Không chờ Tiêu Thỏ nhìn kỹ càng, đã thấy gã kia thò bàn tay ra định kéo Hạ Mạt ngồi xuống cạnh mình. “Em yêu, hôm nay em thật đẹp…”
Nhưng Hạ Mạt đã linh hoạt tránh được, vượt qua Tiêu Thỏ ngồi xuống ghế bên trong sát tường.
Tiêu Thỏ nhăn nhó thầm. Rõ ràng là hai người bọn họ hẹn gặp mặt, tại sao nàng lại phải ngồi đối diện người kia chứ, thật kỳ quái. Nhưng cứ thế đứng sừng sững cũng không được, nên do dự một hồi nàng vẫn phải ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống nhìn về phía người kia, đã thấy anh ta đang nhìn mình chằm chằm, hoàn toàn không khách sáo, mà nụ cười gian xảo trên môi khiến cho nàng không khỏi thêm sợ hãi.
“Hôm nay hẹn hò, em còn mang cả gái xinh đến cho anh sao?”
“Hừ!” Hạ Mạt hừ nhẹ một tiếng, không quan tâm đến anh ta.
Tiêu Thỏ bỗng cảm thấy xấu hổ, không rõ Hạ Mạt đã tốn công phí sức ăn mặc chải chuốt tới gặp người ta rồi lại im lặng không nói gì là tại làm sao, khiến nàng vô cùng ngượng ngập, đành phải dày mặt tự giới thiệu. “Chào anh, em là Tiêu Thỏ, là bạn cùng phòng với Hạ Mạt.”
“Con thỏ nhỏ? Tên đáng yêu ghê cơ…” (Tiêu Thỏ đọc gần giống tiểu thỏ)
“Anh tên là Đào Khiêm, Khiêm trong chữ khiêm tốn ấy, anh là chồng chưa cưới của Mạt Mạt!” Anh ta vừa nói vừa âu yếm liếc nhìn Hạ Mạt, lập tức bị cô nàng hung hăng trừng mắt đáp trả.
“Anh có mà khiêm tốn cái rắm!”
“Khiêm tốn là để cho người ngoài xem thôi, người một nhà với nhau dĩ nhiên không cần giả bộ làm gì!”
“Ai là người một nhà với anh?”
“Em yêu, em không cần thẹn thùng thế…”
Từ bé tới lớn, Tiêu Thỏ chưa từng thấy một cặp trai gái sắp lấy nhau nào lại nói chuyện với nhau như vậy, quả là mở rộng tầm mắt nha.
Rồi cả cuộc nói chuyện sau đó hầu như toàn là theo kiểu như thế, một người mặt lạnh lùng nói chuyện nhát gừng, một kẻ mặt dày xán vào nói nhảm. Trong phút chốc, Tiêu Thỏ bỗng có cảm giác hai người này quả thật là một cặp trời sinh!
Đúng lúc nàng đang than thở mãi thôi, bỗng bên cạnh có một tiếng nói vang lên. “A Khiêm?”
Quay lại nhìn về phía tiếng nói phát ra, chính là Diệp Tuấn.
Thành phố Z quả nhiên là một nơi rất thần kỳ, rõ ràng mấy người nhìn tưởng như không có chút quan hệ nào với nhau, lại cố tình có quen lẫn nhau, như Diệp Tuấn với Đào Khiêm vậy. Có điều, trong lúc này tâm trí Tiêu Thỏ hoàn toàn không để ở việc đó, trái tim nàng còn đang bận nhảy lên thình thịch. Lăng Siêu nói tối nay phải đi tiếp khách hàng với Diệp Tuấn. Giờ Diệp Tuấn đang ở đây, chứng tỏ Lăng Siêu cũng…
Quả nhiên không sai, ánh mắt nàng nhanh chóng tập trung vào dáng người đang tự tin sải bước vào phía sau Diệp Tuấn, âu phục màu sáng, áo sơ mi trắng bỏ khuy cổ không đeo cà vạt, dáng vẻ hoàn toàn không quá nghiêm trang nhưng vẫn toát ra một nét phóng khoáng thản nhiên, đó không phải Lăng Siêu thì còn ai vào đây?
