Phong Hạ nghe được cái tên đó, miệng không cách nào khép lại.
Cái tên đó, là nam nghệ sĩ cực kỳ thành công trong vòng giải trí ngày trước.
“Tôi và ông ấy, biết nhau ba mươi năm, kết hôn đã hơn hai mươi năm, nhưng vừa bắt đầu, thật sự đã trải qua rất nhiều rất nhiều chuyện đáng sợ, tôi cũng từng cảm thấy, tôi không thể nào ở cùng ông ấy.” Trên mặt Vương Kha lộ ra nụ cười dịu dàng. “Cho nên lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô, đã cảm thấy cô rất giống tôi.”
Cô không biết nên trả lời như thế này, chỉ nhìn Vương Kha.
“Cô có được ngày hôm nay, quả thật là không dễ dàng, cũng là điều cô xứng đáng được nhận, cho nên, tiếp tục cố gắng.” Lúc này, Vương Kha đứng dậy, thân thiện nhìn cô. “Chờ lần sau gặp lại, tôi sẽ kể cho cô nghe chuyện xưa còn sót lại.”
Lúc này hội trường vang lên tiếng nhạc mở màn, cô nhìn Vương Kha rời đi, ánh mắt kinh ngạc, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần.
…
Buổi lễ trao giải bắt đầu, Lâu Dịch và Trần Vi Vi chia nhau hai giả nam nữ ca sĩ xuất sắc nhất, mà cô nhận được giải ca sĩ mới xuất sắc nhất, album xuất sắc nhất, bài hát ‘Chưa từng’ còn nhận được giải bài hát của năm.
Ba người mới đều nhận được một loạt đề cử, cùng nhận lấy được ba giải thưởng lớn, đó là điều trước nay chưa từng có, cho đến khi Phong Hạ cầm ba chiếc cúp đứng trên sân khấu, tiếng vỗ tay như sấm động, nhưng cô vẫn có chút chưa tỉnh táo.
Là do trời cao thương xót cô, cho cô nhiều may mắn và cơ hội như vậy.
Lúc đầu lăn lộn, nhưng vì cô luôn có người che chở, cho đến hôm nay, hình như cô vẫn chưa gặp kỳ sóng gió nào.
“Thật ra có thể nhận được giải thưởng ca sĩ mới xuất sắc nhất này, nhận được ba giải thưởng, đây cũng là lời khích lệ của ban giám khảo với tôi, hiện tại tôi rất vui, đến gần như sợ hãi,” Im lặng một hồi, cô nhìn những người ở dưới đài, lại chầm chậm mở miệng. “Làm trước, trong một lễ trao giải tôi có nói một câu, bây giờ nhìn lại, hình như nó đã bắt đầu được thực hiện. Hôm nay, tôi muốn nói với mọi người, bất kẻ mọi người nghi ngờ hay ủng hộ tôi, tôi đều muốn nói một tiếng cảm ơn, tôi vô cùng cảm kích mọi người.”
“Những điều tôi muốn làm sau này, sẽ sử dụng điều may mắn và cảm kích này, tiếp tục cố gắng hơn nữa.” Ánh mắt cô đột nhiên khẽ tránh, lại cười nói. “Trừ việc cảm ơn công ty, tôi lại càng muốn cảm ơn một người.”
Cô biết cô bây giờ, nói lời như vậy, sẽ tạo nên nhiều suy đoán trong giới truyền thông.
Nhưng vào giờ phút này, cô thật sự, rất muốn nói.
“Có lẽ anh ấy không nhất định sẽ thấy, tôi chỉ muốn với anh ấy, lời cảm ơn.”
Không có anh, không có người khiến cô biết được cảm giác của việc yêu say đắm, cô sẽ không có ngày hôm nay.
Đọc diễn văn xong, dưới ánh đèn lung linh, cô cúi người chào những người dưới khán đài, cười cười đi xuống.
Mà không ai nhìn thấy, dưới ánh đèn lung linh, khóe mắt cô hơi long lanh ẩm ướt, giống như ngàn vì sao vô cùng sáng chói.
