Diễn Chiếu kéo một góc rèm cửa ra nhìn cô, nhưng không mở cửa. Chu Tiểu Manh giận dữ vung chai rượu lên đập vào cửa kính, “choang” một tiếng, ô kính vỡ tan, trong đêm tĩnh mịch, âm thanh lại càng thêm vang động. Con chó nuôi trong vườn sau sủa lên ầm ĩ, người trong phòng bảo vệ cũng chạy về phía này.
Chu Diễn Chiếu hết cách, đành mở cửa kéo cô vào trong. Lúc này, tay bảo vệ trực đã tới cạnh gốc cây, ngẩng đầu lên nhìn thấy Chu Diễn Chiếu đứng bên cửa sổ, dưới gốc cây lấp lóa lấp lóa, có thứ gì đó phản chiếu ánh đèn trong vườn, tựa như mảnh kính vỡ. Tay bảo vệ hỏi: “Anh Mười, có chuyện gì vậy ạ?”
“Vỡ kính ấy mà.” Chu Diễn Chiếu đáp: “Không sao, tôi lỡ tay thôi, cậu quay về đi.”
Đợi người kia đi rồi, Chu Diễn Chiếu mới quay đầu lại nhìn Chu Tiểu Manh, vừa nãy vội vàng kéo cô vào cửa sổ làm đầu gối cô bị mảnh thủy tinh cứa rách một vết, máu chảy ra. Cô tiện tay vơ một góc ga trải giường ấn vào, nhưng máu vẫn tuôn như suối, trông rất đáng sợ. Chu Diễn Chiếu chau mày, đi vào phòng tắm lấy khăn bông ném cho cô, rồi xoay người đi ra cửa, một lúc sau anh ta trở lại, trên tay cầm thuốc cầm máu và bông băng.
Anh ta xử lý vết thương cực kỳ thành thạo, Chu Tiểu Manh nhìn Chu Diễn Chiếu ngồi xổm ở đó băng bó cho mình, khẽ hỏi: “Anh à, anh có hối hận không?”
“Có gì mà hối hận?” Chu Diễn Chiếu loáng cái đã băng bó xong chỗ bị thương, để mặc Chu Tiểu Manh ngồi đó, đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ, gạt mấy mảnh thủy tinh vỡ sáng lấp lóa xuống dưới. Những mảnh vỡ ấy phản chiếu ánh đèn huỳnh quang, hắt lên mặt anh ta loang loáng như ánh sáng lạnh lẽo trên lưỡi dao.
“Có những lúc anh không nói, không có nghĩa là em không biết. Tôn Lăng Hy muốn làm gì, trong lòng anh chắc đã nắm được từ lâu, nên mới tương kế tựu kế. Có điều, ra tay trong thời điểm này, anh không sợ người nhà họ Tưởng cắn ngược một phát sao?”
Chu Diễn Chiếu bỏ mấy mảnh kính vỡ vào nhà vệ sinh, sau khi quay trở ra mới lạnh lùng hỏi ngược lại: “Chuyện tôi làm bên ngoài, từ khi nào đến lượt cô hỏi vậy?”
Chu Tiểu Manh thở dài: “Anh không cho em hỏi, rốt cuộc là để hại em, hay vì muốn tốt cho em?”
Chu Diễn Chiếu không nói năng gì, ném một thứ lên giường, cười lạnh lùng: “Thứ này cô lắp trong phòng ngủ của Tôn Lăng Hy hả?”
Chu Tiểu Manh cầm lên xem, quả nhiên là cái máy nghe trộm kia, không khỏi bật cười “hích” một tiếng: “Đúng là anh đã biết trước, đáng tiếc quá, em cũng chẳng nghe được gì cả.”
“Sau này đừng làm thế nữa.” Giọng Chu Diễn Chiếu vẫn lạnh nhạt như trước: “Tôn Lăng Hy rất thông minh, nếu khi ấy bị cô ta phát hiện ra, cô định giải thích thế nào?”
