y tháng, khả năng thiết kế và trình độ quản lí của Hàn Thận Kì đã khiến nhiều người kinh ngạc, thuận lợi ăn ý làm việc, tác phong chuyên nghiệp của anh đã loại trừ đi không ít lời đồn đãi bên ngoài.
“Mấy ngày tới tôi sẽ đến nhà xưởng Tự Cường khảo sát tình hình, bản thiết kế chú trọng không chỉ sự sáng tạo cá nhân mà còn cần thể hiện ra cảm giác văn hóa nghệ thuật hài hòa.” Hàn Thận Kì liếc về phía trợ lý của mình: “A Ken, cậu tìm thêm hai trợ lý nữa đến phụ giúp việc làm mô hình.”
“Vâng. “A Ken gật đầu.
“Chuyện thứ hai là vấn đề diện tích của Hán Phương, sir Trần, công trình ‘Văn tỉ đại địa’ này có chút gấp, phiền anh cùng kỹ sư kết cấu tại công trình đẩy nhanh tiến độ, tôi muốn anh theo dõi chặt chẽ tiến độ công trình này được chứ?”
“Vâng, tôi sẽ phụ trách giám sát thi công công trình này.” Sir Trần nói.
“Các vị phụ trách các hạng mục khác trước mắt còn vấn đề gì không?”
“Không có” Mọi người đều lắc đầu nói.
“Vậy thì hội nghị kết thúc ở đây.” Hàn Thận Kì ngắn gọn nói.
Sau khi tan họp, các nhân viên thu hồi tài liệu trên bàn, nhộn nhịp rời đi.
Hàn Thận Kì liếc nhìn đồng hồ một cái “A Ken, lịch trình hôm nay còn gì không?”
“Văn Tỉ Đại Địa muốn bắt đầu làm một dự án quảng cáo, ông chủ Tiêu hy vọng anh có thể giúp mình nhìn qua dự án quảng cáo này, muốn mời anh bớt chút thời gian qua đó gặp mặt.”
“Hôm nay sao?”
“Vâng.”
“Còn cuộc hẹn nào khác không?”
“Không còn nữa.” A Ken nói.
“Lát nữa tôi sẽ qua gặp mặt, công ty có chuyện gì thì liên lạc với tôi.”
Ba giờ chiều, Hàn Thận Kì kết thúc cuộc nói chuyện với Tiêu Kiến Thương, ông chủ “Văn Tỉ Đại Địa”, dưới sự dẫn đường của ông chủ Tiêu bước ra khỏi văn phòng.
“Hàn tiên sinh, cám ơn cậu đã bớt chút thời gian qua đây một chuyến.” Ông chủ Tiêu rất coi trọng vị kiến trúc sư trẻ tuổi này, dọc theo đường đi hai người nói chuyện vô cùng thân thiết. “Ngày đó nghe thư ký nói, cậu từng là người mẫu nổi tiếng, đại diện cho rất nhiều sản phẩm nổi tiếng, cho nên mới mời cậu tới, thuận tiện xem qua bản kế hoạch quảng cáo của chúng tôi.”
“Tiêu tổng, ngài quá khách khí, tôi làm người mẫu chỉ mang tính chất khám phá tìm tòi cái mới, chuyên môn của tôi vẫn là kiến trúc sư.” Hàn Thận Kì mỉm cười, trầm giọng nói.
“Hà hà!” Ông chủ Tiêu thân thiện vỗ vai anh, sang sảng nói.” Thật đúng là tài không đợi tuổi, không nghĩ tới cậu còn trẻ như vậy mà trải nghiệm đã phong phú đến thế, rất có lý tưởng của riêng mình.”
“Tiêu tổng, ngài quá khen, sau này có vấn đề gì cần tôi hỗ trợ, cứ việc liên lạc với tôi, xin đừng khách sáo.” Đi tới trước cửa thang máy, hai người dừng lại. “Ngài đưa đến đây là được rồi, tôi sẽ tự mình dùng thang máy xuống.”
