Âm nhạc thâm tình và đẹp đẽ được tấu lên, toàn thế giới trong nháy mắt hình như yên tĩnh lại, chỉ còn lại thứ âm nhạc này giống như có thể xâm nhập đến linh hồn quanh quẩn bên tai. Văn chữ TXT hạ năm (câu này hoàn toàn không hiểu)
Đây là Hoa Cách Nạp ca kịch 《 La Ân Green 》 trong 《 hôn lễ hợp ca 》0, được công ty chuẩn bị hôn lễ cao cấp nhất thế giới dùng để biểu diễn mở màng trong hôn lễ của Vũ Văn Bác và Y Hi Nhi, lúc này bắt đầu vui vẻ cũng vừa lúc "Tân nương tới" (cô dâu tới).
0 cả câu này hình như chỉ đến tác phẩm của nhà soạn nhạc vĩ đại Richard Wagner đã được tấu lên trong buổi lễ, tại không chắc nên không dám dịch bừa.
Y Hi Nhi mặc lễ phục màu trắng xinh đẹp, áo cưới hiện lên trong suốt màu xám tro toàn thân, đơn giản tinh xảo, vừa lộ ra sự hoa lệ lại thanh lịch say mê hấp dẫn, làm người ta chỉ xem đến thế là đủ rồi.
Không khí lãng mạn tuyệt đẹp, cảnh tượng xa hoa tinh xảo, một đôi tình nhân như được ông trời tác hợp cho. Đáng tiếc, điểm không hòa hài duy nhất là cô dâu buồn ngủ như thể không cần buổi hôn lễ này chút nào, làm tại cho khách mời cảm thấy rất nghi ngờ, nhưng lại ngại không dám hỏi.
Y Hi Nhi là một cô gái Trung quốc truyền thống, là một cô gái Trung quốc truyền thống thì quan trọng nhất là cái gì? Đó chính là chú trọng vào hôn lễ của chính cuộc đời mình a!
Nhưng là, Y Hi Nhi tại sao phải ở thời khắc quan trọng như thế trong cuộc đời của cô lại buồn ngủ đến nổi mí mắt không mở ra được đây?
Nếu nói, sẽ phải nói đến một tháng trước rồi. . . . . .
Nhớ đến khi đó là một ngày trời trong nắng ấm, nhật lệ phong thanh, gió mát quang đãng.
Đáng tiếc, thời tiết tốt thật tốt nhưng không mang đến cho Vũ Văn Bác một tâm tình xinh đẹp rực rỡ, Vũ Văn Bác lại một lần nữa cầu hôn thất bại, bất chợt thế giới của anh nổi lên một trận bão tuyết, trong người cơ hồ rất rét lạnh.
Ôm một tâm tình buồn bực, Vũ Văn Bác có thể nói như gió thảm mưa sầu.
"Ai ôi, em nói lão đại nha, em đây là tiểu cô nương như nước trong veo năm nay như mới 18, loại chuyện như lập gia đình quá sớm á..., nếu như bị người không biết sẽ nói anh lừa bán thiếu nữ vị thành niên, vậy chẳng phải là phá hủy hình tượng của anh sao?" Y Hi Nhi nhìn mặt của Vũ Văn Bác, lần nữa cảm nhận bên cạnh rõ ràng đang mùa hè mà lại có nhiệt độ băng hàn thấu xương, mở miệng nói.
Thật ra thì, Y Hi Nhi không nói thì cũng thôi đi nhưng vừa nói, Vũ Văn Bác càng thêm buồn bực, tâm tình có thể kêu là ngã vào chỗ thấp nhất trong đáy cốc.
Hung hăng đem Y Hi Nhi từ ghế mây đè xuống dưới, đem người cô nhấn vào trong lồng ngực của mình, mặc cho Y Hi Nhi lấy một loại tư thế rất giống chó nằm trên đùi anh, sau đó cả khuôn mặt cô dán vào lồng ngực của anh, điều đó làm cho tâm tình củaVũ Văn Bác hơi tốt lên một chút xíu, nhiệt độ cũng theo đó tăng lên từng chút.