Hắn dường như không nhìn thấy nàng, khiến Tiêu Thỏ không biết làm sao, nên đứng dậy chào hỏi hay không nữa.
Ngay trong lúc nàng còn đang do dự, Diệp Tuấn đã chào hỏi xong xuôi, quay người bước về phía một lô ghế ngay phía sau lưng họ. Lăng Siêu cũng bước qua, vị trí ngồi có thể nói là quay lưng về phía lưng Tiêu Thỏ. Hai người chỉ cách nhau một tấm lưng ghế, hai lô ghế sát cạnh nhau, lưng ghế thì cao, Tiêu Thỏ chỉ có thể nhìn thấy chỏm tóc Lăng Siêu, nhưng dường như vẫn có thể cảm thấy hơi ấm của hắn truyền qua tấm dựa lưng ghế. Trái tim không tự chủ được lại nhảy lên thình thịch.
Theo lý thuyết, đáng ra hắn phải nhìn thấy mình rồi chứ nhỉ? Tại sao lại tỏ ra là không nhìn thấy chút nào? Hay là thật ra hắn vốn không hề để ý đến bên này?
Vẻ mặt Tiêu Thỏ lập tức khiến Đào Khiêm chú ý, khóe miệng liền cong cong lên như có như không…
Nội dung nói chuyện sau đó, thật sự có thể dùng từ nhàm chán để hình dung ra. Mặc cho Đào Khiêm nói cái gì, Hạ Mạt cũng chỉ trả lời bằng một tới hai chữ, thậm chí thản nhiên mặc kệ không để ý tới anh ta, lạnh lùng trừng mắt nhìn. Đào Khiêm cũng hoàn toàn không nổi giận, quay sang tán phét với Tiêu Thỏ, từ chuyện phòng các nàng tới chương trình học ở trường, có điều Tiêu Thỏ làm gì còn đầu óc nào mà tán phét với hắn, cả trái tim đang hướng về cái người đang ngồi sau lưng kia mất rồi.
Cứ ông nói gà bà nói vịt qua lại một hỏi, Hạ Mạt bỗng lạnh lùng nói. “Tôi đi toilet!” Rồi thản nhiên đứng lên đi thẳng.
Tiêu Thỏ đang định đi theo, bị Đào Khiêm ngăn lại.
Nàng khó hiểu nhìn anh ta. “Có chuyện gì?”
Đào Khiêm không nói gì, chỉ cười cười nhìn nàng chằm chằm, mãi tới khi Tiêu Thỏ chuẩn bị nổi khùng lên, mới từ tốn hỏi. “Người ngồi sau em, em có quen đúng không?”
Quả không hổ là dân làm ăn, liếc mắt một cái là nhìn ra được. Tiêu Thỏ cũng chỉ còn cách xấu hổ gật đầu.
“Bạn trai em?”
Lăng Siêu từng nói nàng có đặc điểm là bao nhiêu cảm xúc suy nghĩ đều hiện lên trên mặt, hóa ra đúng thế thật. Giờ ngay cả một người lạ cũng có thể nhìn ra điều đó, Tiêu Thỏ chỉ biết ậm ừ một tiếng khẽ.
“Sao cậu ta không thèm để ý đến em thế?”
“Có thể… anh ấy có thể không nhìn thấy em…” Tiêu Thỏ ảm đạm nói.
“Có muốn qua đó chào hỏi không?”
“Thôi đi, hôm nay các anh ấy bận…” Hôm qua nàng đã biết Lăng Siêu phải đi cùng Diệp Tuấn tiếp đón khách hàng. Người Trung Quốc quả thật rất thích bàn chuyện làm ăn trên bàn tiệc, điểm này Tiêu Thỏ cũng hiểu được, chẳng qua là ở gần nhau như thế, mà hắn thậm chí còn không chào nàng được một câu, khiến nàng quả thật không vui lắm.
“Anh thấy, bạn trai em đang ghen thì có!” Đào Khiêm cười gian xảo.
