“Anh biết muốn xác nhận cả đời bên nhau là chuyện rất khó khăn, cũng biết chuyện hôn nhân này của chúng ta có chút hơi vội vàng, cũng biết anh không phù hợp với tiêu chuẩn người chồng lý tưởng trong suy nghĩ của em, nhưng anh nguyện ý thử cố gắng, liệu em có thể cho anh một cơ hội được không?”
Hốc mắt của Đồng Mộc Tiệp đỏ hồng, cô không ngờ một người đàn ông tỏa sáng chói mắt như thế lại có thể khát cầu tình yêu của mình đến vậy…
“Mộc Tiệp, anh thực sự muốn sống cùng em, nói cho anh biết, tiêu chuẩn người chồng tốt trong cảm nhận của em là gì, anh sẽ cố gắng làm được.”
Cô bị anh dịu dàng ôm lấy, trong lòng cảm động đến rối tinh rối mù, tựa đầu vào bờ ngực rắn chắc của anh, thấp giọng nói: “Yêu cầu duy nhất của em đối với bạn đời của mình chính là không được ngoại tình, nếu có một ngày, anh thực sự thích người con gái khác, xin anh hãy nói với em, em sẽ để anh ra đi, đừng để em trở thành người phụ nữ ngốc nghếch nhất trên thế giới này.”
“Trừ em ra, anh sẽ không bao giờ thích người phụ nữ nào khác.” Anh kiên định nhận lời.
Cô ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm. “Em nói nghiêm túc, em là một người con gái, không sợ đau lòng, không sợ mất đi, nhưng em không muốn mọi người thương hại mình…”
“Không có ngày như vậy, anh sẽ để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời…”
Anh đưa tay nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống, liếm hôn mềm nhẹ, đầu lưỡi khiêu khích chui vào miệng cô nhiệt tình dây dưa cùng cái lưỡi.
Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, cảm giác được môi anh hôn dọc theo hàm dưới của mình, khẽ cắn nhẹ sườn gáy, dừng lại trên lỗ tai mẫn cảm rồi vô cùng thân thiết cắn nhẹ vành tai, khiến đầu óc cô trở nên mơ màng.
Anh vươn tay đặt lên vai cô, cố gắng kiềm chế đẩy cô ra xa mình, chăm chú nhìn đôi mắt mờ sương của Mộc Tiệp, cảm thán nói: “Không được, anh đã phạm quy một lần rồi, cần phải để lại thời điểm tốt đẹp nhất giữa chúng ta cho đêm tân hôn mới được.”
Khuôn mặt trắng nõn của cô đỏ rực, liếc nhìn anh một cái rồi xoay mặt, không muốn tiếp lời.
Anh thoả mãn ôm cô từ phía sau, gió đêm thấm lạnh thổi qua, anh không chỉ ngửi thấy mùi hương thanh nhã toát ra từ cô, phảng phất cũng nghe thấy được cả hơi thở tình yêu đang tràn về.
.
***
.
Một chiếc BMW màu bạc kiêu ngạo dừng trước toà nhà, đôi chân dài xinh đẹp bước xuống, đi giàu cao gót, phong tình vạn chủng tiến vào trong đại sảnh.
Mã Lệ Nhã mang theo túi xách hàng hiệu cùng túi mua hàng, trực tiếp đi thang máy tới nhà mới của Hàn Thận Kì.
Cô trang điểm hết sức tinh tế, toàn thân tỏa ra hơi thở đầy tự tin, so với bộ dạng chật vật vì bị bạn trai vứt bỏ năm ấy cứ như hai kẻ khác nhau hoàn toàn.
Nói đến mới nhớ, may mà cô có vận khí tốt, nhiều năm trước khổ sở đến nước Anh du học đồng thời chữa vết thương lòng luôn thể, thế mà lại có được “ánh mắt sáng suốt nhìn ra người mẫu”, khiến cô vớ được một cái cây rụng tiền.