“Có gì mà khó giải thích, đương nhiên là anh sẽ gánh vạ thay em rồi. Không may bị cô ta phát hiện, đương nhiên đây chính là máy nghe trộm do anh lắp đặt.” Tâm trạng Chu Tiểu Manh dường như tốt dần lên, rúc người trong góc giường vươn vai lười nhác như chú mèo nhỏ, chăm chú nhìn đầu gối được băng bó của mình, nói: “Anh, anh còn không thắt nơ con bướm cho em!”
Lần đầu tiên Chu Tiểu Manh băng bó vết thương cho Chu Diễn Chiếu, là hồi ở phố Chợ Bánh, khi ấy cánh tay anh ta không hiểu bị ông Chu Bân Lễ cầm thứ gì quật cho toác cả da. Chu Diễn Chiếu đánh nhau như cơm bữa, hoàn toàn không coi vết thương nhỏ ấy vào đâu, thời tiết bấy giờ lại nóng, mấy ngày sau vết thương liền sưng tấy mưng mủ lên, Chu Tiểu Manh trông thấy mà rợn cả người, nhất quyết đòi Tiểu Quang kiếm bông băng và thuốc chống viêm đến, băng bó lại cho Chu Diễn Chiếu. Khi ấy cô đâu biết cách băng bó, chỉ rắc thuốc chống viêm lên trước, sau đó lấy băng quấn dối vài vòng, cuối cùng còn thắt một cái nơ bướm lên trên nữa. Chu Diễn Chiếu không nói gì, nhưng cô lại lấy làm ngần ngại, thẽ thọt nói: “Thắt nơ bướm đẹp…” Hồi ấy Chu Diễn Chiếu một lòng muỗn dỗ cho cô vui vẻ, còn phụ họa theo: “Thắt nơ bướm đẹp lắm mà! Sau này anh sẽ thắt nơ bướm.”
Nghe thế, cô lại hờn dỗi một trận: “Anh còn muốn đánh nhau nữa à?!”
Lúc đó, anh ta dỗ dành cô như thế nào ấy nhỉ, cô đã quên mất rồi, chuyện mới mấy năm mà đã xa xăm như tự kiếp nào. Cô vừa nhớ lại, liền cảm thấy thoáng chút ngẩn ngơ, nét mặt lộ vẻ thẫn thờ như vừa đánh mất thứ gì.
Chu Diễn Chiếu không đáp lại câu nói đánh trống lảng của cô, chỉ hỏi: “Sao cô biết Tôn Lăng Hy có vấn đề?”
Chu Tiểu Manh lại cố tình chọc tức anh ta: “Không nói cho anh!”
Chu Diễn Chiếu dường như hạ quyết tâm gì đó, rốt cuộc nói: “Tuần sau cô đi Thái với Tiêu Tư Trí, đi lễ tạ Phật bốn mặt[1]. Nó đã đi Myanmar một chuyến, cũng đáng tin cậy lắm, con người khá nhanh nhẹn.”
[1] Phra Phrom: Hóa thân của thần Brahma ở Thái, là vị thần của vận may và sự bảo vệ. Thông thường, người Trung Quốc ở đại lục, Hồng Kông, Đài Loan đều gọi Phra Phrom là Phật bốn mặt.
Nụ cười trên mặt Chu Tiểu Manh nhạt dần, cuối cùng mới nói: “Phật bốn mặt linh nghiệm như vậy, muốn trả lễ nhất định phải tự mình đi mới được. Anh đi cầu Phật, thì anh phải tự đi mà lễ tạ.”
Chu Diễn Chiếu ít khi nào dịu giọng như vậy, anh ta đưa tay vuốt tóc cô, nói: “Nghe lời đi!”
Chu Tiểu Manh nghiêng đầu tránh đi, không để bàn tay ấm áp của anh ta chạm lên tóc mình, giọng cô gay gắt hẳn lên: “Muốn lễ tạ thì anh tự mà đi, em chẳng đi đâu hết!”
Chu Diễn Chiếu chầm chậm đốt một điếu thuốc, nói: “Quân cờ Tôn Lăng Hy này chôn sâu như thế, tên họ Tưởng kia nhất định đã bày mưu tính kế từ lâu, đáng tiếc hắn tính đi tính lại, cũng không tính ra được đến lúc này tổ chuyên án vẫn chưa rời đi, nên hắn không dám manh động, cô yên tâm, hắn không làm gì được anh đâu.”