“Tốt, tôi còn có việc, xin phép đi trước.” Ông chủ Tiêu xoay người đi về văn phòng.
Hàn Thận Kì xách túi công văn, ấn nút rồi đứng chờ thang máy đến.
“Hanson”
Đột nhiên, một tiếng gọi truyền tới từ phía sau.
Hàn Thận Kì nghi hoặc quay đầu lại, không nghĩ tới nơi này lại có người biết tên tiếng Anh của mình khi còn làm người mẫu?
Chỉ thấy trên hành lang có rất nhiều người mẫu đang chờ quay thử, trong đó có một thân ảnh cao gầy tinh tế đang bước tới gần anh.
“Em còn tưởng rằng mình nhìn nhầm, hóa ra đúng là anh thật.” Cô gái này có một mái tóc dài nhuộm nâu, ăn mặc vô cùng nóng bỏng, cổ áo khoét sâu, bó sát người, ôm trọn lấy bộ ngực căng tròn, cặp đùi đẹp thon dài không ngừng ẩn hiện theo từng bước chân.
Hàn Thận Kì nheo mắt, nhận ra cô gái này trước đây mình đã từng gặp mặt ở Hongkong, người mẫu Trình Khải Hân, đồng thời cũng là em họ của Mã Lệ Nhã, nhưng hai người không có giao tình gì nhiều.
“Chào, đã lâu không gặp.” Anh nhàn nhạt cất tiếng chào hỏi.
Trình Khải Hân đi tới trước mặt anh, ánh mắt trực tiếp quan sát khắp người Hàn Thận Kỳ, mái tóc đen ngắn chải chuốt gọn gàng, áo sơmi trắng bên trong bộ vest đen, rất xứng với chiếc caravat màu xanh vân bạc trên cổ, trên tay anh còn có túi công văn, một bộ dáng công nhân viên chức chính quy bây giờ.
Anh vẫn đẹp trai quyến rũ như ngày trước, chẳng qua chỉ thiếu đi hơi thở phóng đãng, ngược lại có thêm vài phần thành thục mà thôi.
“Không phải tin đồn là thật chứ?” Trình Khải Hân bán tín bán nghi hỏi.
“Tin đồn gì?” Anh tỏ vẻ buồn bực.
“Nghe nói anh rời khỏi giới giải trí, không làm người mẫu nữa. Lần trước em gặp chị họ ở một bữa tiệc, vừa lúc có một ông chủ muốn tìm anh chụp quảng cáo, chị ấy nói anh đã rút lui, còn giới thiệu vài người mẫu nam mới nổi khác.”
Hàn Thận Kì cười nhẹ không nói, sau khi kết thúc hợp đồng với Mã Lệ Nhã, thỉnh thoảng bọn họ rảnh rỗi vẫn hẹn nhau gặp mặt, nhưng rất ít khi nhắc đến chuyện của giới giải trí, dù sao cuộc sống hào nhoáng đó cũng đã cách anh rất xa rồi.
“Cô thì sao? Ở đây làm gì vậy?” Không muốn giải thích nhiều, Hàn Thận Kì tận lực chuyển đề tài, thuận miệng hỏi.
“Văn Tỉ Đại Địa muốn tìm người phát ngôn cho quảng cáo mới của họ, em tới tham gia quay thử.” Trình Khải Hân nói.
“Chúc cô quay thử thuận lợi.”
“Còn anh ? Tới nơi này làm gì ? Anh làm việc trong này sao?”
“Cô suy nghĩ nhiều quá rồi, tôi tới đây để gặp khách hàng.”
“Cho em một tấm danh thiếp đi.” Trình Khải Hân vươn tay về phía anh. “Đừng nói anh không có mang theo nha, dù sao chúng ta cũng là bạn bè, trao đổi danh thiếp chắc cũng không sao chứ?”
Hàn Thận Kì liếc nhìn cô, từ trong túi rút ra một tấm danh thiếp đưa tới.
