô chứ?
Lạc Viêm Hành không giận ngược lại cười, chỉ là nụ cười làm cho người ta hơi rợn cả tóc gáy mà thôi: "Quả nhiên là anh ta, không tệ, rất xứng đôi, thời gian không còn sớm, Trình bang chủ nghỉ ngơi sớm đi!" Nói xong mặt sa sầm sải bước băng qua con đường nhỏ.
Trình Thất thấy đối phương không có ý tứ muốn gây phiền toái, tự nhiên khuôn mặt tươi cười chào tạm biệt, vẫy tay nói: "Ngài đi thong thả!"
Cho đến khi bóng dáng người đàn ông biến mất ở trong màn đêm mới nghi ngờ đi về phía bọn thủ hạ, rốt cuộc là kỳ quái ở chỗ nào ?