ủa Hạo Du lúc này. Cô – ngay từ những phút giây đầu tiên thấy anh – đã chỉ nhìn thấy dáng vẻ cô độc của anh khi một mình ngồi đó, mắt nhìn xa xăm vô định. Tiểu Minh thấy và cảm giác vết thương trong lòng bỗng nhức nhối lạ thường. Quả thực, nỗi cô đơn của Hạo Du còn làm anh nổi bật hơn cả vẻ đẹp ngoại hình kia. Điều đó làm Tiểu Minh không khỏi suy nghĩ, mà xót xa. Cho đến bây giờ, người con trai ấy vẫn còn yêu cô, vẫn còn yêu cô tha thiết, ấy thế mà cô thì… Tiểu Minh đã mang lại cho người ta biết bao đau khổ, tuy biết rằng bản thân cũng không phải chưa từng bị người con trai đó làm tổn thương, trong lòng vẫn thấy nhói đau mỗi khi nghĩ đến những nỗi đau mà người đó phải gánh chịu. Vết thương tinh thần ấy, có khi nào bây giờ vẫn chưa lành? Nhớ lại năm đó đưa đơn ly hôn cho người ta, thấy người ta giữa mưa mà gào thét, chợt thấy không khỏi xót xa.
Sống mũi cô bỗng cay xè…
_Tiểu Minh, em đến rồi à?
Hạo Du nhìn thấy Tiểu Minh từng bước tiến lại gần liền đứng dậy, lên tiếng chào cô trước rồi bước ra kéo ghế cho Tiểu Minh ngồi. Hôm nay hai người hẹn gặp nhau ở Rainbow, nơi Tiểu Phần và Hạo Du hôm trước đã gặp. Chính điều đó đã khiến cho hành động của Hạo Du bị rất nhiều nhân viên trong quán…nhòm ngó. Họ nghĩ là Hạo Du đang cặp kè với rất nhiều cô gái đó, mà cô gái này còn xinh hơn cả cô gái hôm trước. Nhưng rõ thật khó tin mà, người như Hạo Du đâu giống… Tất nhiên là không thể giống được rồi. Người Hạo Du yêu, chỉ có duy nhất Tiểu Minh thôi, sao có thể là người con gái khác được kia chứ.
Tiểu Minh thấy Hạo Du gallant như vậy cũng không nói gì, không cảm ơn cũng không chào anh, chỉ gật đầu với Hạo Du một cái. Bình thường Tiểu Minh sẽ cười, nhưng lúc này…thì không thể!
_Em uống gì nhé. – Hạo Du lịch sự lên tiếng. Ánh nhìn cậu trao cô có gì đấy…xa lạ. _Cho em một capuchino.
Tiểu Minh ngước nhìn lên người phục vụ bàn, nói rồi đến lúc chỉ còn hai người mới quay sang nhìn Hạo Du, dè dặt cất lời, cô cảm thấy mình thật có lỗi rất lớn. Đã làm tổn thương anh nhiều rồi, lần trước còn nói không tin anh, còn cho là Hạo Du nói dối mình nữa.
_Hạo Du. _Ừ, em có gì cứ nói đi. _Hạo Du, em… _Sao thế?
Hạo Du khẽ nghiêng đầu, hỏi. Tiểu Minh có gì mà lại phải ấp úng như vậy, thật chẳng giống như mỗi lần cô nói ra những lời làm trái tim cậu tổn thương chút nào.
_Em…xin lỗi, Hạo Du…
Tiểu Minh nhìn vào mắt Hạo Du, bối rối nói.
Hạo Du ngạc nhiên nhìn cô nhưng cuối cùng lại không nói gì. Cậu không biết cô xin lỗi mình vì điều gì nữa. Những lời khiến người khác đau cũng nói rồi, đau đớn cũng đã đau đớn rồi, còn gì đâu mà xin lỗi.
Nói thật, lần trước khi Tiểu Minh hét vào mặt cậu, nói cậu mới là người nói dối cô, cô không tin cậu, trái tim cậu đã như chai lại rồi, không còn có cảm xúc gì nữa.