“Vậy tại sao em phải đi Thái!” Chu Tiểu Manh nói: “Em không đi đâu hết, cứ ở lại Nam Duyệt thôi.”
Chu Diễn Chiếu rốt cuộc cũng ngẩng lên nhìn cô: “Vậy cũng được.”
Chu Tiểu Manh biết giai đoạn này không bình thường, nhưng cũng không ngờ sự việc lại biến chuyển đột ngột như thế. Hôm sau Tiêu Tư Trí đến nhà họ Chu, mang cho cô một tin động trời: bà hai nhà họ Tưởng và đứa trẻ bị dìm cả người lẫn xe xuống sông Nam Duyệt. Lúc vớt lên, đương nhiên đã không cứu được nữa, tình hình lúc đó ai cũng nhìn thấy tàn nhẫn khôn tả, đứa trẻ mới hơn tháng tuổi bị sặc nước đến chết. Nhất thời, Tưởng Khánh Thành như phát điên, lập tức lớn tiếng tuyên bố đòi liều mạng với Chu Diễn Chiếu. Tình hình bên ngoài lúc này cực kì căng thẳng, giống như dây dẫn hỏa đã sắp cháy đến kho thuốc nổ, mọi người đều cảm thấy mình đang lâm vào cảnh hiểm nguy tột cùng.
Sắc mặt Chu Tiểu Manh thoắt tái đi: “Anh tôi không làm chuyện như vậy đâu.”
Tiêu Tư Trí thoáng trầm mặc, đoạn nói: “Vào thời điểm này dù anh ta không làm, mọi người cũng cho rằng anh ta làm.”
Ở trong nhà nói chuyện không tiện, Chu Tiểu Manh cũng không hỏi han gì thêm. Tiêu Tư Trí vừa đi, cô liền gọi ngay cho Tiểu Quang: “Anh tôi đâu?”
Tiểu Quang vĩnh viễn đáp bằng giọng điệu thờ ơ lãnh đạm ấy: “Anh Mười đang bận.”
“Vậy tối nay anh ấy có về nhà không?”
“Anh Mười không nói.”
Chu Tiểu Manh có vô số lời muốn nói, nhưng mỗi câu ra đến miệng rồi lại nuốt trở vào. Cô ở đầu bên này điện thoại im lặng một hồi thật lâu, cuối cùng vẫn là Tiểu Quang hiểu được tâm tư của cô, cất tiếng trước: “Cô yên tâm.”
Chỉ vỏn vẹn ba chữ, nhưng Chu Tiểu Manh hiểu được sức nặng lời hứa của anh ta, bèn nói: “Anh cũng phải cẩn thận đấy.”
“Tôi hiểu.” Tiểu Quang nhanh chóng dập máy, Chu Tiểu Manh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy ngày nay nhà họ Chu tăng cường thêm bảo vệ, ngay cả góc chết duy nhất của hệ thống giám sát cũng được bổ sung thêm một máy quay, hướng thẳng vào cửa sổ phòng cô. Hiện giờ không ai có thể trèo cây được nữa, chỉ sợ con ruồi bay qua cũng sẽ bị thu vào băng ghi hình.
Chu Tiểu Manh không ngờ Tưởng Trạch lại gọi điện cho cô vào lúc này, giọng điệu dường như còn rất thoải mái: “Tiểu Manh, là tôi đây, Tưởng Trạch.”
“Cô đừng giả dối như thế được không! Một câu anh Tưởng hai câu anh Tưởng, anh tôi cũng sắp một mất một còn với anh cô rồi còn gì, sao hả, cô có muốn chuyện này xí xóa cho qua không?”
“Mạng người to bằng trời, không phải tùy tiện một câu là xí xóa được, mà có xí xóa thì sao chứ? Vả lại chuyện của anh trai tôi, xưa nay chưa bao giờ tôi hỏi đến, anh Tưởng, nếu không có việc gì, tôi gác máy trước đây, tôi còn phải làm luận văn…”
“Đừng làm trò nữa, Chu Tiểu Manh, chúng ta nói trắng ra với nhau đi. Con người anh cô quá đa nghi, không chịu nghe điện thoại của tôi nữa, nhờ cô nói hộ với anh ta, nợ hôm rằm trả xong rồi, nhưng mùng một vẫn còn thiếu đấy, bảo anh ta đừng có quên!”