**
Buổi lễ trai giải kết thúc, cô về nhà thay quần áo, lại đi ra ngoài.
Đêm đã rất khuya, cô đi trên đường cái, đi tới rạp chiếu bóng bên cạnh chung cư.
Bởi vì bộ phim chiếu vào rạng sáng, cho nên rất ít người, cô ngồi ở trung tâm một hàng ghế trống trơn, nghiên túc xem bộ phim do Thông Thiên Hỏa Bạo của Hollywood sản xuất.
Anh trong bộ phim, là nhà nghiên cứu khoa học người Trung Quốc.
Cho dù ở nơi nhiều siêu sao nức ngoài, hào quang của anh, vẫn không cách nào che giấu như cú.
Khó trách, người Mỹ kiêu ngạo cũng nói anh hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu Thiên Vương của Trong Quốc.
Ánh mắt của anh, vẫn trầm tĩnh như vậy, không chút dao động.
Anh luôn như vậy, bất kể bao lâu, đều không có chút thay đổi.
Bộ phim chiếu trong hai giờ, cho đến lúc màn hình tắt đi, cô mới ra khỏi đó.
Đi tới cửa rạp chiếu bóng, cô ngẩng đầu lên nhìn, có chút kinh ngạc. “Lâu Dịch?”
“Ừm.” Lâu Dịch mặc một bộ quần áo thể thao, tựa vào cột đèn đường bên cạnh, thấy cô đi ra, liền đi tới.
“Cậu gắn GPS lên người mình sao? Mình ở đây cũng có thể tim ra, quả là thần thông quảng đại.” Cô liếc anh.
Anh huýt sáo, cưới tà. “Cậu quá ngạo mạn rồi, lấy mất hai giải thưởng của mình, bây giờ mình muốn giết người diệt khẩu.”
“Có muốn đi ăn khuya không?” Anh nhìn cô nói.
Cô lắc đầu. “Mình không đói, cũng không muốn về nhà, cậu đi cùng mình một chút đi.”
Trên đường vô cùng an tĩnh, không có người đi đường, hai người sóng vai nhau, anh bỗng nhiên nói. “Cậu vừa xem phim ‘Tinh Vân’ sao?”
“Ừ” Cô gật đầu. “Đúng là rất hay.”
Anh nghiêng đầu nhìn cô, trên mặt cô là nụ cười bình thẩn.
Người con gái này, lần đầu tiên anh nhìn thấy là một người trẻ trung, tươi sáng, giờ đây gần như đã trở thành Tiểu Thiên Hậu trong làng giải trí.
Khuôn mặt không thay đổi, giọng nói cũng không thay đổi, cuối cùng là cái gì, đã thay đổi.
Những thay đổi này, bởi vì hoàn cảnh, tâm cảnh… hay là vì, người đó?
“Lần trước, Tưởng Nghi nói với mình,” Ánh mắt Lâu Dịch nhìn về phía trước. “Cô ấy có nhờ bạn bè của cô ấy ở Hollywood dò xét một ít in tức, nói rằng Tư Không Cảnh đã thi vào một trường đại học vô cùng danh tiếng ở Mĩ, nghành đạo diễn, hình như còn có ý muốn phát triển ở thương giới.”
Sau khi nghe, cô gật đầu, thản nhiên nói. “Ừ, cái gì anh ấy cũng có thể làm đến mức tận cùng.”
“Hạ Hạ.” Đi tới khúc cua, Lâu Dịch đột nhiên dừng lại. “Nếu như anh ta không trở về, cậu phải làm sao?”
“Nếu như anh ta vẫn sống ở Mĩ, có lẽ sẽ tiếp tục phát triển con đường làm diễn viên, có lẽ sẽ rới đi, không làm diễn viên mà trở thành thương nhân, định cư tại đó.” Anh dừng lại nhìn cô. “Ở đó có người mới, có cuộc sống mới.”
“Như vậy, cậu vẫn thích anh ta sao?” Anh nói.
Cô đứng tại chỗ, ánh mắt lúc sáng lúc tối, hồi lâu sau mới cười nói. “Đột nhiên mình nhớ tới.”
