Trong mộng tỉnh lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh, luôn tưởng cửa bị mở ra, cô mở mắt, vẫn chỉ là căn phòng yên tĩnh.
Không ai đến, anh còn chưa đến.
Cô nhìn lên đồng hồ, đã mười hai giờ trưa, anh còn có thể tới chứ?
"Bảo Bảo!"
Cô nặng nề đáp lại, là mẹ tới.
Mẹ Cố để cặp lồng lên bàn nhỏ trên giường. "Mau ăn cơm. Ba con đã hầm canh xương cho con đấy."
Cô gật đầu, ngồi dậy, mới thấy mẹ còn cầm một cặp lồng khác.
"Con cứ từ từ ăn." Mẹ Cố giơ cặp lòng kia lên: "Cái này mẹ đưa qua cho A Diệp."
Hóa ra là chuẩn bị cho A Diệp, cô gật đầu. "Mẹ đi đi ạ."
Đợi mẹ ra ngoài, cô bỏ thìa xuống, cô bây giờ thực sự... không ăn nổi.
Cô lại cúi mặt nằm xuống giường, tay cầm lấy điện thoại ra xem mấy lần, khẳng định anh...
Không gọi điện, cũng không gửi tin nhắn.
Trong lòng buồn bã, cô lấy gối đè lên đầu, muốn mình không nhớ tới nữa, nhưng lại càng nhớ nhiều hơn.
"Mẹ!"
Giọng trẻ con non nớt vang lên từ cửa, cô sửng sốt, nhanh chóng bỏ gối ra, sửa sang lại tóc mới xoay đầu lại.
"Mẹ!" Quả nhiên, hai bóng dáng nhỏ bé quen thuộc chạy tới cô.
"Bảo bối!"
Cô cao hứng xuống giường, vòng tay ôm lấy hai đứa, lại hỏi: "Ai đưa các con tới đây thế?"
Trong lúc nói ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa, có phải, có phải anh tới không?
Nhưng, đứng ngoài cửa chỉ là lái xe của nhà họ Mục.
Hoan Hoan cũng nói: "Con bảo chú lái xe đưa bọn con tới."
Cô gật đầu, mỉm cười với người lái xe: "Làm phiền anh."
Người lái xe lắc đầu. "Cô Cố, lão gia và thiếu gia cũng không biết đã đi đâu, Hoan Hoan nói muốn tới thăm cô nên tôi tự chủ trương đưa chúng tới."
"Vâng, nếu không thì anh đi ăn cơm trước đi." Cô nói với người lái xe. "Ăn xong rồi quay lại đây đón chúng."
Cô không muốn để chúng đợi lâu ở bệnh viện.
Người lái xe đi rồi, Cố Bảo Bảo mở cặp lồng, lấy canh xương cho hai đứa uống.
Canh xương ba hầm là ngon nhất thế giới, hai cái miệng cứ uống ừng ực chọc cười Cố Bảo Bảo.
"Nhạc Nhạc uống chậm thôi!" dĐ!L#QĐôn Cô xoa đầu bé, trông bé hôm nay rất vui, chuyện Cổ Tín Dương ngày hôm qua hẳn không dọa bé sợ. Vậy thì cô cũng yên tâm.
"Mẹ, mẹ có đỡ hơn chút nào không ạ?"
Cả hai ăn uống xong liền bò lên giường chui vào chăn cùng mẹ.
Cố Bảo Bảo nói chuyện một lúc với Hoan Hoan, cuối cũng không nhịn được hỏi: "Hoan Hoan, hôm qua và hôm nay con có gặp ba không?"
Hoan Hoan lắc đầu. "Tối qua ông nội cũng không về, ba cũng không đến, con không biết ông với ba đã đi đâu."
"Nhạc Nhạc." Cô và Hoan Hoan nghi hoặc. "Làm sao thế?"
Còn chưa nói xong, Nhạc Nhạc nhìn qua, "rầm" một cái ngã xuống giường.
Cố Bảo Bảo lo lắng hô to: "Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc?"
Hoan Hoan cũng nóng nảy, tí nữa đập giường gọi thì thấy Nhạc Nhạc mở mắt ngồi dậy, cười nhìn mẹ với anh.