Hạo Du đã định…thật sự sẽ tránh xa Tiểu Minh ra và sẽ biến mất khỏi cuộc đời cô như đã hứa.
_Lần trước… Anh nói đúng, anh đã nói đúng, Đình Phong lừa dối em, vậy mà…em không tin anh…
Tiểu Minh nói mà thấy như những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Trái tim cô lại được dịp dữ dội đau, Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối cô, đã lừa dối cô… Hai chữ “lừa dối” cứ vang mãi trong đầu Tiểu Minh, cứ đè nặng lên trái tim yếu ớt của cô, khiến Tiểu Minh đau khổ không sao nói thành lời.
Cô nhìn vào Hạo Du đang ngồi đối diện, ánh mắt tràn ngập thương đau, và cả sự hối hận khi lúc trước đã cho là anh lừa dối mình.
Hạo Du thấy Tiểu Minh như thế thì cũng đau đớn lắm, tuy là đã định như thế đấy. Tay cậu đã định đưa lên nắm tay cô nhưng lại khựng lại giữa không trung, cuối cùng vẫn là hạ xuống. Hạo Du thất thần nhìn Tiểu Minh gương mặt méo xẹo khổ sở, nước mắt như sắp trào ra đến nơi mà hai tay cứ nắm chặt đầy bất lực. Vậy là Tiểu Minh – vì lí do gì đó đã hiểu ra tất cả những gì cậu nói là thật – đang rất đau khổ. Cậu biết mà, nhìn cô đau đớn đến thế kia mà Hạo Du không thể ôm cô vào lòng mà an ủi, cậu thấy lòng mình cũng như có dao cứa. Mặt cậu cũng nhăn lại, hai bên lông mày nhíu vào nhau nhìn vô cùng khổ sở. Tiểu Minh đang cố để không khóc trước mặt cậu, Hạo Du biết, và lại thấy đau lòng biết bao.
_Tiểu Minh, em bình tĩnh, bình tĩnh.
Hạo Du khó nhọc nói. Cậu hận mình khiến Tiểu Minh phải đau khổ như thế. Tại cậu hết, đáng lẽ ra cậu không nên nói cho cô biết mà. Đã biết được kết quả Tiểu Minh sẽ như thế này rồi mà còn nói, sao cậu tệ hại đến mức đấy chứ. Cậu đau khổ thì đã sao, chẳng phải là bốn năm rồi vẫn như vậy sao, giờ còn làm Tiểu Minh phải chịu tổn thương như mình nữa, sao cậu tệ thế chứ. Hạo Du cứ nhìn Tiểu Minh mà dằn vặt bản thân mình, cậu ước gì mình không nói ra sự thật ấy, rồi lại giá như Tiểu Minh cứ không tin cậu. Giá là như thế…
_Hạo Du, em thật sự xin lỗi anh. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du nói, hai hàng nước mắt trong suốt đã bị niềm đau ép ra, chảy dài hai gò má cô. Tiểu Minh khóc vì nỗi đau của bản thân, mà cũng khóc cho những gì Hạo Du phải chịu đựng nữa… _Đừng xin lỗi nữa Tiểu Minh, anh biết, anh biết…em đang rất đau khổ. Đừng xin lỗi, Tiểu Minh. Gắng lên em, đừng khóc.
Lần này, nói rồi, Hạo Du đưa tay nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Minh – của người cậu yêu. Toàn thân Tiểu Minh run lên bần bật, bàn tay cậu nắm lấy tay cô cũng khẽ run lên. Cậu không muốn, không muốn Tiểu Minh khóc. Trái tim cậu đau quá!
Tiểu Minh yêu Đình Phong như vậy, chắc chắn sẽ đau khổ lắm rồi. Hạo Du thấy Tiểu Minh khóc lại dằn vặt mình thêm nữa. Cô đã chọn Đình Phong, cậu đúng thật khốn nạn khi…xen vào giữa tình cảm hai người như thế. Người đau khổ rốt cuộc vẫn là người cậu yêu, cậu cũng có được gì khi nói nó ra đâu mà sao cậu lại nói chứ. Cậu hận bản thân mình, làm cô gái mình yêu phải khóc thật là khốn nạn.
