Anh thực sự yêu cô, yêu đến mức nguyện ý hạ thấp cái “tôi” của mình để lấy lòng, làm cho cô mỗi ngày đều vui vẻ.
“Cho nên em không giận anh nữa?” Anh dò xét nhìn cô.
“Ừ.” Cô gật gật đầu.
Hàn Thận Kỳ vươn tay ôm lấy cô, đặt cô ngồi trên đùi. “Vậy em đồng ý theo anh về nhà sao?”
“Thế thì anh hãy cho em ba lý do để em phải chuyển về nhà đi.” Cô làm nũng dựa vào trong lòng, ôm lấy cổ anh.
“Anh yêu em.”
“Còn gì nữa?” Lời bộc bạch của anh làm lòng cô thấy thật ngọt ngào, khoé miệng không nhịn được nở nụ cười.
“Anh cần em” Đôi mắt thâm tình của anh nhìn cô.
“Còn thiếu một cái.”
“Nhà của chúng mình thiếu em sẽ không còn hoàn chỉnh.”
Anh nhẹ nhàng hôn cô, mút đôi môi đỏ mọng của cô thật sâu, giờ phút này dù có dùng ngôn từ nào cũng không đủ để biểu đạt tình yêu kiên định anh dành cho cô.
Bọn họ thân mật ôm lấy nhau, hôn nhau, khúc mắc cùng bóng ma trong lòng Mộc Tiệp đã được cởi bỏ, bị đốt cháy theo nhiệt tình mãnh liệt của hai người.
Cái ôm của anh, nụ hôn của anh, hơi thở của anh, tất cả mọi thứ của anh đều làm cô rung động giống như ngày trước, cô làm sao có thể bỏ được người đàn ông yêu mình đến vậy chứ…
Ngày hôm sau.
Hàn Thận Kì giúp Mộc Tiệp dọn dẹp hành lý, đem từng cuốn sách trên giá bỏ vào thùng giấy.
Cô lấy hai lon Côca trong tủ lạnh, đưa cho anh một lon;
“Nghỉ ngơi một chút đi anh, ngày mai rảnh rỗi em tự mình thu dọn là được rồi.” Mộc Tiệp nhìn thân ảnh bận rộn của anh, rõ ràng dọn dẹp tủ sách là công việc vụn vặt lại rất mệt nhọc, ngay cả cô nhìn thấy cũng phải đau đầu, mà anh chẳng những không oán giận lại còn rất chú tâm phân loại từng cuốn.
“Không được, hôm nay anh nhất định phải làm xong, lỡ như ngày mai em hối hận không muốn chuyển về nhà nữa, anh đây phải làm sao bây giờ?”
Khẩu khí cố chấp của anh cứ như học sinh tiểu học bướng bỉnh không nghe lời làm cho cô không khỏi cảm thấy buồn cười.
Hàn Thận Kì thu dọn xong, ngửa đầu uống Côca, bỗng di động đặt trên bàn học rung lên mấy cái.
“Điện thoại kìa anh.” Cô nhắc nhở.
“Là tin nhắn…”
Hàn Thận Kì cầm lấy di động, ấn nút mở tin nhắn, phát hiện bên trong có một tấm ảnh, còn là ảnh anh cùng Trình Khải Hân uống rượu ở bên trong quán bar.
Anh còn chưa kịp có phản ứng gì, di động đã lại vang lên, màn hình không thấy hiện tên người gọi.
“Alô?” Anh nghi hoặc tiếp điện thoại, một giọng nói đàn ông xa lạ truyền đến.
“Hàn Thận Kì phải không? Có nhận được ảnh chụp tôi vừa gửi không vậy?” Tiểu Diệp ở đầu dây bên kia nói.
“Anh là ai?” Toàn thân Hàn Thận Kì cứng đờ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là trong tay tôi có vô số những bức hình rất là đặc sắc, tôi nghĩ anh sẽ cảm thấy hứng thú với chúng đấy.” Tiểu Diệp gian xảo nói.
“Anh làm thế nào có được nó?” Hàn Thận Kì truy vấn hỏi.
Mộc Tiệp bất an nhìn khuôn mặt nghiêm trọng của anh, rốt cuộc anh đang nói chuyện cùng với ai, tại sao lại có vẻ tức giận như thế ?