"Nhạc Nhạc?" Cố Bảo Bảo khó hiểu.
Hoan Hoan cũng không hiểu: "Nhạc Nhạc, em đang chơi trò mới gì thế?"
Nhạc Nhạc nhăn mày nhỏ, ngừoi ta đâu có phải đang chơi gì?
Không phải mẹ hỏi ba đi đâu sao?
Bé đang nói là, ba bị bất tỉnh đó, giống vậy nè!
Bé lại đứng dậy, mắt mở to, cơ thể nhỏ nhắn lại ngã ập xuống!
Cố Bảo Bảo biết bé đang chơi, khẽ cười: "Cái đứa nghịch ngợm này, đừng chơi nữa, cẩn thận không lại bị thương đó!"
Bé không phải đang chơi mà!
Phải làm sao mẹ với anh mới tin đây?
Có phải là do bé mô phỏng không giống? Vậy bé làm lại lần nữa!
Bé kéo áo mẹ, lặp lại hành động vừa rồi.
"Đang làm cái gì vậy?" Mẹ Cố đúng lúc đi vào, kỳ quái hỏi.
"Bà ngoại." Hoan Hoan cười khúc khích. "Nhạc Nhạc đang chơi trò ngã lộn nhào! Đây là trò chơi mà chính em ấy nghĩ ra, Nhạc Nhạc rất thông minh!"
Mẹ Cố dở khóc dở cười ôm lấy Nhạc Nhạc: "Bảo bối ngoan của bà, chơi gì không chơi lại chơi trò này, cẩn thận dập đầu đấy."
Nhạc Nhạc dẩu môi, xem ra không ai hiểu bé đang làm gì rồi.
Vậy bé không làm nữa, nằm xuống nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ thì hay hơn.
"Hoan Hoan Nhạc Nhạc cũng tới à."
Mẹ Cố vào không lâu thì Công Tôn Diệp cũng đến.
Hoan Hoan chào chú, lại nhìn trộm bộ quần áo bệnh nhân trên người anh.
Công Tôn Diệp cười, lại chọc Nhạc Nhạc. "Nhạc Nhạc, con cũng tới."
Lần này Nhạc Nhạc dường như không ghét anh nữa, còn ngồi thẳng dậy, tay đưa ra xoa vết thương trên cánh tay anh.
"Nhạc Nhạc đừng làm vậy." Cố Bảo Bảo gọi bé. "Chú sẽ đau đấy."
"Không sao!"
Nhạc Nhạc hiếm khi gần gũi với anh, anh thực sự rất vui, nắm tay bé khoác lên cánh tay mình: "Nào. Nhạc Nhạc xoa đi, xem cánh tay bị thương với cánh tay bình thường có gì khác nhau?"
Nhưng tay Nhạc Nhạc chỉ chạm nhẹ lên vết thương của anh, ngay sau đó bỏ ra, mắt to nghi hoặc nhìn anh, toát ra vẻ quan tâm.
Anh đột nhiên hiểu, thì ra Nhạc Nhạc đang dùng cách của mình để hỏi xem vết thương của anh đỡ chưa?
"Cám ơn Nhạc Nhạc!" Anh hôn nhẹ lên má Nhạc Nhạc. "Chú tốt hơn nhiều rồi, không đau chút nào nữa."
Trẻ con tuy hiểu ít chuyện, nhưng người nào đối tốt với nó, nó vẫn cảm giác được.
Hôm qua trong nhà kho, bé cũng cảm thấy chú không có đáng ghét như trong tưởng tượng!
Ngược lại, chú ấy đỡ con dao nhỏ của chú hư, bảo vệ mẹ và Nhạc Nhạc, là chú tốt!
Lần đầu tiên trong năm năm, Nhạc Nhạc lại hôn anh!
Công Tôn Diệp thực sự là được yêu mà sợ, dĐ!L#QĐôn cười nói: "Xem ra lần này bị thương không uổng, lưỡng có thể hôn chú, chú nhận thêm hai nhát dao nữa cũng bằng lòng."
Cố Bảo Bảo sửng sốt, không biết nên nói cái gì.
