ng đến cảnh tất cả mọi người nghe đến đây cũng sẽ sợ ngây người.
“Cuối cùng, tôi muốn nói với nhũng người hâm mộ tôi rằng, rất cảm ơn mọi người đã yêu thích và ủng hộ tôi từ trước tới giờ, cũng hi vọng mọi người có thể dùng thái độ bao dung, khích lệ đối với các nghệ sĩ mới giống như đối với tôi lúc tôi mới bước chân vào nghề, đồng thời, xin mọi người bao dung và ủng hộ với người cùng hợp tác với tôi trong các dự án phim. Xin cảm ơn.”
Anh nói liền mạch một hơi dài, cuối cùng mới khẽ mỉm cười “ Ngày mai là ngày < Hồng Trần > chính thức bấm máy, tôi cũng hi vọng sẽ cùng hợp tác vui vẻ với các nghệ sĩ bên phía công ty Top, để hoàn thành bộ phim một cách hoàn hảo nhất.”
Anh vừa chấm dứt câu nói xong thì video kết thúc, nhìn màn hình toàn một màu đen kịt nhưng trái tim cô lại đập rộn ràng không ngừng.
Lúc này, chuông điện thoại lại vang lên, cô nhìn màn hình thấy tên anh thì lập tức nhận cuộc gọi.
Âm thanh nhu hòa từ đầu bên kia dường như được xuyên thấu, chạm nhẹ vào trái tim cô “ Hạ Hạ,”
Cô có biết bao điều muốn nói với anh nhưng lúc này môi lại mấp máy không lên lời.
“Anh nhớ em,” Anh nhỏ giọng nói rành rọt từng chữ “ Rất nhớ.”
Trong ba ngày này, vì phải dành thời gian xử lý tất cả mọi chuyện có liên quan nên anh chỉ được ngủ hai tiếng mỗi ngày. Thậm chí anh còn suýt nữa cùng đại diện công ty trở mặt, hủy hợp đồng. Những điều này, anh không cần nói cho cô biết, cũng không muốn nói cho cô biết.
Cô chỉ cần vĩnh viễn ở bên cạnh anh, sống một cuộc sống tự do, tùy thích, còn những khó khăn, phiền toái như thế này, anh sẽ giúp cô xử lý.
“Trong buổi trả lời phỏng vấn, anh nói câu kia thật ra có một nửa là lời thật lòng,” Anh khẽ cười “ Người đi cùng anh ở Florence, là người nhà của anh, điều này rất thật lòng.”
Hô hấp của cô càng thêm dồn dập, qua thật lâu mới lên tiếng, “ Tư Không Cảnh, bây giờ em muốn nói với anh một câu, anh phải nghe kỹ nhé, có thể về sau em sẽ không nói lại nữa đâu.”
“Ừ.”
“ Em yêu anh. Rất yêu anh.”
Cả cuộc đời này có lẽ em sẽ không yêu bất kỳ ai nhiều như yêu anh được nữa.
Cho dù, sau này nếu có một ngày anh rời xa em, em sẽ vẫn luôn sống trong những hồi ức anh mang đến cho em, sẽ không bước ra ngoài dù chỉ một bước.
“ Anh đang ở dưới nhà em.” Im lặng thật lâu, âm thanh của anh mới vang lên càng lúc càng nhỏ dần “ Em đến gần của sổ đi, cho anh nhìn em một lát.”
Cô cầm điện thoại , bước nhanh đến mở cửa sổ ra.
Xe của anh dừng dưới nhà cách đó không xa, cửa xe hạ xuống một nửa, gương mặt anh yên lặng dưới bóng đêm đẹp như tranh vẽ.
Nhìn về phía anh, cô có thể nhận ra khóe môi anh đang cong lên.
“ Không gian trên xe rất lớn, ở tư thế nào cũng không có vấn đề gì.” Anh lúc này mới lên tiếng, ý cười trên mặt càng sâu.
Anh rất muốn cô.
