Nếu bạn có một cô bạn gái, môn học yêu thích nhất là Giải phẫu sinh lý, đồ chơi yêu thích nhất là mô hình cơ thể người, bộ phim yêu thích nhất là ‘Sự im lặng của bầy cừu’, việc nhà yêu thích nhất là cắt tiết gà, bộ phim võ hiệp yêu thích nhất là ‘Tân long môn khách sạn’, khi xem phim kinh dị còn có thể thản nhiên chỉ trích hình ảnh trong phim không đủ chân thực, và rồi có một ngày, cô bạn ấy bỗng bảo bạn: “Chúng ta đi dạo phố đi!”, bạn sẽ phản ứng ra sao?
Với Tiêu Thỏ, phản ứng đầu tiên chính là: Thôi chết, nó muốn lừa mình để đi bán nội tạng!
Có điều cũng may nàng nhanh chóng chỉnh đốn suy nghĩ, tuy rằng vẫn thực sự lo lắng hỏi lại. “Tiểu Hạ, sao tự dưng mi lại nghĩ đến chuyện đi dạo phố?”
Và bị Hạ Mạt hỏi lại. “Tại sao ta không thể nghĩ đến chuyện đi dạo phố?”
Tiêu Thỏ. “……….”
Thế là trong không khí lãng mạn ấm áp của ngày lễ Giáng Sinh, lần đầu tiên Tiêu Thỏ đi dạo phố riêng với Hạ Mạt.
Lại nói, cho tới giờ Tiêu Thỏ chưa bao giờ thấy Hạ Mạt chủ động đề xuất đi ra ngoài chơi. Trước đây mỗi lần phòng các nàng rủ nhau ra ngoài đi chơi ăn uống, vẻ mặt Hạ Mạt luôn không mặn không nhạt, như thể đi dạo phố, đi xem phim, đi ăn cơm mọi việc đều không liên quan tới nàng. Nếu không phải mọi người hiểu rõ tính nàng vốn lãnh đạm như thế, đảm bảo đã cãi nhau ầm ĩ mấy trận rồi.
Nên có lẽ hôm nay mặt trời mọc hướng Tây nhỉ, vì Hạ Mạt lại nói muốn đi ra ngoài dạo phố!
Dọc theo đường đi, Tiêu Thỏ vẫn len lén liếc nhìn vẻ mặt của cô bạn, chỉ thấy cô nàng không nhăn nhó cũng chẳng tươi cười, hoàn toàn không nhìn ra chút cảm xúc nào đặc biệt, khiến nàng cảm thấy vô cùng bất thường.
Đến trung tâm thương mại, Tiêu Thỏ cũng chả có lòng dạ nào đi mua sắm cho mình, chỉ lững thững đi theo Hạ Mạt.
Mà cũng lạ, Hạ Mạt bình thường chả bao giờ quan tâm đến quần áo tóc tai, lần này nơi đầu tiên muốn tới lại tự mình nói ra là đi mua quần áo.
Vào khu thương mại, cô nàng chỉ liếc mắt một cái là chọn trúng một chiếc áo ngoài kiểu Trung Quốc màu tím. Cổ áo theo kiểu sườn xám, tay áo đều có nút thắt kiểu xưa, dáng áo cắt rất khéo, ôm gọn lấy dáng người cao ráo cùng các đường cong mỹ miều của Hạ Mạt, khiến cả người nàng toát lên hơi thở của một Thượng Hải ngày xưa, khiến người ngoài ngắm nhìn không khỏi thảng thốt ngợi khen.
Tiêu Thỏ đang định tán dương vài câu giống như cô bán hàng, Hạ Mạt đã quay lại vô cùng quyết đoán thốt lên. “Chọn bộ này, đi chọn quần nào!”
Quả là tính cách nhanh nhẹn quyết đoán, từ lúc chọn quần áo, thay đồ tới khi trả tiền, chỉ hết có năm phút đồng hồ. Nếu khách hàng nào vào cửa cũng dễ tính như thế, người bán hàng dễ mà cảm động đến rơi lệ mất.
