iện, qua nhiều năm như vậy, cô vẫn quen thuộc nơi này như trong lòng bàn tay.
Bình ổn hơi thở, cô đưa tay nhấn chuông cửa.
Chuông cửa vang lên một lúc lâu, không có người nào trả lời, cô cúi đầu một chút, mới nhìn thấy cánh cửa đang khép hờ.
“Em vào nhé.” Cô đưa tay đẩy cửa, nhẹ bước vào trong.
Còn tưởng rằng trong nhà có vài người, lại phát hiện ngoại trừ chiếc máy tính khép lại được mặt trên bàn, ngay cả một chút âm thanh cũng không có.
Đáy lòng cô cảm thấy kỳ quai, đặt túi xuống, cô chạy một vòng quanh nhà, cuối cùng dừng lại ở cửa phòng ngủ.
Lặng lẽ liếc mắt nhìn vào trong phòng ngủ, chỉ thấy Tư Không Cảnh còn mặc nguyên quần áo nắm trên giường.
“… Tư Không?” Cô vội vã chạy lại cạnh giường, đưa tay nhẹ chạm vào trán anh.
Rất nóng.
Gương mặt anh rất đỏ, buồn ngủ mở mắt, lúc nhìn thấy cô, đáy mắt anh sáng lên. “… Em đến rồi.”
Chỉ ba chữ rất đơn giản.
Nhưng cô lại có thể cảm thấy, trong giọng nói anh rõ ràng có sự vui mừng và mềm mại, còn có… một chút làm nũng.
“Ừ.” Cô nghe được mà cảm thấy lòng mình ê ẩm, khẽ khom lưng. “Anh có thể ngồi lên không? Nếu như không chịu đi bệnh viện, hiện tại em kiểm tra nhiệt độ cho anh một chút, sau đó uống thuốc hạ sốt, thay quần áo, đắp chăn ngủ một giấc.”
Anh ho khan hai tiếng, chống tay ngồi dậy, tựa đầu vào gối.
Dáng vẻ vô cùng nghe lời.
Cô cũng không nói gì nữa, làm theo những gì mình vừa nói.
Chờ anh thay quần áo ngủ, nằm trong chăn, trên người cô cũng xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.
Đưa tay chỉnh lại chăn cho anh, tắt đèn ở đầu giường, cô cầm lấy nhiệt kế và cốc, vừa muốn xoay người, lại bị anh giữ lại.
“Hạ Hạ, em chờ anh tỉnh lại rồi hãy đi… có được không?” Ánh sáng trong phòng ảm đạm, giọng nói của anh mang theo một chút cầu khẩn. “Biết em ở đây… anh mới ngủ được.”
Anh yếu ớt giữ cô lại.
Tư Không Cảnh ngày trước, sẽ không dùng cách này để nói chuyện với cô.
Trong phòng ngủ, chỉ có âm thanh của đồng hồ.
Cô đưa lưng về phía anh, đóng chặt hốc mắt chua chát, nhỏ giọng ‘ừ’ một tiếng.
…
Bởi vì không dám gọi điện thoại cho Phong Trác Luân, Phong Hạ ngồi trong phòng khách gửi một tin nhắn cho Dung Tư Hàm, suy nghĩ một chút, lập tức đừng dậy đi vào phòng bếp.
Bố cục căn nhà hoàn toàn không thay đổi, cô quen thuộc lấy thức ăn, dụng cụ, xuống bếp nấu cháo.
Bởi vì trước khi anh chưa tình ngủ thì chưa thể rời đi, hay vì nhàn rỗi không có việc gì làm, sau khi nấu cháo xong, thuận tiện cô dọn dẹp lại căn nhà một chút, lấy mấy bộ quần áo ánh đặt trên sô pha để vào trong máy giặt.
Chờ làm xong một loạt chuyện, lúc này trời đã tối, cô giương mắt nhìn đồng hồ một chút, lấy cháo ra bát, nhẹ nhàng bưng vào phòng ngủ.
Hình như giấc nhủ của anh vẫn rất sâu, cô đặt cháo xuống bàn, lúc xoay người muốn ra ngoài, đột nhiên chú ý đến một khung hình điện tử đặt trên bàn anh.
Trên khung hình điện tự, đang không ngừng phát hình, cô hạ tròng mắt xuống, đưa tay cầm khung hình lên.
Độ sáng màn hình, chiếu vào trong con mắt của cô.