"Em cũng đã hai mươi bảy tuổi rồi, cách tuổi 18 đã chuyện rất xa xôi, mà cho dù em 18 cũng đã trưởng thành rồi, cuối cùng là muốn Vũ Văn Bác anh có cái hình tượng gì nữa, em gặp qua xã hội đen nào muốn có hình tượng?" Vũ Văn Bác giọng bất mãn nói.
Y Hi Nhi nghe, cũng bất giác đỏ mặt, càng thêm có cảm giác mình đã nói ra lời khôi hài, ngây ngô mà cười cũng không trả lời.
Đúng vậy, cô có bệnh sợ hãi trước khi kết hôn rồi.
Mặc dù cùng Vũ Văn Bác tình cảm rất tốt cực kì vững vàng, người này có thể mỗi buổi tối lúc ngủ làm giường lay động nhìn rõ tần suất, nhưng thật sự muốn kết hôn với cô, cô thật đúng là có chút sợ sệt.
Mỗi người một cuộc sống thật tốt, làm gì cần phải bị một tờ giấy chứng hôn trói buộc chứ?
"Nói!" Vũ Văn Bác nhìn cô ngây ngốc cười, cô gái này rõ ràng đang chuẩn bị lẩn tránh trọng tâm đề tài, nhưng trong lòng thủy chung vẫn không cách nào tiếp tục cứng rắn, thậm chí còn bất tri bất giác mềm mại phối hợp.
"Nói gì?" Y Hi Nhi có chút không giải thích được, muốn cô nói cái gì đây?
Không phải đâu? Gần đây Vũ Văn Bác mặc kệ cô luôn quản thúc trông nom cô, chẳng lẽ muốn nhân việc này để cho cô nói ra 1500 chữ đã khắc sâu vào nhận thức, sau đó nói mình về sau tuyệt đối không tái phạm, cuối cùng van xin Vũ Văn Bác đại nam nhân này nói cô là cô gái nho nhỏ không hiểu chuyện, cô là vi phạm lần đầu nên hãy bỏ qua sao?
Đây cũng không phải trường học, làm ơn!
Y Hi Nhi bĩu môi, trong lòng trăm lần nghĩ ngợi liền muốn đem cô điểm tâm địa gian giảo phát sinh quấn quanh thành bánh quai chèo Thiên Tân rồi, nhưng trên thực tế chỉ qua mười giây đồng hồ.
Vũ Văn Bác thấy Y Hi Nhi ngây ngốc, quả nhiên là vẻ mặt không rõ chân tướng biểu tình, thở dài.
"Cho anh lý do, nếu không ngày mai anh sẽ trực tiếp dẫn em đến lễ đường kết hôn." Không gả cho anh, thì cũng phải cho anh một lý do chứ, cái nha đầu này đúng là không có tim không có phổi.
"A không được nữa không được á..., không thể kết hôn, em. . . . . ." Y Hi Nhi gấp đến độ thiếu chút nữa từ trên đùi Vũ Văn Bác lăn xuống, thật may là tay mắt Vũ Văn Bác lanh lẹ, một tay kéo hông của Y Hi Nhi lại, mới khiến Y Hi Nhi may mắn thoát nạn.
"Em làm sao vậy?" Vũ Văn Bác chau chau mày, anh chờ.
"Em. . . . . . em. . . . . . em cảm thấy anh không coi trọng hôn lễ, người ta kết hôn đều có cầu hôn , anh không có, em mới không cần gả cho anh, không có thành ý." Y Hi Nhi lập tức tìm cho mình một lý do, cô nói rồi đó, cô chính là một người rất cơ trí khôn vặt.
"Anh đã cầu hôn hai lần rồi." Vũ Văn Bác xụ mặt xuống, chẳng lẽ hai lần này cô đều đang ngủ sao? Không có nghe được lời cầu hôn của anh?
"Này lúc đó cũng tính sao, anh căn bản là ra lệnh cho em không phải sao? Chính anh lặp lại lần nữa, anh cầu hôn như thế sao?" Y Hi Nhi khó chịu nói, vốn là chỉ là cưỡng từ đoạt lý (già mồm át lẽ phải), nhưng vừa nghĩ tới Vũ Văn Bác không coi trọng hôn lễ, trong lòng lại khó chịu rồi.