Chu Tiểu Manh còn đang ngây người ra, Tưởng Trạch đã tắt máy. Cô thầm nghi hoặc, đành gọi lại cho Tiểu Quang, kể chuyện Tưởng Trạch gọi điện cho mình, không ngờ Tiểu Quang hết sức căng thẳng, vội nói ngay: “Cô ở nguyên trong nhà đừng đi đâu cả, tôi về ngay bây giờ.”
Tiểu Quang chạy về, cũng không nói gì với Chu Tiểu Manh, chỉ đưa cho cô một cái túi màu đen, dặn: “Cô cầm thứ này mà phòng thân.”
Toàn thân Chu Tiểu Manh lạnh toát, cô không mở túi ra, chỉ truy hỏi Tiểu Quang: “Anh tôi sao rồi?”
“Anh Mười giờ rất an toàn.” Tiểu Quang ngừng lại giây lát, rồi tiếp: “Cô hai đừng nghe điện thoại của Tưởng Trạch nữa.”
“Tưởng Trạch làm sao?”
Tiểu Quang hơi ngần ngừ. Nhưng vẫn nói cho cô biết: “Vốn anh Mười đã bàn trước với Tưởng Trạch, đợi khi Tôn Lăng Hy ra ngoài sẽ cho cô ta cơ hội đi gặp Tưởng Khánh Thành hòng dụ rắn rời hang, xem xem rốt cuộc bọn chúng có thể giở trò gì. Nhưng không ngờ Tôn Lăng Hy lại chết. Anh Mười ban đầu cho rằng Tưởng Khánh Thành phát hiện ra sơ hở nên giết Tôn Lăng Hy giệt khẩu, hôm nay mới biết hóa ra là Tưởng Trạch làm. Con người này, lòng dạ độc ác, thủ đoạn nham hiểm, cả chị dâu cùng đứa cháu của mình mà hắn cũng dìm chết được. Tưởng Khánh Thành hiện giờ chắc cũng khó giữ nổi mình, nhà họ Tưởng sớm muộn gì cũng lọt vào tay Tưởng Trạch kia thôi, chuyện về sau này lại càng khó nói trước được.”
Chu Tiểu Manh cảm giác như sấm nổ giữa trời quang, hết đợt này đến đợt khác rền vang ngay trên đỉnh đầu mình, liền căn vặn: “Tưởng Trạch nói thế là có ý gì? Cái này mà mùng một với ngày rằm?”
“Ban đầu anh Mười nhận lời với hắn, nếu có thể kéo Tưởng Khánh Thành xuống ngựa, thì anh Mười và hắn ta nước sông không phạm nước giếng, từ nay tuyệt đối không bước qua ranh giới đến phía Tây thành phố, ngoài ra còn giới thiệu các ông chủ ở Myanmar cho hắn quen biết, giao hết nguồn hàng trong tay hắn. Không ngờ Tưởng Trạch này tham vọng quá lớn, không chỉ muốn lấy Tưởng Khánh Thành ra khỏi vị trí cầm đầu, mà còn muốn diệt cỏ tận gốc, tự mình lên làm ông chủ. Những việc anh Mười hứa với hắn lúc đầu thực ra đều đã làm cả, chỉ có một việc anh không nhận lời hắn. Không ngờ Tưởng Trạch vẫn không chịu buông bỏ.”
Chu Tiểu Manh hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Tiểu Quang lại thoáng do dự giây lát, rồi đáp: “Tưởng Trạch nói, hắn ta tin lời anh Mười, nhưng hắn bỏ nhiều công sức, anh Mười cũng phải bày tỏ chút thành ý, gả cô cho hắn. Anh Mười không chấp nhận, bảo là nhà họ Tưởng bọn hắn đến anh em còn trở mặt với nhau, làm thông gia cũng chẳng thể tin cậy được, huống hồ người em gái này lại không phải máu mủ nhà họ Chu, chẳng có ý nghĩa gì. Lúc ấy Tưởng Tr