Ghen? Ghen với ai? Tiêu Thỏ nhìn Đào Khiêm, bỗng hiểu ra… Anh hai à, anh có cần tự cao tự đại thế không?
“Hay là như vầy, để anh qua bên đó giải thích giúp em nhé?”
Thôi khỏi đi! Tiêu Thỏ quả thật đã xám xịt mặt mày, đang định từ chối, Đào Khiêm đã đứng dậy cúi đầu cười với nàng. “Anh giúp em lần này, về sau em nhớ giúp anh nhé!” Nói xong, ánh mắt như cố ý như vô tình liếc về chỗ ngồi của Hạ Mạt.
Hóa ra anh ta muốn đi đường vòng để chinh phục! Giờ Tiêu Thỏ mới giật mình hiểu ra.
“Này này, em còn không…” Còn chưa nói xong, Đào Khiêm đã tự cung tự cố bước về phía lô ghế bên kia, nói gì đó với đám Diệp Tuấn, một lát sau anh ta quay lại, sau lưng có… Lăng Siêu đi cùng!
Rốt cục là anh ta đã nói gì nhỉ? Quả tim Tiêu Thỏ đập bùm bùm trong lồng ngực.
Ngay khi nàng đang đứng ngồi không yên, Lăng Siêu đã bước đến trước mặt nàng, cúi đầu nói khẽ vào tai nàng. “Bà xã, Giáng Sinh vui vẻ!”
Một câu Giáng Sinh vui vẻ đơn giản, có cần phải tới tận đây để nói với nàng không? Lại còn phải làm ra cái hành động vô cùng mờ ám như thế! Mặt Tiêu Thỏ lập tức xấu hổ đỏ bừng lên, đã thế cái kẻ đầu sỏ lại còn tỏ ra vô cùng thản nhiên, đứng thẳng lên, quay lưng về chỗ của mình!
Sau đó, bên tai vang lên tiếng cười của Đào Khiêm. “Tình cảm hai người thắm thiết quá nhỉ! Có điều nói luôn nhé, đừng có chỉ mải nói yêu nói thích, em còn phải giúp anh đấy!”
Tiêu Thỏ quay đầu lại nhìn, một câu nói đang chực vọt ra khỏi cổ họng, nhưng đành tắc lại.
‘Đồ mặt dày vô sỉ!’
Thế nên khi Hạ Mạt quay lại chỗ ngồi, đập vào mắt là cảnh Tiêu Thỏ ngồi đối diện với Đào Khiêm, một nàng vẻ mặt rất nhăn nhó kiềm chế, một tên thì dương dương tự đắc khoanh tay ngồi cười.
Cô nàng không biết nói gì, đành kéo Tiêu Thỏ. “Mình đi thôi.”
Hả? Tiêu Thỏ ngạc nhiên. “Nhưng chúng ta vừa tới mà…”
“Khoan đã!” Đào Khiêm đứng lên. “Anh đưa các em về!”
“Không cần!” Hạ Mạt từ chối thẳng thừng.
“Em không cần anh đưa, nhưng con thỏ bé nhỏ của chúng ta cần đấy nha! Phải không Tiểu Thỏ?” Dứt lời, còn quay sang nàng liếc mắt đưa tình.
Tiêu Thỏ lại thêm một lần nữa sững sờ với vẻ tự nhiên của anh ta, đành cúi đầu đi ra ngoài dưới ánh mắt kỳ lạ của Hạ Mạt. Lúc đi qua lô ghế của Lăng Siêu, nàng không quên liếc về phía hắn một cái.
Lăng Siêu đưa tay lên làm động tác gọi điện thoại.
Tiêu Thỏ giật mình, vội vàng lấy di động ra xem, quả nhiên có một tin nhắn mới do hắn gửi. “Nhớ về sớm, đừng đi chơi muộn quá!” Trong lòng nàng bỗng nóng bừng lên, nắm chặt di dộng trong tay đi ra ngoài.
Cũng may, Đào Khiêm cũng không lằng nhằng lẵng nhẵng nhiều, chỉ đơn giản là cẩn thận gọi xe đưa họ về, rồi đứng nhìn họ rời đi.