“Hàn Thận Kì, tôi làm thế nào có được ảnh chụp không quan trọng, quan trọng là anh trả giá bao nhiêu để mua nó về, tấm ảnh vừa rồi gửi cho anh mới chỉ là khai vị, các món ăn chính sau này mới thật là đặc sắc.” Tiểu Diệp đắc ý nói.
Hàn Thận Kì nhíu mày.
“2650! Tôi nghĩ anh đối với con số này không xa lạ… chính là phòng mà anh cùng Trình Khải Hân qua đêm hôm ấy…” Tiểu Diệp nở nụ cười nham hiểm.
Hàn Thận Kì mím chặt môi, người đàn ông này có thể biết anh cùng Trình Khải Hân đi quán bar uống rượu, còn chụp được ảnh sau khi bọn họ rời khỏi quán bar….
Một đêm đó đối với anh giống như sương mù, mơ hồ mờ ảo, dù có cố gắng đem những đoạn trí nhớ vụn vặt kia chắp vá lại cho hoàn chỉnh nhưng ấn tượng còn lưu lại trong đầu cũng chỉ là cảnh tượng cùng Trình Khải Hân uống hết ba chén rượu mạnh mà thôi, còn lại tất cả đều trống rỗng.
Việc có nhớ lại đến mấy cũng không sao nghĩ ra được khiến anh luôn cảm thấy nghi ngờ.
“Hàn Thận Kì, nghe nói anh vừa mới kết hôn, nếu để vợ anh nhìn thấy ảnh chụp này thì không biết…” Tiểu Diệp chiếu theo kịch bản đã soạn trước nói.
“Anh muốn bao nhiêu?” Hàn Thận Kì thoả thuận với hắn.
“Trước kia anh làm người mẫu nổi tiếng kiếm được nhiều tiền như vậy, nay lại làm ông chủ nhỏ của văn phòng kiến trúc Quật Kì, đòi quá ít tiền chỉ sợ vũ nhục giá trị con người anh, đòi nhiều thì lương tâm tôi cắn rứt, chắc mười triệu là đủ rồi.” Tiểu Diệp nói.
Hàn Thận Kì im lặng một chút. Nếu thông minh sẽ phát hiện sự việc không đơn giản như vậy, người đàn ông này không chỉ chụp được hình anh cùng Trình Khải Hân uống rượu, ngay cả chuyện anh đã kết hôn hắn cũng biết, còn biết anh là ông chủ của văn phòng kiến trúc Quật Kì…
Đợi chút…. Trừ bỏ Trình Khải Hân ra, căn bản không có người nào trực tiếp xưng hô anh là ông chủ, có lẽ toàn bộ chuyện này có liên quan tới cô ta?
“Tốt, chúng ta một tay giao tiền, một tay giao ảnh chụp.” Trực giác anh mách bảo tất cả những sự kiện này có vấn đề, liền giả bộ sảng khoái đáp ứng.
“Vậy ngày mai, ba giờ chiều, tôi ở dưới cầu Hưng Phong chờ anh, anh phải chuẩn bị mười triệu tiền mặt, không lấy chi phiếu, tôi sẽ ngay lập tức giao ảnh chụp cho anh. Nếu anh dám giở trò, tôi sẽ đem những bức ảnh này gửi cho cô vợ của anh, còn bán cho những tạp chí lá cải nữa...” Tiểu Diệp nói.
“Tôi làm thế nào để liên lạc với anh?” Đến đây, Hàn Thận Kì đã chắc chắn mình bị trúng bẫy của đối phương, đây là một âm mưu được thiết kế từ đầu đến cuối, mà tất cả mọi việc không thể không liên quan đến Trình Khải Hân.
Mọi chuyện đều trùng hợp hướng đến người phụ nữ kia, bằng không với tửu lượng của anh, không có khả năng chỉ với mấy chén rượu mạnh liền bất tỉnh nhân sự.
Chết tiệt, anh nhất định phải tra ra chân tướng sự việc.
“Tôi sẽ liên lạc lại với anh, hiện tại anh nên mau chóng chuẩn bị tiền đi.” Nói xong, Tiểu Diệp lập tức dập điện thoại.