Mẹ Cố cười nói: "A Diệp, xem cháu nói gì kìa? Nhạc Nhạc thân thiết với chú là đúng có phải không?"
Chỉ có Cố Bảo Bảo có thể nghe hiểu ý tứ cất giấu trong lời mẹ, nhất thời cảm thấy có chút xấu hổ, cúi mặt xuống.
Nhưng Hoan Hoan một mực im lặng lại ngẩng lên nhìn Công Tôn Diệp hỏi: "Chú ơi, hôm qua có phải chú đã cứu mẹ với Nhạc Nhạc ra không?"
Bé chỉ tay vào vết thương trên người Công Tôn Diệp: "Có phải chú còn cản dao cho mẹ với Nhạc Nhạc nữa không ạ?"
"Hoan Hoan?" Cố Bảo Bảo khó hiểu. "Sao con biết những điều đó?" Ai nói với bé chuyện ngày hôm qua ư?
Hoan Hoan lắc đầu. "Tối qua con hỏi Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc liền vẽ lại một bức tranh, trên đó có một chú bị thương, chính là chú ấy có phải không ạ?"
Công Tôn Diệp cười. "Hoan Hoan, lúc đó tình huống khẩn cấp, chỉ cần là đàn ông thì đều sẽ bảo vệ cho phụ nữ và trẻ nhỏ, con chớ nói chú trở thành dũng mãnh phi thường như thế!"
Nghe vậy, Cố Bảo Bảo cảm động, anh từ trước tới nay đều như vậy, bất kể làm gì vì cô, cũng sẽ không nói ra.
Cô luôn khó tin được rằng, bên cạnh mình thật sự có một người đàn ông tốt như thế, mà người đàn ông này, ngày qua ngày chờ đợi bên cạnh cô.
Người như cô, thật sự có đáng không?
Hoan Hoan gật đầu với anh rồi không nói gì thêm.
Công Tôn Diệp chỉ đến xem tình trạng của Cố Bảo Bảo một lúc rồi quay về phòng mình.
Mẹ Cố cũng phải về tiệm mỳ hỗ trợ nên không bao lâu cũng đi.
Lúc này Hoan Hoan mới nói. "Mẹ, chú ấy có phải rất thích mẹ không ạ?"
Cố Bảo Bảo sửng sốt. "Hoan Hoan, con sao hỏi như vậy?"
Hoan Hoan ngẩng lên nhìn cô, lại cúi đầu. "Chú ấy liều mạng cứu mẹ và Nhạc Nhạc, mẹ nằm viện, chú ấy cũng tới thăm mẹ, những điều đó ba cũng không làm được, con thật thất vọng về ba."
Cố Bảo Bảo nghẹn lời, có phải những đứa trẻ thiên tài đều có tính cách sớm thành thục vậy không?
Nghe bé nói những lời đó, cô thực sự không biết việc bé là thiên tài tốt hay xấu.
"Hoan Hoan!" Cô không muốn hình tượng người cha trong lòng bé bị hao tổn. "Con hiểu lầm ba con rồi, thực ra ba có gọi điện cho mẹ, ba có việc gấp nên không tới được. Còn nữa, hôm qua ba cũng có mặt, không phải ba bỏ mặc mẹ với Nhạc Nhạc đâu!"
Nghe lời này, Nhạc Nhạc cũng nhanh nhảu gật đầu.
Ba thật sự đã tới!
Mặc dù bé bị chú ôm đi ra ngoài không thấy được, nhưng bé biết chắc, ba nhất định đã đánh cho chú hư kia tơi bời tan tác!
Bằng không sao ba lại mất hết sức lực rồi té xỉu cơ chứ?
Cố Bảo Bảo bật cười, Nhạc Nhạc lại còn biết phối hợp nữa.
Nhưng lời này của cô như không có tác dụng gì nhiều, Hoan Hoan tự có suy nghĩ của bản thân, không dễ dàng bị người khác nhiễu loạn.
"Mẹ." Bé lại ngẩng lên, trong ánh mắt mang theo sự áy náy. "Nếu chú đối tốt với mẹ, mẹ lấy chú sẽ hạnh phúc đúng không ạ?"