Cô im lặng nhìn một lúc, bỗng nhiên cảm giác phía sau lưng có một thân thể nóng bỏng dĩnh vào người mình.
Tay nắm khung hình điện tử của cô run lên, cũng được anh nhanh chóng cầm tay và khung hình.
“…Khung hình này đã đi theo anh sáu năm rồi.”
Không biết từ lúc nào, Tư Không Cảnh đã đi xuống giường, dựa vào sau lưng cô, hô hấp nóng cháy phun lên tai cô. “Em rời khỏi căn nhà này chưa bao lâu thì anh đã mua cái này về.”
Lúc anh nói chuyện, khung hình vẫn còn tiếp tục phát hình, mỗi một hình… đều là hình của cô, hoặc là hình chụp chung của hai người ở Florence.
“Lúc ở Mĩ, anh một mực nghĩ, lúc nào thì… chúng ta có thể có tấm hình chụp chung tiếp theo?”
Anh từ từ nói xong, đặt khung hình xuống, đôi môi in lên sống lưng của cô, liên tiếp hôn xuống. “Hay cả đời này cũng có thể không có cơ hội như vậy nữa…”
Tay của anh rất nóng, thân thể cũng nóng, hơn nữa một nửa thể trọng còn đặt trên người cô, cô không dám có một cử động nhỏ nào, chỉ có thể cảm thấy tay anh đi vòng tới trước người cô, mở nút cài áo sơ mi của cô ra, cởi ra từng chút một.
“Anh rất sợ.”
Anh từ từ cởi áo sơ mi của cô, xoay cả người cô lại, hôn từ môi cô, đến cằm, tới trước ngực, cẩn thận hôn. “Vô cùng, vô cùng sợ.”
Giọng nói của anh, có chút run.
Khí nóng, nhiệt độ… đốt cháy tất cả giác quan.
Anh quay đầu cởi áo ngủ ra, để trần nửa người trên, cũng đẩy áo ngực của cô lên, há miệng ngậm bô ngực anh hồng bên trái của cô.
Cô cắn răng, cổ họng không khống chế được phát ra tiếng rên rỉ.
Tay anh kỹ xảo xoa một bên tuyết trắng của cô, môi lưỡi phối hợp, một tay nhẹ nhàng cởi váy của cô ra.
“… Anh, anh sốt…” Trong bóng tối, mặt cô hòng đến sắp nhỏ máu, điều đầu tiên nghĩ đến không phải là cự tuyệt.
“Hử.” Lúc này, anh ôm cả người cô lên, đi đến bên cạnh giường.
Anh dịu dàng rồi lại không khống chế được sức mạnh đẩy cô lên giường, vừa cúi đầu hôn bụng cô, vừa lấy tất chân và quần lót bên hông cô xuống.
“Giúp anh.” Anh vừa làm những thứ này, vừa lấy tay cô đặt tay bên hông mình.
Hàm răng cô cắn môi cũng sắp chảy máu, nhưng tay cô vẫn run run, từ từ cởi quần anh.
“…Hạ Hạ cũng muốn của anh, đúng không?” Giọng anh mang theo âm mũi, lại không che dấu khát vọng bên trong.
Trên người cô đã không còn chút gì, cứ như vậy nằm dưới người anh, trong bóng tối chỉ nhìn thấy ánh mắt rực lửa của anh, cô đã cảm thấy trong thân thể có một dòng nước ấm chảy ra.
Chưa một khắc nào, cô lại cảm thấy, mình muốn như vậy.
Hoàn cảnh, tâm tình như vậy, cô đột nhiên cảm thấy rất mắc cỡ, quay đầu đi, khóa mắt lập tức có nước chảy xuống.
Anh vẫn nhìn kỹ vẻ mặt của cô, lúc này đã bỏ đi chút quần áo còn dư trên người mình, cúi đầu, hôn lên gò má đầy nước mắt của cô. “Hạ Hạ, đừng khóc, đều là anh không tốt.”
Giọng nói dịu dàng, cưng chiều, giống như đúc giọng nói trong trí nhớ của cô.
Cô im lặng không lên tiếng, nước mắt lại rơi càng nhiều.
“Em có biết… anh muốn làm gì với em không?” Anh quỳ gối giữa hai chân cô, tách hai chân của cô ra, để mông cô nhích lại gần mình.
“Đây là việc, trừ anh ra, không ai có thể làm.” Mắt anh không chớp nhìn cô. “Chỉ có anh, mới có thể làm vậy với em.”