Theo giá trị con người không ngừng tăng vọt của Hàn Thận Kỳ, cô không chỉ trả được mối nhục bị vứt bỏ trước người bạn trai cũ mà còn trở thành quản lý của hàng trăm người khác.
Cô nhấn chuông xong, vừa nhìn thấy Hàn Thận Kỳ bước ra mở cửa, khí thế mạnh mẽ của vị quản lý hàng trăm con người lập tức biến mất không còn bóng dáng, nháy mắt biến thân thành người giúp việc Philippines ngoan ngoãn phục tùng.
Mã Lệ Nhã đặt túi mua hàng lên sofa, khuôn mặt tươi cười nói: “Thận Kì, rượu đỏ cậu dặn mua tôi đã mang tới, còn có cả bản thiết kế áo cưới An Đằng tiên sinh gửi đến nữa, nhờ tôi gửi cho cậu, có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Tôi sắp kết hôn.” Hàn Thận Kì nói.
“Kết hôn?” Mã Lệ Nhã kinh ngạc trợn tròn mắt nói: “Không phải cậu nói sau khi kết thúc hợp đồng sẽ quay về công ty làm kiến trúc sư cơ mà, sao tự nhiên lại có chuyện kết hôn này?”
“Tôi cũng không nghĩ tới ngay lúc này lại gặp được người vợ lý tưởng của mình, cho nên muốn sau khi hết hợp đồng thì trước tiên tự tổ chức lễ cưới rồi mới đến công ty làm việc.” Hàn Thận Kỳ biếng nhác ngồi trên sofa nói.
“Xin chào” Mộc Tiệp từ trong phòng bếp bưng ra ba tách cà phê, đặt xuống bàn, chào hỏi cùng Mã Lệ Nhã vẫn còn đang ngây ngốc.
“Mộc Tiệp, người này là quản lý của anh, Mã Lệ Nhã.” Hàn Thận Kì vô cùng thân thiết ôm lấy eo Mộc Tiệp, giới thiệu: “Lệ Nhã, đây là Đồng Mộc Tiệp, cũng là bà xã tương lai của tôi.”
“Xin chào” Mã Lệ Nhã sững sờ nhìn người phụ nữ đang bị Hàn Thận Kì ôm lấy.
Hoá ra người này thực sự đang yêu, hèn chi mỗi lần nghỉ ngơi thì ngồi ở một góc ôm di động, còn nhờ nàng mua thật nhiều quần áo mới ra thị trường cùng giày cao gót.
“Ngại quá, việc kết hôn có chút đột ngột, hy vọng sẽ không ảnh hưởng đến công việc của hai người.” Mộc Tiệp dịu dàng nói.
“Ôi! Không có biện pháp, xem ra người đại diện cho trăm gương mặt như tôi đây cũng sắp phải gia nhập bộ tộc thất nghiệp rồi.” Mã Lệ Nhã tự giễu nói, chỉ có thể chấp nhận sự thật này, bởi vì cô rất hiểu cá tính của Hàn Thận Kì.
Người này, bề ngoài thoạt nhìn có vẻ phóng khoáng, bất cần đời, nhưng kỳ thực nội tâm lại rất cô đơn, luôn luôn muốn có một cuộc sống gia đình ấm áp chân thực.
“Làm trò, vài năm nay số tiền tôi kiếm được giúp chị cũng đủ để chị sống tới già còn gì.” Hàn Thận Kì chế nhạo nói.
Mã Lệ Nhã cười khổ mang mẫu thiết kế áo cưới ra cho hai người xem.
Hàn Thận Kì cùng Mộc Tiệp ngồi trên sofa, cả hai tựa vào nhau cử chỉ vô cùng thân thiết, cùng thảo luận các mẫu áo cưới.
“Lệ Nhã, cám ơn chị đã mang bản thiết kế đến cho bọn em.” Mộc Tiệp nói.
“Không có gì, ai bảo tôi là quản lý kiêm người giúp việc Philippines của Thận Kì? Dù sao vài năm nay cũng bị cậu ta sai vặt nhiều rồi, hôn lễ nếu có cái gì cần tôi hỗ trợ thì cứ nói, không cần khách sáo.” Mã Lệ Nhã nói.