Cô cũng cười, đang định lên tiếng thì nghe thấy có tiếng ai đó ở đầu bên kia truyền tới “ Các người lại còn trắng trợn tán tỉnh nhau như vậy, coi đại gia ta là không khí phải không?”
“ Trong xe của anh có người?” Cô hỏi “ Sharon ?”
“ Lâu Dịch,” Anh nhàn nhạt trả lời, “ Cùng hợp tác trong < Hồng Trần >, gặp mặt lúc đi họp ở công ty, thuận đường nên đi cùng, không cần phải để ý đến anh ta làm gì?”
“ Mẹ kiếp, rõ ràng chính là anh, mặt không chút thay đổi nào uy hiếp tôi đưa anh đến nhà cô ấy, nói gì mà chỉ cần nhìn cô ấy một lát.” Trong điện thoại lập tức truyền đến âm thanh bất mãn của Lâu Dịch.
Hai người kia ở một chỗ, thật sự là rất náo nhiệt.
Tâm trạng của cô đang thoải mái, lúc này bị chọc cho vui vẻ, liền cười lên “ Thôi, các anh nhanh về đi, hai ngày nay, tin đồn còn chưa lắng xuống, truyền thông còn đang theo dõi, tránh cho sau này lại bị chỉ trích.”
“Ừ,” Anh khẽ dặn “ Em đi ngủ sớm đi nhé, ngày mai còn phải đến buổi họp báo.”
Dừng một chút, âm thanh của anh dịu dàng hơn “ Ngủ ngon,
Il
Mio
God-dess”.
Cô nhìn về phía anh, cười dịu dàng, dùng ngón tay chạm nhẹ vào môi mình.
Cúp điện thoại, Tư Không Cảnh vẫn duy trì tư thế cũ, nhìn Phong Hạ từ xa dùng khẩu hình nói chúc ngủ ngon với anh, lại nhìn cô khép cửa sổ cho đến khi đèn trong phòng vụt tắt mới quay đầu trở lại xe.
“ Nhìn đủ rồi sao ?”Lâu dịch ngồi ở ghế lái xe, liếc mắt nhìn anh “ Nói đi, rốt cuộc tìm tôi có chuyện gì?”
Anh khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày, lấy từ trong cặp ra một tập hồ sơ, rút ra một tờ giấy đưa cho Lâu Dịch.
Lâu Dịch bật đèn, nhìn anh mấy cái tỏ vẻ kinh ngạc, “ Có thật là tôi không nhìn lầm? Đây là lời bài hát đúng không ?”
“Ừ,” Anh khẽ vuốt cằm, “ Lời bài hát tôi viết,”
“ Từ nhỏ cậu đã học 5 loại nhạc cụ, tinh thông về nhạc lý. Năm thứ nhất trung học đã tự mình xây dựng ban nhạc của bản thân, ở thành phố S đã sớm nổi tiếng. Nếu như không phải trở thành nghệ sĩ, cậu đã là một sinh viên ưu tú ở học viện âm nhạc rồi.”
Anh nhớ lại những tư liệu đã được xem qua, nhìn vẻ mặt đã bắt đầu biến hóa của Lâu Dịch nói “ Tôi không phải là người chuyên về âm nhạc mới cần cậu giúp một tay.”
“Tư Không Cảnh, nếu không phải sợ về sau Phong Hạ không tiếp tục cho tôi ăn chực nữa, tôi thật sự muốn dừng lại đánh cho anh một trận.” Lâu Dịch nhíu mày “ Anh bây giờ là đang xin sự giúp đỡ của tôi sao? Tại sao tôi lại phải giúp anh?”
“ Không tại sao cả,” Ngón tay anh gõ gõ theo nhịp vào đầu gối “ Bằng việc trừ tôi ra, người mà cô ấy tin tưởng nhất chính là cậu... cậu cũng là người hiểu rõ cô ấy.”
“ Ngày Valentine năm sau, tôi muốn cô ấy biết được tôi đã viết một ca khúc tặng riêng cho cô ấy.”