“Mình nhớ lần đó, lúc anh ấy vẫn còn quay bộ phim ‘Số mạng Thần chi’, mình tới thành phố G thăm anh ấy, buổi tối đi dạo sông Tần Hoài, mình hỏi anh ấy, nếu như mình phải tiếp tục phát triển theo nghiệp diễn, anh ấy có đồng ý không, anh ấy nói, chỉ cần mình vui là được.”
Đêm hè yên lặng, thỉnh thoảng có tiếng ve kêu, cô đi từng bước nhỏ, đi về phía trước. “Hiện tại mình phát hành album, nhận được ba giải thưởng lớn, sắp tới còn có vào buổi biểu diễn, con đường thuận buồm xuôi gió, mình cảm thấy mình là người may mắn nhất làng giải trí, Lâu Dịch, cậu cảm thấy mình nên vui hay không vui?”
Lâu Dịch đứng tại chỗ, nhìn cô. “Cậu không có thuận thuyền xuôi gió, những người đó không biết cậu ở sau hậu trường, cậu phải cố gắng tới mức độ nào.”
Cô từng suýt nữa ngất xíu trong phòng luyện tập.
Cô từng sốt cao, vì muốn hoàn thành vở nhạc kịch một cách tốt nhất mà NG tới 37 lần.
Cô luyện hát trong phòng thu, một ngày không ăn bất kỳ thứ gì.
Cô vui vẻ sao?
“Anh ấy đi hơn một năm,cuộc sống mỗi ngày của mình đều là như vậy, làm chuyện mình muốn làm, nhận lời phê bình hay tán dương, mình cảm thấy không có gì là không tốt.” Cô ngừng lại. “Mình cũng không biết mỗi ngày anh ấy làm gì, anh ấy đang nghĩ gì, anh có gặp được người con gái tốt hay không.”
“Anh ấy không có ở đây, cuộc sống của mình không phải vẫn tiếp tục trôi sao?” Cô đưa tay ra, giọng nói thấp dần. “Cho nên, nếu như anh ấy không trở về, mình vẫn tiếp tục sống như vậy.”
“Không tiếp tục sống như vậy, mình còn có thể làm gì đây?” Cô nghiêng đầu, cười nói.
Nụ cười của cô quá khổ sở, khiến lòng bàn tay của Lâu Dịch cũng dần nắm chặt. “Quên người này đi, đừng nghĩ đến anh ta nữa.”
“Như vậy có chút khó.” Cô tự giễu lắc đầu. “Cho dù mình không muốn nghĩ tới nữa, người khác cũng khiến mình phải nghĩ tới.”
Thỉnh thoảng lúc nói chuyện với cô, Sharon lại tự nhiên nhắc tới anh.
Ba mẹ anh trai mặc dù không nói, những vẫn luôn lo lắng cho cô.
Mà mới vừa rồi trong lễ trao giải, Vương Kha lại càng khiến cho cô không biết nên nghe theo ai.
Bài hát của cô là do anh viết, MV của cô cũng có anh, trong ngăn kéo của cô vẫn còn chiếc nhẫn kim cương năm đó, bất kể cô nhìn thấy thứ gì, cũng nhìn ra những kỷ niệm hai người từng ở chung.
Người này, đã lưu lại nhiều dấu vết như vậy trong cuộc sống của cô.
Sao cô có thể quên được.
“Chính mình đang đi trên con đường anh ấy đã đi qua, nghĩ lại những suy nghĩ của anh ấy lúc đó.” Cô nói chậm lại. “Tiếp tục như vậy, mình có thể nhìn rõ, rốt cuộc vì sao chúng mình không thể ở cùng nhau.”
Em đi theo con đường anh từng đi, giống như đang ở bên cạnh anh.
“Cậu biết mà, trí nhớ đáng chết của mình, những điều đã nhìn qua, mình khó có thể quên đi.” Cô lẳng lặng giương cánh môi. “Cho nên, lúc này, mình cũng không miễn cưỡng chính mình.”