Rồi sau đó, mua giày mới này, mua túi xách này, tất cả đều lặp lại theo trình tự như thế. Chờ tới khi các nàng mua sắm cho Hạ Mạt xong xuôi, mới qua có nửa tiếng đồng hồ.
Tiêu Thỏ xấu hổ nghĩ, thế này đâu phải đi mua sắm chứ, là đi ăn cướp thì có!
“Thỏ Thỏ, đi làm đầu với ta!”
“Hả?” Điên rồi điên rồi, Hạ Mạt đảm bảo hôm nay bị điên rồi! Tiêu Thỏ chưa kịp than thở đã bị nàng ta kéo vào cửa hàng làm tóc. Tốc độ chọn kiểu tóc cũng vô cùng sửng sốt. Nàng ta vừa ngồi xuống ghế xoay, liền mở miệng câu đầu tiên với người tạo mẫu. “Làm kiểu gì tùy chị!”
Thế này thì người tạo mẫu tóc nào chả mừng điên lên được? Gặp được khách hàng kiểu này khác gì lò mổ lợn gặp được con lợn béo, con lợn này lại có ngẩng lên bảo người mổ lợn là muốn giết nó kiểu gì tùy anh! Ai mà không sướng cho nổi?
Nhìn thấy nhà tạo mẫu tóc hào hứng vò vò nhào nắn bộ tóc dài của Hạ Mạt, Tiêu Thỏ đoán chừng đảm bảo quá trình làm đầu sẽ kéo dài không ít thời gian. Thế là nàng ngồi xuống một cái ghế sô pha gần đó, tiện tay với lấy một cuốn tạp chí bên cạnh lơ đãng lật xem.
Lật lật vài trang, bỗng nhiên nàng thấy một gương mặt quen thuộc, có chút giống Diệp Tuấn. Nhìn kỹ lại, quả nhiên cả hai trang báo có tiêu đề chữ thật to màu đen vô cùng bắt mắt ‘Câu chuyện về sự thành công của giám đốc tập đoàn trẻ tuổi nhất trong nước’, sau đó là mấy cột báo nói về Diệp Tuấn. Khó có dịp thấy người quen trên báo, dĩ nhiên Tiêu Thỏ sẽ không bỏ qua, liền ngồi nhấm nháp đọc kỹ.
Cả hai trang báo chia làm hai phần: kể chuyện và bình luận. Phần kể chuyện chủ yếu là những thứ chuyện buôn dưa bán táo, không có gì đặc biệt, chỉ có phần bình luận sau đó khiến Tiêu Thỏ vô cùng hứng thú đọc.
Bình luận viên nói rằng, Diệp Tuấn là người thừa kế của tập đoàn quốc tế Diệp thị, nhưng lại bỏ qua cơ hội đi du học mà cha anh ta chuẩn bị sẵn mà kiên trì ở lại trong nước học xong đại học, dốc lòng nghiên cứu thị trường chứng khoán và đầu tư trong nước. Sau đó anh ta tiếp nhận một công ty đầu tư nhỏ bé nằm trong tập đoàn Diệp thị, dùng gần một năm rưỡi phát triển mạnh mẽ và mua lại các công ty cùng loại của các nhà khác, đồng thời chính thức đổi tên công ty thành ‘Công ty đầu tư trách nhiệm hữu hạn Tuấn Vũ’, vốn điều lệ đạt một triệu nhân dân tệ. Rồi thì công ty đó hợp tác với một người nào đó thuộc đảng Dân Chủ, cung cấp tài chính hậu trường, trên chính trường cũng như thương trường không khác gì cá gặp nước. Hiện giờ họ đã là một công ty đầu tư mạo hiểm khá là có tiếng tăm.
Phạm vi kinh doanh chủ yếu của Tuấn Vũ bao gồm: đầu tư mạo hiểm, quản lý quỹ vốn, quản lý tài sản tư nhân, đánh giá các hạng mục đầu tư, cố vấn tài chính cho các hạng mục. Đối tượng đăng ký đầu tư chính là các công ty nhỏ lẻ chưa lên sàn chứng khoán cùng với một vài công ty lớn trên sàn. Hiện giờ Tuấn Vũ đang tính toán phát triển về phía Âu Mỹ và Đông Nam Á, tương lai tiền đồ vô cùng sáng lạng.