Tiểu Minh cứ nhìn Hạo Du, khóc, càng ngày càng khóc dữ hơn, cô thật không kiềm chế được bản thân mình nữa. Cô cần một bờ vai, nhưng ai cho cô một bờ vai, những người cô tin tưởng nhất… Đã làm cô tổn thương rồi, đã lừa dối cô… Không chỉ có cô, còn khiến Hạo Du, còn khiến Tú Giang cũng chịu tổn thương nữa chứ. Tiểu Minh tuy chỉ là “nạn nhân”, nhưng cô vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn.
_Tiểu Minh…
Hạo Du xót xa nhìn Tiểu Minh ngồi khóc trước mặt, nước mắt cũng muốn ứa ra nhưng không thể. Cậu đau đớn gọi tên Tiểu Minh rồi đứng hẳn dậy đến bên cô. Hạo Du không dám ôm cô vào lòng, nhưng càng không thể cứ đứng ngồi nhìn cô khóc như vậy được, liền ôm lấy vai Tiểu Minh, khe khẽ nói:
_Em…mình đi nơi khác, đừng khóc ở đây, nhé.
Tiểu Minh ngước nhìn Hạo Du qua làn nước mắt, không hiểu Hạo Du có ý gì nhưng cũng gật đầu. Rồi Hạo Du đưa Tiểu Minh đến công viên, kiếm một chỗ nào đó khá vắng vẻ rồi cùng Tiểu Minh ngồi xuống. Tiểu Minh vẫn khóc, nhưng không còn nức nở như trước. Lúc này, Hạo Du mới lấy một gói giấy ăn vừa xin được ở Rainbow ra đưa cho Tiểu Minh, để tự cô lau nước mắt thôi chứ cũng đâu dám đưa tay mình lên…
Thấy Tiểu Minh bình tâm hơn được rồi, Hạo Du mới cất tiếng, cậu vẫn nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ:
_Tiểu Minh, em… Đừng khóc nữa nhé, bình tĩnh lại.
Tiểu Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng mắt cô phút chốc lại đầy ăm ắp nước. Cứ nghĩ đến chuyện Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối mình, cô lại thấy đau đớn vô cùng, không sao kìm được nước mắt.
_Tiểu Minh, em đừng khóc nữa, anh xin em.
Hạo Du rụt rè đưa tay lên xoa nhẹ đầu Tiểu Minh rồi nắm lấy cả hai bàn tay cô. Hành động thân mật thế này, Hạo Du đã lâu không được làm. Chỉ vì Tiểu Minh đã là của người khác nên cậu không muốn làm cho cô khó xử. Nhưng trong lúc cô đang đau khổ thế này, lại do cậu gây ra, Hạo Du muốn làm gì đó để an ủi cô.
Tiểu Minh để yên cho Hạo Du nắm tay mình, không nói gì. Cô sụt sịt một lúc rồi mới có thể nín khóc hoàn toàn.
Không gian bao quanh hai người lúc này bỗng chìm trong yên lặng, Hạo Du và Tiểu Minh đều không nói gì. Một lúc sau, Hạo Du mới cất tiếng:
_Tiểu Minh, em thấy bình tâm lại chưa. Giờ kể anh nghe, sao em bây giờ lại tin lời anh được không, chẳng pải hôm trước…?
Tiểu Minh nghe Hạo Du hỏi, đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn cậu, không kìm được thở dài một cái. Khẽ đưa tay ra khỏi tay Hạo Du, Tiểu Minh cúi gằm mặt xuống đất, chậm rãi lên tiếng:
_Hôm qua, em… Em có việc nên đến viện, gặp một chị y tá bốn năm trước đã chăm sóc em, chị ấy nói có phải em với anh không làm bạn nữa, rồi kể anh trước kia đã cùng Đình Phong vào viện cùng ở bên em, cùng lo lắng cho em… Em mới biết những gì anh nói là thật, và…và…
Thấy Tiểu Minh giọng nghẹn lại, Hạo Du vội vàng lại đưa tay nắm chặt lấy tay cô, cuống cuồng nói:
_Đừng, em đừng khóc nữa, Tiểu Minh… _Vâng, em…em biết. _Tiểu Minh… Nhưng như thế có nghĩa là, hai người không chỉ giấu em chuyện anh đã chọn em mà còn… _Ừm, vâng, Đình Phong…nói với em…anh…anh đã không đến thăm em, lúc em…tự tử, không đến một chút nào.