Cho nên nói, lòng của phụ nữ, như kim dưới đáy biển a.
Lúc này Y Hi Nhi rất rối rắm, vừa không muốn gả cho Vũ Văn Bác, vừa là ghét bỏ Vũ Văn Bác không đủ thành ý.
Cái hộp này, Vũ Văn Bác bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cầu hôn lại lần nữa, đưa đến trước mặt của Y Hi Nhi vẫn còn đang bĩu môi nghiêng đầu, xoay mặt quay về phía mình, trịnh trọng nói: "Chúng ta kết hôn đi."
Y Hi Nhi nhìn qua xem lại, sau đó khóe miệng giật giật, chân mày run lên.
Đúng vậy, đây chính là Vũ Văn Bác đang cầu hôn rồi, lời tuy không dễ nghe, nhưng miễn miễn cưỡng cưỡng cũng xem như là được. Nhưng là, chẳng qua các từ ngữ cộng với nét mặt và giọng nói của Vũ Văn Bác, rõ ràng như đang ra lệnh cho người ta.
Đây quả thực là quá khinh người, Y Hi Nhi chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang rồi.
"Anh xem, anh xem, chính anh thử coi lại lương tâm một chút, lời này của anh nghe ra được một chút xíu thành ý nào sao? Không có chứ gì? Chính anh cũng cảm thấy không có, vậy một cô gái rụt rè quen được chiều chuộng như tôi đây sao lại có thể đồng ý chứ? Tôi dù muốn đồng ý thì trời cao cũng sẽ không đồng ý." Y Hi Nhi tức giận quát, không nói không sao nhưng vừa nói thì thật đúng là chuyện trẻ con rồi.
Không được không được, cô phải rời khỏi Vũ Văn Bác, nếu không vừa nhìn thấy anh tâm tình liền bị kích động.
Vì vậy, Y Hi Nhi lấy một loại tốc độ tựa hỏa tiễn, bay thẳng mà chạy đi.
Vũ Văn Bác còn lại một bên tự hỏi, đến tột cùng muốn cầu hôn thế nào mới là có thành ý đây?
Vì vậy, buổi tối hôm đó Vũ Văn Bác lần nữa mở máy vi tính của anh ra, Bách khoa vừa nhập vào có đề cập đến nhiều mấu chốt quan trọng của từ cầu hôn.
Dĩ nhiên, nó cho ra kết luận trước sau như một rất nhiều nhiều nữa..., vì vậy anh lại một lần nữa phải phiền não.
Chỉ là, tối thiểu anh cũng không có uổng phí hơi sức, biết cầu hôn phải có chiếc nhẫn kim cương mới được, vì vậy anh lập tức tìm người thiết kế một chiếc nhẫn kim cương cực kỳ thích hợp với Y Hi Nhi .
Vì vậy, ba tuần trước. . . . . .
Vũ Văn Bác đang đầy nhiệt tình cầm một cái hộp giống hộp đựng chau báu màu đỏ của hiệu Cartier đi tới bên người Y Hi Nhi, đáng tiếc, ngay lúc đó Y Hi Nhi mới vừa từ trong hoa viên chui ra khắp người bẩn thỉu, bất quá Vũ Văn Bác căn bản cũng không để ý.
Chiếc nhẫn kim cương hoa lệ, mang đầy một cam kết rằng cuộc đời này không đổi, ánh sáng lộng lẫy vây quanh xuyên qua chiếc nhẫn kim cương.
Vũ Văn Bác tin tưởng, lần này cầu hôn nhất định có thể thành công, vì vậy, anh lộ ra nụ cười ưu nhã và tự tin.
Một gối quỳ xuống, đùi phải trước chạm đất, sau đó, chân trái xoay 90 độ, thân trên rất thẳng, cằm khẽ nâng, hai mắt ẩn tình, trong biểu cảm lộ ra nhẹ nhõm rồi lại mang theo nghiêm túc, nghiêm túc rồi lại mang theo thâm tình khẩn thiết, thâm tình khẩn thiết rồi lại mang theo đầy nhiệt tình, quan trọng nhất là bên trong đôi mắt tràn đầy chân thành, sau đó tay phải cầm chiếc hộp, hướng lên thành góc 50 độ.