Ngừng một lúc, bé lại tự trách: "Lần trước con bảo mẹ đừng lấy chú là con quá ích kỷ."
Cố Bảo Bảo ngây dại. dĐ!L#QĐôn Cô làm sao cũng không nghĩ ra một đứa bé năm tuổi lại có suy nghĩ như thế.
Ngoại trừ đau lòng ra, cũng chỉ là đau lòng. "Hoan Hoan!"
Cô ôm lấy bé. "Hoan Hoan đừng nói thế, người ích kỷ là mẹ, không phải là Hoan Hoan, biết không? Hoan Hoan không sai gì hết, nhớ chưa?"
Hoan Hoan đè nén nước mắt, trong lòng đưa ra một quyết định trọng đại. "Mẹ, nếu mẹ lấy chú, con sẽ không phản đối."
"Hoan Hoan...?!"
"Mẹ, nếu sau này mẹ có con, chỉ cần mẹ nhớ về thăm con với Nhạc Nhạc là được rồi ạ."
Nói xong, bé cúi đầu, giơ tay quật cường lau nước mắt đi.
Sau đó bé đứng dậy dắt tay Nhạc Nhạc. "Nhạc Nhạc, đi, chúng ta đến trường."
"Hoan Hoan..." Tim Cố Bảo Bảo như bị dao cắt, cô hoảng sợ giữ bé lại. "Hoan Hoan, con không quan tâm mẹ nữa sao?"
Hoan Hoan lắc đầu, hôn mẹ. "Mẹ, sao con có thể không quan tâm mẹ được? Con chỉ là... chỉ là cảm động thôi ạ. Mẹ yên tâm, mai chúng con lại đến thăm mẹ."
Nói xong, bé kéo Nhạc Nhạc ra khỏi phòng.
Đi thật xa, bé mới để nước mắt lăn xuống.
Bé đi gấp như vậy, chẳng qua là không muốn để mẹ thấy bé khóc. Bé khóc là mẹ sẽ bỏ qua hạnh phúc của mình.
Nhạc Nhạc khó chịu chu môi, tay đưa ra lau nước mắt cho anh, bé cảm thấy anh càng ngày càng giống bé, ai!
"Nhạc Nhạc!" Hoan Hoan lau khô nước mắt, hỏi. "Vì sao ba chúng ta và mẹ không thể thương yêu lẫn nhau?"
Nhạc Nhạc nhún vai, vì sao ba và mẹ lại phải thương yêu lẫn nhau?
Bé cũng không hiểu!
Nhưng mà, bé lại lắc đầu, nói đến chuyện ngày hôm qua, ba thật sự đã tới mà!
Song bé làm thế nào mới nói được với anh đây?
Suy nghĩ một lúc, đúng rồi, trong cặp sách của bé có bút vẽ, bé vẽ cho anh là xong rồi!
Đi thôi! Đến trường! Bé kéo tay anh, nhanh chóng chạy tới chỗ đỗ xe của bọn họ.
***
Đã tám giờ tối. Thời gian thăm bệnh sắp hết, anh vẫn không xuất hiện.
- Bảo Bảo, tình cảm mà A Diệp dành cho con chính là thân tình -
- Mẹ, nếu mẹ lấy chú, con sẽ không phản đối -
Những câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu cô, hành hạ cô.
Cô có thể không? Bỏ lại tất cả?
Không, cô không thể.
Cô hận bản thân, trải qua nhiều đau khổ và thất vọng như thế, lại còn chưa thể quên!
Cô hận chính mình, lúc này lại còn muốn gặp anh, sau bao nhiêu bi thương và tuyệt vọng, thứ cô khao khát lại là một cái ôm của anh.
Anh Tư Viễn, người ta nói trái tim có thể chết, vì sao, trái tim này của em lại đầy sức sống như vậy?
Thời gian dằn vặt cho đến chín giờ, cô không chờ nổi nữa.
Mặc áo khoác, cô ra khỏi phòng bệnh.
Đầu tiên cô gọi đến văn phòng anh, không ai nghe máy, chắc là đã tan việc rồi.