Hạo Du nghe Tiểu Minh nói thế không khỏi toàn thân bỗng chốc nóng bừng vì giận dữ. Cậu biết Đình Phong quá yêu Tiểu Minh, cậu biết điều đó, nhưng nói dối cô như thế có đáng không. Mà Đình Phong nói dối Tiểu Minh có nghĩ đến một ngày Tiểu Minh sẽ biết và đau khổ thế này không. Nhưng mà…dù sao, cũng là lỗi do cậu, do cậu…đã nói ra cái sự thật đó, tuy chỉ là “nạn nhân”, Hạo Du vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn. Cậu hối hận lắm.
_Vậy à. _Em…xin lỗi, Hạo Du, xin lỗi anh nhiều lắm.
Tiểu Minh tay để trong tay Hạo Du, khẽ rút ra rồi lại nắm lấy bàn tay to lớn của cậu. Mắt cô nhìn chăm chăm vào mắt cậu, lông mày hai bên vẫn cứ chau lại.
Hạo Du thật sự lúc này chỉ muốn ôm chặt lấy Tiểu Minh vào lòng mà che chở.
_Không phải xin lỗi anh, Tiểu Minh. Em không có lỗi gì cả, là tại anh, tại anh hết mà.
Tiểu Minh nghe Hạo Du nói thế lòng lại càng thêm buồn. Cô hiểu những gì Hạo Du nghĩ trong đầu lúc này. Cô thở dài một cái, rồi nhìn Hạo Du nói:
_Mà Hạo Du này… _Ừ, anh đây, em cứ nói đi. _Là Tú Giang nói cho anh à? Chuyện… _Ừm, là Tiểu Giang nói cho anh biết. _Cô ấy nói thế nào ạ?
Hạo Du nghe Tiểu Minh hỏi liền thật thà nói:
_Thì…như những gì anh nói với em hôm qua. Lần trước về nước, Tiểu Giang bảo tưởng em biết chuyện anh chọn em rồi mà vẫn chọn Đình Phong, muốn hỏi em nhưng lại thấy em hạnh phúc nên không nói. Giờ biết chuyện, Tiểu Giang mới bắt anh nói, anh thực ra cũg không muốn làm khó em, quyết định là ở em thôi, Tiểu Minh à. _Quyết định? _Đình Phong và Tiểu Phần…hai người có lẽ vì muốn tốt cho em nên mới làm như thế. Anh tất nhiên là không muốn, cũng không tán thành chuyện hai người làm nhưng…thực sự khó mà trách hai người đó được.
Tiểu Minh nghe thấy Hạo Du nói đến Tiểu Phần, tim lại nhói một cái buốt đau. Ừ, Đình Phong thì cô có thể không trách, có thể thôi, chứ Tiểu Phần… Tại sao chứ, tại sao Tiểu Phần lại làm vậy với cô, giấu cô chuyện Hạo Du đã yêu và chọn cô chứ, Tiểu Phần thừa biết cô yêu Hạo Du đến thế nào kia mà. Tiểu Phần cũng là người chứng kiến những đau khổ mà Tiểu Minh đã phải chịu đựng vì yêu Hạo Du. Tại sao đến khi Hạo Du chọn cô rồi Tiểu Phần lại giấu cô chứ, nếu Tiểu Phần không giấu cô, cô đã không chọn Đình Phong. Tuy nói như thế thật bất công với Đình Phong nhưng…với những gì anh nói dối cô, Tiểu Minh thật sự không thấy bất công nữa, người phải chịu bất công nhất, chính là Hạo Du…
Tự nhiên nghĩ đến đây, Tiểu Minh thấy giận Tiểu Phần v