Tất cả tất cả động tác cùng vẻ mặt đều là căn cứ vào Vũ Văn Bác nhiều ngày tâm huyết nghiên cứu đúc kết ra được, chính anh cũng cảm thấy đã có thể nói là hoàn mỹ, nhất định có thể cầu hôn thành công.
Dĩ nhiên, một mỹ nam cực kì hấp dẫn, trong tay đang cầm một chiếc nhẫn kim cương vượt qua cả cực hạn của vẻ đẹp, một chiếc nhẫn được thiết kế không chút nào có thể nghi ngờ về giá trị, viên kim cương của chiếc nhẫn còn sáng chói mắt, ánh sáng lóng lánh, chỉ cần là phụ nữ thì đều sẽ say lòng.
Vì vậy, Y Hi Nhi mặt tràn đầy lệ nóng ( nhưng thật ra là mới vừa từ vườn hoa bò ra không cẩn thận khiến cho đóa hoa chạm vào trong mắt) nhận lấy chiếc nhẫn kim cương.
Vũ Văn Bác cho là lần này thành công, trong lòng bach sắc tinh ranh hô to"Vui vẻ vô cùng vui vẻ", đáng tiếc, Vũ Văn Bác không còn kịp vui mừng, liền lại muốn khóc.
Thì ra là, Y Hi Nhi sau khi nhìn một chút, vốn đã bị hấp dẫn, thiếu chút nữa liền thần chí không rõ mà chuẩn bị đón nhận, có điều đến cuối cùng một tia lý trí làm cho cô nhất thời tỉnh táo lại, dữ dội gặm gặm chiếc nhẫn kim cương.
Nhìn động tác của Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác vẻ mặt đầy vạch đen, người len lén núp ở phía sau xem trò vui càng thêm nổi vạch đen đầy khuôn mặt, nhất là lấy Cố Nhã Thuần làm tiêu biểu.
Chỉ thấy cách sau lưng Vũ Văn Bác và Y Hi Nhi mười mét ngoại trừ phía sau một cây đa đại cổ thụ, Đoan Mộc Thác chặn ngang ôm lấy Cố Nhã Thuần lùi về phía sau, nhưng Cố Nhã Thuần lại đang giương nanh múa vuốt một lòng muốn trước mặt của Y Hi Nhi kích động, sau đó cạy đầu của cô ta ra, xem một chút dáng dấp bên trong là vật gì.
"Thật, thật đắt chứ?" Y Hi Nhi cố ý ngu ngốc và vật chất hỏi.
Trời mới biết, viên kim cương này trải qua tay bao nhiêu người thợ, dơ bẩn cũng chắc đều đã chết sạch, chỉ là vì chán và muốn phá hư không khí, cô vẫn dằn lòng yêu chiều mở miệng của cô ra gặm hai cái, cũng không biết có tồn tại chất khoáng gì có hại trong đó không.
Có điều kim cương loại này nếu nói đắt giá xa xỉ phẩm, sẽ không có thôi.
Y Hi Nhi vẻ mặt phong phú nhìn tới trước kim cương trong tay, trên mặt chuyển đổi nhiều loại vẻ mặt.
Không có cách nào a, ai kêu cô từ nhỏ đã là cô nhi, về sau lớn lên cũng không có cái chí khí gì, đừng nói loại kim cương đắt tiền này, dù là nhẫn vàng cô cũng đều không chịu mua cho mình một chiếc làm sao có thể biết kim cương đến tột cùng là cái thứ gì, nhiều lắm chỉ biết là cái thứ xa xỉ phẩm là đủ rồi, bên trong có chất khoáng, cô đi chỗ nào biết đây.
Thật vất vả gặp được Vũ Văn Bác cuộc sống mới cải thiện, nhưng cô căn bản cũng không có cơ hội tiêu tiền, dù sao muốn cái gì thì có cái đó, không cần cô mở miện