Cô cầm lấy danh thiếp, đột nhiên phát hiện ngón áp út của anh có một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, kinh ngạc kêu lên: “Anh kết hôn rồi sao?”
“Đúng vậy.” Anh bình tĩnh thừa nhận.
“Cuộc đời của anh thật như một vở kịch, từ người mẫu biến thành kiến trúc sư, chớp mắt một cái liền kết hôn.” Liếc đến chức vụ của anh trên danh thiếp, cô ta dịu dàng liếc nhìn có chút mờ ám về phía anh. Hàn Thận Kì bắt đầu cảm thấy không kiên nhẫn, nhưng bất đắc dĩ không có cách nào đuổi cô nàng này đi được, thang máy thì cứ chậm chạp không tới.
Biểu hiện của anh ngày càng lạnh nhạt, Trình Khải Hân càng muốn cuốn lấy anh.
“Nói cách khác anh hiện tại đã làm chồng người ta rồi sao?” Cô ta cười duyên nói, chưa từ bỏ ý định tiếp tục truy vấn của mình: “Vợ anh là ai? Cũng là người trong giới giải trí sao?”
“Cô ấy là nhân viên đi làm bình thường, không ở trong giới giải trí.” Hàn Thận Kì lạnh nhạt đáp lại, tỏ rõ ý không muốn nói nhiều cùng cô ta.
Ngay lúc này hành lang truyền đến thanh âm của nhân viên công tác.
“Số hai mươi tám, Trình Khải Hân.”
“Đến phiên em thử rồi, lần khác có rảnh hẹn ra ăn cơm, bye bye.” Trình Khải Hân cầm danh thiếp hướng anh vẫy vẫy tay, tư thái thướt tha biến mất ở cửa thang máy.
Hàn Thận Kì âm thầm nhẹ nhàng thở ra, anh liên tiếp nhấn nút thúc giục thang máy đến, chờ thang máy lên.
Ba giờ chiều thứ sáu, sau khi kết thúc buổi học nghiên cứu và thảo luận, Đồng Mộc Tiệp mua Hamburgercùng nước trái cây ở tiệm ăn nhanh gần đó, đón xe taxi đi đến công ty kiến trúc “Quật Kỳ.”
Thỉnh thoảng buổi chiều khi không bận việc gì, cô sẽ mang theo điểm tâm đến công ty giống như bây giờ.
Cô đi thang máy lên lầu, đẩy cửa thuỷ tinh trơn bóng, chào hỏi cô gái đứng ở quầy tiếp tân.
“Mời cô uống nước trái cây, cô vất vả rồi.” Mộc Tiệp lấy ra một ly nước quả cho cô gái.
“Cám ơn.” Cô gái kia vui vẻ nhận lấy.
Cô tiếp tục bước xuyên qua hành lang, trực tiếp đi đến trước văn phòng Hàn Thận Kì, gõ cửa, sau khi nghe tiếng đáp ứng, cô mới đẩy cửa mà vào.
“A Ken, anh kêu thực tập sinh đem mô hình này sửa một chút, trước trưa mai đem đến phòng làm việc của tôi.” Hàn Thận Kì đang cùng trợ lý đứng ở trước mô hình kiến trúc thảo luận chi tiết thiết kế.
“Được.” A Ken nói.
Đồng Mộc Tiệp nhẹ nhàng khép cửa lại, lẳng lặng đứng một bên nhìn chồng mình làm việc, ánh mắt khó nén sự mê luyến, cô phát hiện thời điểm anh cuốn hút nhất chính là mặc áo sơmi đeo caravat, trong bộ dáng nghiêm túc làm việc.
Lúc ban đầu, cô còn có chút lo lắng anh không thể thích ứng quy luật của cuộc sống đi làm, về sau cô mới phát hiện mình đã lo lắng quá nhiều, anh luôn tràn ngập nhiệt tình và trách nhiệm đối với công việc, nghiêm túc đến mức ngay cả người anh trai song sinh cũng phải nhìn anh với cặp mắt khác xưa.