Ngoài ra, Tuấn Vũ còn rất mạnh trong việc khai phá nhân tài mới. Không giống như các công ty đầu tư khác yêu cầu nhân viên phải có kinh nghiệm làm việc phong phú, Tuấn Vũ lại có khuynh hướng tới tận các trường đại học cao học thu gom nhân tài, bồi dưỡng thêm rồi lôi về công ty những nhân tài về việc đầu tư phù hợp với tiêu chí của công ty.
Tiêu Thỏ cẩn thận đọc từng câu từng chữ trong bài báo. Đây là lần đầu tiên nàng thật sự đi tìm hiểu về hoàn cảnh làm việc của Lăng Siêu. Haizzz, để vận hành một công ty như thế, hẳn là lượng công việc của nhân viên phải vô số kể. Tên Lăng Siêu đáng ghét kia ngoài miệng gào lên ta đây không mệt, nhưng chỉ cần nghe giọng nói uể oải của hắn trong điện thoại, nàng có thể đoán ra nhất định hắn lại thức đêm mấy hôm nay.
Rõ ràng cảm thấy hắn đang ngày càng xa mình, nhưng lại vẫn không nén nổi xót xa cho sức khỏe của hắn. Tâm trạng mâu thuẫn của Tiêu Thỏ lúc này quả thật khó có thể dùng lời nói để hình dung.
Có lẽ vì trong đầu còn đang bối rối, thời gian trôi qua quả thật rất nhanh. Chờ tới khi Hạ Mạt làm đầu xong đứng lên gọi nàng, vẻ mặt nàng vẫn đang mơ màng không biết gì hết. Mãi tới khi định thần nhìn rõ dáng vẻ Hạ Mạt, lúc này mới A một tiếng thật to.
Thế này… thế này… sao mà xinh thế!
Mái tóc ban đầu vốn dài và thẳng thớm không có gì đặc biệt, trải qua bàn tay có nghề của nhà tạo mẫu, giờ được chải quấn hết lên, búi thành một cuộn phía sau đầu bồng bềnh, lộ ra cái trán cao thông minh. Còn vài sợi tóc được thả buông lơi xuống hai vai, cuốn xoăn xoăn lơi lả vô cùng động lòng người, rất tương xứng với đôi mắt sáng như sao kia, nhưng vẫn có một cảm giác thanh thoát không thuộc khói lửa nhân gian.
Tiêu Thỏ vốn biết Hạ Mạt là một mỹ nữ, nhưng không ngờ cô nàng ăn mặc trang điểm vào xong lại trở nên khuynh thành khuynh quốc tới thế, chỉ biết há hốc mồm không biết làm sao ca ngợi.
Ngược lại, nhân vật chính là Hạ Mạt thì đến gương cũng chả thèm liếc cái đầu mới lấy một cái, chỉ mạnh mẽ lôi Tiêu Thỏ đi trả tiền. Cậu nhóc đứng quầy thấy là một mỹ nữ, lập tức vô cùng tự giác giảm giá khuyến mại, khiến Tiêu Thỏ đứng cạnh không khỏi than thở thầm, quả nhiên mỹ nữ thì chỗ nào cũng được lợi lộc cả!
Ra khỏi nơi làm tóc, trời đã sẩm tối. Cả một buổi chiều không ăn uống gì mà đi như thế, sức khỏe như vâm của Tiêu Thỏ cũng có chút không chịu nổi, lập tức hai mắt long lanh nhìn Hạ Mạt, chờ nữ vương hạ lệnh về trường học. Có điều, nữ vương hôm nay có vẻ bất thường, mua quần áo đẹp, làm tóc, giờ lại còn nói muốn đi quán bar!
Cuối cùng Tiêu Thỏ cũng nhịn hết nổi, bỏ tay Hạ Mạt ra đứng chống nạnh hỏi. “Tiểu Hạ, mi nói thẳng ra đi, rốt cục mi muốn làm cái gì?”
“Đi gặp chồng chưa cưới của ta!”
