Chỉ cảm thấy kỳ cục thôi! Từ nhỏ đến lớn, cô sống rất tự do, ăn mặc cũng rất tùy hứng, quần áo lúc nào cũng rộng thùng thình,nên cô càngkhông thích dáng vẻ õng ẹo.
“Tạm được.” nhưng dạo này, đàn ông đều thích phụ nữ dịu dàng không đúng sao? Úc Tử Duyệt ở trong lòng thở phì phò nghĩ.
“Cái này mặc luôn đi, khỏi phải thay ra nữa.” Lăng Bắc Hàn có hơixấu bụng nói, thỏa mái? Tính tình của cô như thế nào anh còn không biết rõ hay sao! Nếu cô muốn mặc, anh sẽ để cô mặc, một lúc sau cảm thấy đau chân, cô ấy cũng tự biết sai thôi!
“Tốt.” cô cười nhạt mà nói.
Úc Tử Duyệt mang giày cao gót năm phân, bước đi không được tự nhiên lắm, cô chỉ sợ bị ngã, thân thể không tự chủ bước lại gần người của Lăng Bắc Hàn. Thỉnh thoảng tay nhỏ bé còn nắm lấy ống tay áo của anh.
“Thật ra thì lúc còn nhỏ, em rất thích trang điểm, lớn một chút xíu, thì em lại thích trộm giày cao gót của mẹ mang, còn trộm son môi nữa chứ......” Úc Tử Duyệt bắt đầu kể lể, lôi kéo ống tay áo của Lăng Bắc Hàn, nhỏ giọng nói.
Nghe lời của cô nói..., khiến Lăng Bắc Hàn suy nghĩ, tưởng tượng khuôn mặt lúc ấy của cô, chắc là rất dễ thương, một cô gái nhỏ, đi giày cao gót, trên miệng còn tô son môi đỏ tươi.......Khóe miệng anh không tự chủ nở một nụ cười cưng chìu, cảm thấy thật đáng yêu.
“Anh cười cái gì, em nói thật đó!Ở nhà còn có hình của em đó…nhưng vì có một lần, em mang giày cao gót đi chơi nhưng lại bị té từ trên lầu xuống, nên từ đó trong lòng trở nên sợ mang giày cao gót!” Úc Tử Duyệt lại nói.
Nghe cô nói vậy..., Lăng Bắc Hàn lập tức dừng chân, kéo cô ngồi lên ghế nghỉ ngơi: “Này, anh làm gì vậy?” thấy anh lấy đôi giày martin rộng rãi trong túi xách ra cho cô thay, Úc Tử Duyệt tức giận nói.
“Thay!”
“Không cần, đôi giày này không hợp với áo khoác ngoài!”
“Vậy cũng phải thay!” anh trầm giọng ra lệnh.
“Không cần, bây giờ em đã không sợ nữa rồi......” cô kiên quyết nói với anh, Lăng Bắc Hàn cũng bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là để tùy cô, nhưng là khi đi đường anh sẽ nắm tay của cô thật chặt.
Được anh quan tâm như vậy, Úc Tử Duyệt Tâm chợt cảm thấy thật ấm áp, thỉnh thoảng còn len lén liếc nhìn khuôn mặt anh tuấn, lãnh khốc của anh, sau đó lại nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, lúc này Úc Tử Duyệt cũng phát hiện, nhìn Lăng Bắc Hàn đứng trong trung tâm thương mại trông anh rất cao!
Chỉ là, cô lại rất rất ghét ánh mắt của những cô gái khác nhìn anh, giống như cô sợ anh bị họ đoạt đi vậy!
“Anh Lăng!” hai người vừa mới chuẩn bước xuống thang máy, thì lại nghe được một giọng nữ vang lên, Lăng Bắc Hàn cùng Úc Tử Duyệt rối rít quay đầu lại xem, chỉ thấy Thôi Nhã Lan đứng ở cửa hàng thời trang cho nữ.
“Nhã Lan?” Úc Tử Duyệt khẽ kinh ngạc, sau đó đi theo Lăng Bắc Hàn tới cửa hàng kia.
“Anh Lăng, chị Lăng, hai người đi dạo phố hả?” Thôi Nhã Lan điềm tĩnh cười lớn, nhìn Úc Tử Duyệt với ánh mắt có chút phức tạp, cô chưa quên chiều hôm qua......
“Ừ, Nhã Lan, chỉ có một mình em ở đây?” Lăng Bắc Hàn nhìn Thôi Nhã Lan, cười hòa nhã, hỏi. Anh nghĩ chắc mấy ngày nữa sẽ đi thăm người nhà của Thôi Chí Quân, đối với cái chết của Thôi Chí Quân, đến nay anh vẫn còn canh cánh trong lòng.
“Nhã Lan, em xem một bộ này có được không?” Lăng Bắc Hàn vừa nói xong, lại nghe được giọng nói của Hạ Tĩnh Sơ phát ra từ phòng thay đồ, Úc Tử Duyệt quay đầu lại nhìn, thì thấy Hạ Tĩnh Sơ đang mặc một bộ váy rất thanh lịch, được thiết kế eo cao màu trắng gạo Cashmere, có áo khoác ngoài, Hạ Tĩnh Sơ cúi đầu đi ra, lúc cô ngẩng đầu lên thì nụ cười trên mặt rõ ràng cứng đờ.