Nhìn thấy bóng dáng cao ráo của người kia đứng ở cửa quán bar, Tiêu Thỏ không nhịn nổi quay sang hỏi Hạ Mạt. “Tiểu Hạ, rốt cục hai người có quan hệ gì?”
“Không phải ta nói cho mi rồi sao?”
“Ý ta không phải là thế!” Tiêu Thỏ toát mồ hôi. “Mi bảo là chồng chưa cưới của mi, sao ta thấy hai người như có thù oán ấy chứ?”
“Thì đúng là ta có thù oán với anh ta mà.” Hạ Mạt nắm chặt hai bàn tay, các khớp xương kêu răng rắc.
Tiêu Thỏ xấu hổ. “Nếu mi không thích, tại sao còn trang điểm đẹp đẽ vì anh ta?”
“Ai bảo ta trang điểm đẹp đẽ vì anh ta chứ? Ta là…” Hạ Mạt nói tới đây bỗng dưng dừng phắt lại, dường như có bí mật gì đó không muốn thốt ra lời.
Tuy Tiêu Thỏ có tò mò, nhưng cũng không muốn ép người khác nói điều họ không muốn thổ lộ. Thế nên hai người về trường không nói thêm câu nào.
Vào trường, đi về ký túc xá, cũng không nói gì, mãi tới khi tới dưới lầu của các nàng, Hạ Mạt bỗng dừng lại. “Thỏ Thỏ, đi ra bờ sông đi dạo với ta đi!”
Tiêu Thỏ biết cô bạn có tâm sự, nên gật đầu đồng ý.
Thế là hai cô gái chuyển hướng đi về phía bờ sông. Đêm Giáng Sinh, vốn là ngày đẹp để các cặp tình nhân hẹn hò với nhau trên phố, mà bình thường nơi yêu thích nhất của họ là bờ sông giờ này lại vắng vẻ thưa thớt dăm ba người.
Hạ Mạt cứ bước đi một mình phía trước không nói gì, khiến Tiêu Thỏ chỉ biết im lặng đi phía sau lưng bạn mình. Cứ đi như thế một lúc, cô gái trẻ mới lên tiếng. “Ba mẹ ta vốn không đồng ý ta học Y.”
Học Y ư? Tiêu Thỏ nhớ lại những biểu hiện thường ngày của Hạ Mạt, một nữ sinh thích học Y như thế lại có một gia đình không muốn mình học Y, quả thật không khỏi có vấn đề, đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.
“Hồi thi đại học ta làm bài thất thường, cuối cùng trúng tuyển vào khoa Y tá, ba mẹ ta phản đối rất mạnh mẽ, thậm chí đe dọa sẽ không trả học phí và chi phí sinh hoạt cho ta…” Nói tới đây, Hạ Mạt dừng lại chốc lát, như thể nhớ lại điều gì đó, một lúc sau mới nói tiếp. “Từ nhỏ ta chưa bao giờ làm ra quyết định gì cho bản thân, tất cả đều là do ba mẹ ta sắp xếp hết. Khi có kết quả thi đại học, thậm chí họ không cần hỏi ý kiến ta liền làm thủ tục đi du học nước ngoài. Đi nước nào, học trường nào, học khoa nào, tất cả đều là họ quýêt định, ta thậm chí còn không có quyền tỏ thái độ.
“Vậy mi…”
“Đúng thế, đây là lần đầu tiên ta phản đối lại ba mẹ.” Hạ Mạt cười khổ. “Ta nhốt mình trong phòng không ăn không uống vài ngày chỉ nằm trên giường, cuối cùng thậm chí phải truyền dịch để hồi phục sức khỏe…”
Từ nhỏ Tiêu Thỏ được hưởng sự giáo dục đầy phóng khoáng của ba mẹ, chưa bao giờ có thể nghĩ tới những chuyện như thế tồn tại trên đười. Tuy nàng không có cách nào thật sự cảm nhận được cảm giác của bạn mình, nhưng nhìn ánh mắt