“Lệ Nhã, quen biết chị nhiều năm như vậy, sao tôi lại không biết chị có huyết thống Philippines nhỉ?” Hàn Thận Kì nghiêm túc nhìn chằm chằm cô.
“Điên khùng, huyết thống Philippines của tôi ở đâu, tôi là người Đài loan chính gốc.” Mã Lệ Nhã kích động thanh minh.
“Vậy thì chị không phải là người giúp việc Philippines mà chính là lao công người Đài, nhưng đừng có lo, chúc mừng chị sắp được từ chức.” Hàn Thận Kỳ trêu ghẹo nói.
Mã Lệ Nhã trừng mắt nhìn anh, cố ý nói đùa: “Mộc Tiệp, em xác định cưới Thận Kì thật sao? Cậu ta trông thế thôi nhưng chính là một cái máy phát điện siêu cấp đấy, người ái mộ cậu ta nhiều đến mức có thể lấp đầy một sân bóng.”
“Này, chị nói hươu nói vượn cái gì thế?” Hàn Thận Kì lập tức ngăn Mã Lệ Nhã lại, vội vàng trấn an Mộc Tiệp, chỉ sợ chứng sợ hãi trước hôn nhân của cô lại tái phát, đổi ý không chịu gả cho anh nữa. “Em không nên nghe Lệ Nhã nói lung tung.”
Mộc Tiệp liếc anh một cái, mềm mỏng uy hiếp nói: “Yên tâm, nếu anh ấy dám xằng bậy, em nhất định sẽ đánh anh ấy đến ngay cả anh trai của ảnh cũng không nhận ra luôn.”
“Lệ Nhã, đừng náo loạn nữa, bà xã của tôi chính là quán quân Taekwondo nữ châu Á đó.” Hàn Thận Kì ngây ngô cười nói.
“Vậy sẽ không thành bạo lực gia đình chứ?” Mã Lệ Nhã trêu ghẹo nói, trước giờ cô chưa từng nhìn thấy Hàn Thận Kỳ khẩn trương như vậy, xem ra cậu ta thật sự rất yêu Đồng Mộc Tiệp, mới có thể gấp rút muốn chấm dứt hợp đồng để kết hôn ngay lập tức.
“Có thể bị tuyển thủ quốc gia đánh là phúc khí từ đời trước của anh ấy đấy.” Mộc Tiệp hài hước tiếp lời.
“Có thể lấy được em cũng chính là phúc khí mà kiếp trước anh đã tu luyện được.” Anh yêu chiều ôm lấy eo cô, nghiêng mặt, hôn lên má cô một cái.
Cô vỗ nhẹ cánh tay anh, ám chỉ anh an phận một chút, nhưng đuôi mày khoé mắt đều ánh lên ý cười nhàn nhạt tiết lộ nội tâm ngọt ngào, hoàn toàn có bộ dáng của một cô gái đang yêu say đắm….
__________________
Lẩu Nhật:
Tempura:
Cá sống:
“Thế em có muốn nhìn anh thoát y mặc tạp dề nấu cơm không?”
Vừa gỡ xuống danh hiệu người quản lý của trăm vạn người, Mã Lệ Nhã vẫn không chống lại được cái gien nô lệ, xung phong làm người chuẩn bị cho hôn lễ cho Hàn Thận Kì và Đồng Mộc Tiệp, cô khéo léo, tinh tế, quan hệ lại rộng rãi nên đã mời được An Đằng Trạch, nhà thiết kế thời trang nổi tiếng đến may áo cưới cho Mộc Tiệp.
Tuy rằng Mã Lệ Nhã cùng Hàn Thận Kì không bàn bạc từ trước, nhưng hai người đã hợp tác với nhau nhiều năm nên ít nhiều cũng có tình cảm, không chỉ là sự tín nhiệm trong công việc mà còn là tình cảm chị em trong gia đình.