“Xảy ra chuyện gì vậy ?” Mộc Tiệp quan tâm hỏi.
“Có một người đàn ông chụp được hình của anh cùng Trình Khải Hân, uy hiếp anh đòi mười triệu tiền mặt.” Hàn Thận Kì thản nhiên thừa nhận, cũng đưa ảnh chụp trên di động cho cô xem.
Mộc Tiệp liếc mắt nhìn ảnh trên di động, chỉ nhìn thấy hình ảnh một nam một nữ ngồi cùng với nhau, nam là anh, nhưng cô gái kia trùng hợp lại đưa lưng về phía máy ảnh, không nhìn rõ gương mặt.
“Anh hoài nghi một đêm kia là Trình Khải Hân thiết kế cạm bẫy chuốc anh hôn mê, rồi tìm người chụp ảnh, sau đó tống tiền, bằng không với tửu lượng của anh, không lý nào mới uống mấy chén rượu mạnh liền bất tỉnh nhân sự, hơn nữa đối phương còn biết chuyện anh đã kết hôn.”
“Trình Khải Hân chính là cô gái kia?” Cô hỏi.
“Cô ta thực ra là em họ của Mã Lệ Nhã, nói có việc muốn nhờ anh giúp, anh nể mặt Mã Lệ Nhã nên mới đến một lần, không nghĩ tới lại gặp chuyện phiền toái này.”
“Sao anh lại khẳng định chuyện này có liên quan đến Trình Khải Hân?”
“Đối phương để lộ ra tin tức, có đôi chỗ giống với nội dung nói chuyện của anh và Trình Khải Hân hôm ấy.”
“Vậy phải làm sao bây giờ? Hay là gọi điện cho ba nhờ xử lý?”
“Mộc Tiệp, thực xin lỗi, đều là anh quá mức chủ quan nên mới gặp chuyện phiền toái này.” Anh tràn ngập áy náy nhìn cô.
“Chúng ta là vợ chồng, gặp khó khăn gì cũng phải cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết mới phải.” Cô thông cảm nói, đôi môi hồng nhuận tươi cười.
“Cám ơn em.” Anh cảm động nói.
“Thật ra em nên xin lỗi anh, là tại em không tin tưởng vào tình yêu của anh, em nên đối với anh, đối với hôn nhân của chúng ta có lòng tin nhiều hơn mới đúng…”
“Hiện tại tin tưởng anh cũng không muộn.” Anh nâng mặt cô lên, in một nụ hôn.
Sau khi Đồng Uy nhận được báo án của Hàn Thận Kì cùng Mộc Tiệp, biết được có người đang tống tiền con rể, ông lập tức tự mình mang đội đi xử lý chuyện này.
Đầu tiên căn cứ tin tức Hàn Thận Kì cung cấp, cảnh sát suy luận sự việc hẳn là liên quan đến Trình Khải Hân, vì thế liền phái người theo giám sát hành tung cùng các đối tượng gặp gỡ của cô ả.
Cùng lúc đó, bọn họ phái người mai phục dưới cầu Hưng Phong, khi Hàn Thận Kì cùng người đàn ông kia vừa gặp mặt, cảnh sát lập tức xông lên bắt ngay, hơn nữa cũng từ máy tính và máy ảnh của hắn tìm được đoạn phim, sau đó từ lời khai của hắn biết được, tất cả mọi chuyện đều là do Trình Khải Hân chủ mưu, bởi hai người trầm mê trong bài bạc nên bị thua ba trăm ngàn, vì thế bí quá hoá liều tìm cách tống tiền người khác.
Trong phòng thẩm vấn, Tiểu Diệp cùng Trình Khải Hân đang bị truy hỏi, Đồng Uy tự mình tiến hành thẩm vấn.
“Ngay cả con rể của ta mà cũng dám đe doạ, lá gan của các người lớn thật đấy…” Đông Uy nheo con ngươi đen, hung hăng trừng mắt với Tiểu Diệp.
“Làm sao tôi biết được vợ của Hàn Thận Kì lại là con gái của cảnh sát trưởng chứ.” Tiểu Diệp bất đắc dĩ thừa nhận.