Phốc! Tiêu Thỏ vội hít mạnh một hơi, thiếu tí thì sặc nước bọt!
Thật ra nàng vốn đã có chuẩn bị tâm lý sẵn, để nghe Hạ Mạt trình bày dài dòng về lý do hôm nay cô nàng trở nên bất thường. Không ngờ rằng bạn Hạ Mạt thân mến thậm chí còn không thèm rào trước đón sau, trực tiếp thốt ra một câu kinh người như thế, khiến Tiêu Thỏ mắt chữ O mồm chữ A mất vài phút mới lấy lại được tinh thần để run rẩy hỏi lại. “Tiểu Hạ, mi… không nói đùa đấy chứ?”
“Nhìn mặt ta giống người đang nói đùa sao?”
Tiêu Thỏ đánh giá cô bạn một chốc, cách ăn mặc, đầu tóc mới, cho dù hôm nay có là Cá tháng Tư đi nữa, Hạ Mạt hẳn cũng không tốn nhiều tiền của thời gian như thế đùa giỡn mình đâu. Im lặng một lát, nàng hỏi lại. “Thế chồng chưa cưới của mi là ai?”
“Quên rồi!”
Trả lời ngắn gọn rõ ràng, khiến Tiêu Thỏ lại một lần nữa run rẩy. “Tiểu thư đáng kính, người cô muốn gặp là chồng chưa cưới của cô nha. Đến tên của người ta cô cũng không nhớ rõ, thế cô quen người ta thế nào đấy hả?”
“Ba mẹ ta quen!”
Hạ Mạt chưa bao giờ mở miệng kể về ba mẹ mình, nhưng Tiêu Thỏ biết gia đình cô nàng không phải tầm thường, mỗi lần đến kỳ nghỉ đều có lái xe đưa đón, mà có lần lại dùng hẳn một chiếc Bentley dài thòng lòng tới trường để đón, khiến cả ký túc náo động hẳn. Chứng tỏ gia đình Hạ Mạt phi phú tức quý (không giàu cũng sang).
Nhưng mà dù gia tộc có to lớn hiển hách tới đâu, loại hôn nhân gán ghép này… không phải đã thất truyền lâu rồi sao?
Thôi thì dù sự việc hoàn toàn ra ngoài sức tưởng tượng của Tiêu Thỏ, nhưng cổ nhân đã dạy ‘xá mệnh bồi quân tử’, nếu hai người đã đi tới giờ này, có đi nốt cả đêm cùng Hạ Mạt đi gặp vị ‘chồng chưa cưới’ trong truyền thuyết kia cũng không tệ, ít ra so với việc một mình trốn trong phòng ngủ xem phim kinh dị trong cái đêm lãng mạn người người sánh đôi như hôm nay.
Như thế, nàng liền đi theo Hạ Mạt tới thẳng quán ‘Hồi Sinh’.
Nhắc tới ‘Hồi Sinh’, Tiêu Thỏ cũng có thể coi là khách quen. Diệp Tuấn là một trong đám cổ đông của quán, mà Lăng Siêu lại vô cùng thích quán này, nên trước đây hai người cũng ghé qua đây không ít lần. Có điều đó đều là chuyện của trước học kỳ này. Từ dạo gần đây hai người đến gặp nhau còn ít nữa là đến quán, nên đã lâu nàng không tới đây.
So với lần trước tới, trên tường chỗ cầu thang lại có thêm vài bức tranh mới, còn thì trang trí vẫn như nhau, ngay cả nhạc Jazz làm nền cũng không thay đổi. Khách vừa bước vào, thật khó mà liên hệ quán bar này tới những quán ầm ĩ khói thuốc mù mịt cả.
Vừa vào quán bar, đã có người ngồi ở một lô ghế dựa vào cửa. Tiêu Thỏ cùng Hạ Mạt bước tới, nhìn thấy đó là một người con trai mặc âu phục màu xám nhạt, đôi mắt hoa đào vô cùng quyến rũ, mí mắt đang khẽ cụp xuống, khóe môi mang theo nụ cười mỉm như có như không, mười phần tới tám là một dạng yêu nghiệt cướp tim g