“Chỗ này không còn việc gì nữa, cậu có thể đi ra trước.”
“Vâng.” A Ken tiếp nhận bản thiết kế cùng USB, khi đi tới cửa, Mộc Tiệp đưa cái túi đang cầm trong tay cho A Ken.
“A Ken, cái này mời anh và các trợ lý khác cùng ăn, mọi người làm việc vất vả rồi.”
“Cám ơn cô giáo Đồng.” A Ken nhận lấy chiếc túi giấy, rời khỏi văn phòng.
Trước đây khi cô lần đầu tiên đến tham quan công ty, nhân viên công tác không biết nên xưng hô với cô như thế nào, gọi Hàn phu nhân thì giống như đang chê cô già, trực tiếp xưng tên lại sợ không lễ phép, vì thế mọi người thống nhất lấy công việc của cô để xưng hô.
A Ken đi rồi, Hàn Thận Kì đi đến bên cô, bàn tay vô cùng tự nhiên ôm lấy eo vợ.
“Sao hôm nay rảnh mà qua đây thế?” Anh cười yếu ớt hỏi.
“Em vừa tham gia xong hội thảo nghiên cứu, buổi chiều không có việc gì liền chạy qua đây thăm anh, thuận tiện mang mấy thứ cho anh ăn.”
“Chúng ta có tâm linh tương thông sao?” Anh ôm eo của của cô ngồi trên sofa. “Anh bận đến nỗi giờ này còn chưa có ăn cơm, bụng đang đói cồn cào đây!”
“Anh lại chưa ăn cơm trưa?” Mày cô nhăn lại, chủ động mở túi giấy ra, trước tiên đưa một cái Hamburger cho anh lót dạ, sau đó là gà chiên, khoai tây cùng nước trái cây đặt lên bàn trà trước mặt, đầy đủ mọi thứ.
“Không còn cách nào, anh bận tham gia hoạt động mĩ thuật tạo hình bản vẽ quá.” Anh cắn một miếng bánh Hamburger.
“Mô hình trên bàn này phải không anh?” Cô chỉ vào mô hình kiến trúc trên cái bàn dài
“Ừ.”
Cô đi đến bên cạnh bàn nhìn ngắm mô hình kiến trúc trên đó.
“Đây là lần đầu tiên anh tham gia thiết kế cho nhà nước.” Anh giải quyết nhanh chóng cái bánh, uống mấy ngụm nước quả, đi đến mô hình phía trước.
“Bên này là cái gì?” Cô chỉ vào một góc nhỏ trong mô hình, tò mò hỏi.
“Đây là phần trọng điểm nhất trong thiết kế của anh, hồ nước nhân tạo, cường điệu hình ảnh ánh sáng cùng với cảnh trí trang hoàng đặc biệt.” Nói đến thiết kế của chính mình, ánh mắt của anh toát ra ánh sáng tự tin.
“Thoạt nhìn không tệ, không thể tưởng tượng được chồng của em lại tài giỏi như vậy, rất có tế bào nghệ thuật nha!” Cô ôn nhu cười nói.
“Đương nhiên.” Anh ôm lấy cô vô cùng thân mật, nhưng lập tức lại thở dài. “Cho nên sắp tới anh càng lúc càng bận…”
Cô gối đầu trong lòng anh, săn sóc dặn dò “Dù bận cũng nhớ ăn cơm, nếu để bị đau dạ dày thì làm sao?”
“Có vợ yêu chăm sóc cho anh rồi mà!” Anh cúi đầu, cùng cô trán kề trán, trong đôi mắt đen loé lên ý cười.
Sự thật chứng minh, anh kiên trì tiếp tục đoạn tình cảm này là đúng.
Cô đã bổ khuyết cho sự cô đơn của anh, thoả mãn khát vọng hơi ấm gia đình, làm cho anh cảm giác như mình đang ở trên thiên đường, cảm thấy niềm hạnh phúc trước nay chưa từng có, chính điều này đã thúc đẩy ý chí chiến đ