Cho nên hôn lễ này do một tay Mã Lệ Nhã thu xếp, từ áo cưới, thiệp cưới, bánh cưới, địa điểm mở tiệc cưới đến dàn nhạc, ngay cả Đồng Uy bình thường có rất nhiều ý kiến cũng bị cô thu phục dễ dàng.
Hôn lễ được cử hành tại “Khách sạn Ciel”, ngày hôm đó hội trường đã được bố trí ổn thỏa từ rất sớm, đếm không hết được số nến hồng, hoa thơm và rượu champage màu đỏ tạo nên bầu không khí hết sức lãng mạn lại thanh nhã này.
Bên nhà gái tham dự hôn lễ gồm có vợ chồng Đồng Uy cùng với họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp thân thiết ở sở cảnh sát và bạn bè của Mộc Tiệp thời đại học.
Còn bên nhà trai chỉ có trưởng bối, họ hàng cùng một số bạn bè thân thiết. Dù sao Hàn Thận Kì cũng đã rời khỏi giới giải trí, trừ bỏ một ít báo, tạp chí vẫn xuất hiện hình chụp quảng cáo của anh, còn lại các hoạt động khác anh đã không còn tham gia nữa, cho nên các bạn bè người mẫu làm cùng với nhau anh cũng không mời.
Khi đám cưới bắt đầu, tiếng nhạc hôn lễ quen thuộc vang lên, có hai đứa bé đi trước rải cánh hoa hồng, đi đằng sau là Mộc Tiệp khoác tay Đồng Uy chậm rãi bước đến chỗ mục sư.
Hàn Thận Kì đứng ở chỗ mục sư, xoay người nhìn thấy Đồng Mộc Tiệp mặc lễ phục màu trắng thanh nhã, ánh mắt liền trở nên si mê quấn quýt lấy bóng hình xinh đẹp của cô, mãi không chịu rời.
“Tên nhóc thối tha, tôi đem Mộc Tiệp giao cho cậu, nếu cậu làm cho con bé phải chịu ủy khuất, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu.” Đồng Uy liếc con rể một cái, thấp giọng cảnh cáo.
“Ba” Mộc Tiếp ngắt lời Đồng Uy.
Hàn Thận Kì say đắm ngắm nhìn cô dâu xinh đẹp, ánh mắt hai người chạm vào nhau, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đầy hạnh phúc.
Mục sư đứng trên đài, bắt đầu đọc lời tuyên thệ.
“Hàn Thận Kì, con có đồng ý cưới Đồng Mộc Tiệp làm vợ, cùng cô ấy trải qua cuộc sống hôn nhân thiêng liêng sau này hay không?”
Ánh mắt thâm tình của Hàn Thận Kỳ ngắm nhìn Đồng Mộc Tiệp, kiên định nói: “Con đồng ý.”
“Đồng Mộc Tiệp, con có đồng ý cưới Hàn Thận Kì làm chồng, cùng anh ấy cả đời yêu thương, sướng khổ cùng nhau hay không?”
“Con đồng ý.” Cô ngước nhìn Hàn Thận Kì, trên mặt nở một nụ cười đầy ngọt ngào và hạnh phúc.
Sau khi đọc xong lời thề, mục sư chứng kiến cảnh hai người trao nhẫn cho nhau, tiếp tục nói: “Nguyện dùng đôi nhẫn này làm tín vật minh chứng cho hai người cả đời yêu nhau, vĩnh viễn đồng tâm.”
Hàn Thận Kì nhấc khăn voan đội đầu của Mộc Tiệp, cúi đầu hôn lên đôi môi hồng nhuận, cũng hôn đi mọi sự lo lắng và bất an của cô.
Dưới dự chứng kiến và chúc phúc của mục sư, hai người đã hoàn thành lễ kết hôn ngọt ngào và ấm áp.
Sau khi hoàn thành nghi lễ, thân là người chuẩn bị kiêm luôn người chủ trì, Mã Lệ Nhã vội vàng làm nóng không khí, c